[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 338

Cập nhật lúc: 12/04/2026 00:20

Nguyễn Nhị Cường nghe thấy vậy vội vàng gật đầu:

“Đúng đấy em rể, tôi đến đón em gái về nhà, sẵn tiện tôi có chuyện muốn nói với nó.”

Kỳ Tần đành phải thôi.

Anh và Nguyễn Kiều Linh chung sống thời gian qua, cảm thấy đối phương là một người đáng tin cậy lại biết cách giải quyết vấn đề, hơn nữa võ công của cô cũng khá tốt, xử lý mấy chuyện vặt vãnh trong gia đình này không thành vấn đề.

Nguyễn Kiều Linh căn bản không cần hỏi, Nguyễn Nhị Cường đã tự mình ba hoa kể sạch toàn bộ quá trình.

“Em gái à, đó là 30 vạn tệ lận đấy, nhà chúng ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy.

Em coi như giúp anh một tay đi, chỉ là qua đó nhảy một điệu thôi, anh hứa là sẽ đứng ở ngay gần đó, tuyệt đối không ai dám động vào em đâu.”

Nguyễn Kiều Linh giơ tay tát bộp một cái vào sau gáy anh ta.

“Nhảy một điệu?

Anh nói thì nhẹ nhàng lắm, anh bảo vệ tôi kiểu gì?

Người ta chỉ cần hai tên vệ sĩ là hạ gục được anh rồi.”

Nguyễn Nhị Cường nghẹn lời, đưa tay xoa xoa sau gáy:

“Nhưng anh đã ký tên điểm chỉ với bọn họ rồi, bọn họ chỉ cho anh thời hạn có một ngày thôi.

Vương Tứ đã đích thân hứa với anh rồi, em qua đó chỉ cần lộ diện thôi chứ không làm gì khác cả.”

Nguyễn Kiều Linh giơ tay tát thêm cái nữa:

“Cái đồ ngu ngốc không có não này, người ta giăng bẫy mà anh cũng không nhìn ra.

Rõ ràng là bọn chúng nhất định muốn tôi phải đi, lũ người đó căn bản không có ý tốt.

Tôi nhất định phải về kể với bà nội để bà đ-ánh ch-ết anh cho xong.”

“Đừng!

Em gái, em tuyệt đối đừng có nói với bà mà!

Ông bà nội mà biết thì đ-ánh ch-ết anh thật đấy.

Anh còn chưa bị cảnh sát bắt đi thì đã bị ông bà đ-ánh ch-ết trước rồi, hu hu hu...”

Nói đến đoạn sau, Nguyễn Nhị Cường vậy mà lại sợ đến mức khóc rống lên.

Một gã đàn ông to xác mà lại đứng giữa đường quẹt nước mắt khóc lóc.

Nguyễn Kiều Linh cực kỳ ghét loại người không có tiền đồ như thế này, giơ chân đ-á bộp một cái vào m-ông anh ta.

“Á!”

Nguyễn Nhị Cường ôm m-ông, quay đầu lại nhìn em gái với vẻ mặt không thể tin nổi, nước mắt lã chã rơi, hu hu ư ử khóc.

“Im ngay!

Còn để tôi nghe thấy cái tiếng khóc như đưa đám đó nữa là tôi tát cho rụng răng đấy.”

Nguyễn Kiều Linh trừng mắt nhìn anh ta.

Nguyễn Nhị Cường lập tức nhụt chí, dùng hai tay bịt c.h.ặ.t miệng, đôi mắt đỏ hoe trừng trừng cố kìm nước mắt.

Nguyễn Kiều Linh đảo mắt một cái, giơ tay vẫy một chiếc taxi đang đi trên đường:

“Đi thôi, để tôi xem cái hạng người nào mà lại dọa anh sợ đến mức như ch-ết rồi thế này.”

Nguyễn Nhị Cường vốn đang tuyệt vọng lập tức sáng mắt lên, vội dùng tay áo lau nước mắt, rảo bước chạy về phía cô.

“Em gái, anh biết là em tốt nhất mà.

Vì em mà anh có ch-ết cũng cam lòng, nếu thực sự có nguy hiểm gì, anh nhất định sẽ đỡ đao cho em.”

“Anh im miệng đi, cái đồ miệng quạ đen.”

……

Vì là ban ngày nên hộp đêm tầm giờ này không có nhiều khách.

Tên vệ sĩ ở cửa nhận ra Nguyễn Nhị Cường.

Sau khi vào cửa, hắn dẫn Nguyễn Kiều Linh đi tìm Vương Tứ.

Vương Tứ thấy người ta ban ngày ban mặt đã đến rồi, còn nhíu mày nói:

“Nhị Cường, không phải bảo mày buổi tối mới dắt người đến sao, ban ngày không có ca múa gì đâu.”

Nguyễn Nhị Cường xoa tay:

“Tôi... tôi quên mất.”

Vương Tứ cười nhạo một tiếng:

“Mày đúng là cái đồ óc lợn, nói ra câu này đúng là làm trò cười cho thiên hạ, sao mà ngu thế không biết.”

Chát!

Nguyễn Kiều Linh chẳng biết từ lúc nào đã vọt tới, giơ tay táng một bạt tai thật mạnh vào mặt hắn.

“Chính là cái hạng người như mày bắt nạt Nhị Cường à?”

Toàn bộ căn phòng bao trong phút chốc rơi vào im lặng cực độ.

Nguyễn Nhị Cường đã ch-ết trân tại chỗ, Vương Tứ không thể tin nổi ôm lấy gò má, trừng mắt nhìn Nguyễn Kiều Linh mới chỉ cao đến ng-ực mình ở trước mặt.

Hai tên đàn em phía sau Vương Tứ cũng ngây người ra, phản ứng lại liền vội vàng bước lên phía trước, lắp bắp hỏi:

“Tứ ca... anh không sao chứ.”

Vương Tứ giơ tay đẩy hai tên vướng víu ra, nhìn Nguyễn Kiều Linh c.h.ử.i bới:

“Con nhãi ranh mày phản rồi, có biết tao là ai không!

Có biết mày đang đứng trên địa bàn của ai không, mẹ kiếp tao muốn thu thập mày còn dễ hơn bóp ch-ết một con kiến!”

Chát!

Nguyễn Kiều Linh loáng một cái lại giơ tay tát thêm một phát nữa.

Vương Tứ hoàn toàn phát điên, giơ tay định túm tóc cô:

“Mẹ kiếp, cho mày mặt mũi mà mày không nhận à!”

Nguyễn Kiều Linh xoay tay bẻ gập cánh tay hắn lại, bàn tay còn lại đang trống không lại bồi thêm một bạt tai nữa!

Chát!

“Thích mồm mép gian xảo đúng không, đ-ánh một hai cái không nhớ thì đ-ánh thêm vài cái nữa cho nhớ.”

Nguyễn Kiều Linh hùng hổ ra tay trái phải liên hồi, tát cho khóe miệng hắn chảy cả m-áu.

Vương Tứ vừa vùng vẫy vừa gào lớn:

“Lũ tụi mày ch-ết hết rồi à!

Còn không mau đ-ánh nó cho tao.”

Hai tên đàn em phía sau Vương Tứ mới sực tỉnh, sợ hãi bước tới định khống chế Nguyễn Kiều Linh.

Nguyễn Nhị Cường cũng bừng tỉnh, xông qua chắn trước mặt hai tên đó:

“A!

Tụi mày muốn làm gì?

Không được bắt nạt em gái tao!

Bà nội tao mà đến thì không tha cho tụi mày đâu——”

Vệ sĩ cao to vạm vỡ, hai người trực tiếp xách bổng Nguyễn Nhị Cường lên:

“Cút ra một bên!”

Nguyễn Nhị Cường bị quăng ra ngoài đ-ập vào góc ghế sofa, đau đến mức nhe răng trợn mắt.

Anh ta không quan tâm đến đau đớn mà bò dậy, lập tức chạy về phía em gái.

Nguyễn Kiều Linh tung một cước đ-á văng Vương Tứ ra.

Trong khoảnh khắc hai tên vệ sĩ lực lưỡng bước tới giơ tay định đ-ánh, cô túm lấy cánh tay bọn họ rồi nhảy vọt lên, mỗi người một cước đ-á thẳng vào đầu.

Hai gã đàn ông cao lớn bước chân lảo đảo, đầu óc choáng váng ngã sầm xuống đất, nửa ngày trời không bò dậy nổi.

Vương Tứ thấy vậy trực tiếp rút con d.a.o găm dắt bên hông ra, hung hãn xông về phía cô:

“Con nhãi đê tiện này!

Mẹ kiếp tao g-iết ch-ết mày!”

“Em gái cẩn thận!”

Nguyễn Nhị Cường xông ra chắn ngay trước mặt Vương Tứ.

Nguyễn Kiều Linh không ngờ anh ta lại ra đỡ, sắc mặt biến đổi.

Nhưng đã quá muộn, con d.a.o nghe “phập" một tiếng, đ-âm trúng vào bụng Nguyễn Nhị Cường.

Nguyễn Kiều Linh giận dữ xông tới, nhảy lên thúc hai cùi chỏ thật mạnh vào đầu Vương Tứ, trực tiếp đ-ánh ngất hắn ta.

Nguyễn Nhị Cường nằm dưới đất sợ hãi nhắm c.h.ặ.t mắt, ôm lấy cái bụng đang chảy m-áu, nức nở nói:

“Em gái... có phải anh sắp ch-ết rồi không, anh sợ lắm...”

Nguyễn Kiều Linh thở dài, tìm trong không gian một viên thu-ốc phục hồi (Tu Phục Đan), nhét vào miệng anh ta:

“Cái đồ không có não này, ai mượn anh làm b-ia đỡ thịt hả.

Tôi là tiên nữ mà lại để anh ch-ết được sao.”

Nguyễn Nhị Cường không biết mình vừa ăn cái gì, nhưng em gái đã bảo anh ta không ch-ết được thì anh ta liền yên tâm mà ngất đi.

Nguyễn Kiều Linh nhìn người đã ngủ thiếp đi cũng không vội rời đi, mà bắt đầu tìm kiếm trong văn phòng.

Tìm cái tờ giấy mà Nguyễn Nhị Cường đã ký tên điểm chỉ kia, tiêu hủy mấy thứ đó đi đã.

Bọn chúng không còn bằng chứng để nắm thóp nữa thì còn sợ cái quái gì chúng nó.

Chương 452 Chín mươi cả nhà đoàn sủng tự tư nữ 40

Lúc lục tung căn phòng tìm đồ, Nguyễn Kiều Linh còn phát hiện trong ngăn kéo có hai túi đồ màu trắng, vứt chình ình ngay đó.

Nguyễn Kiều Linh nhướng mày, dùng điện thoại bàn trong văn phòng gọi điện báo cảnh sát.

Sau đó cô tiếp tục tìm kiếm, trước khi cảnh sát đến, cô đã tìm được từ trong túi áo của Vương Tứ tờ giấy có ấn dấu tay kia.

Khi cảnh sát ập đến, phía sau còn có một đám vệ sĩ của hộp đêm đi theo, một đoàn người đông đúc xông vào.

Tên quản lý dẫn đầu nhìn tình hình dưới đất, đi tới đ-á một cái vào tên Vương Tứ đang bất tỉnh, rồi nhìn Nguyễn Kiều Linh với ánh mắt không mấy thiện cảm, cười mà như không cười hỏi:

“Chao ôi, đang yên đang lành sao lại báo cảnh sát thế này, có phải chúng tôi có chỗ nào tiếp đãi không chu đáo không ạ.”

Những người dưới đất cũng dần tỉnh lại, đặc biệt là Vương Tứ thấy quản lý thì không màng đến gò má đang đau nhức tê dại, vội vàng bò dậy:

“Vũ ca.”

“Ai báo cảnh sát?”

Hai viên cảnh sát phía sau nghiêm nghị hỏi.

Nguyễn Kiều Linh giơ tay:

“Tôi báo, tôi phát hiện ra hàng cấm.”

Câu nói này vừa thốt ra, sắc mặt của Vương Tứ và tên quản lý lập tức biến đổi.

Vương Tứ căng thẳng lên tiếng:

“Con nhỏ này mày ăn nói xằng bậy cái gì đấy!

Tao còn chưa báo cảnh sát bắt mày vì tội h-ành h-ung đâu, mày lại còn định vừa ăn cướp vừa la làng à.

Các đồng chí cảnh sát đừng nghe nó lừa gạt, nhìn xem nó đ-ánh tôi đến mức khóe miệng chảy m-áu cả rồi này, các anh mau bắt kẻ thủ ác này lại đi.”

Nguyễn Kiều Linh nhân lúc hắn đang nói chuyện thì đi tới bên cạnh bàn, giơ tay chỉ vào ngăn kéo:

“Đồng chí cảnh sát, bằng chứng ở ngay đây ạ.”

“Nguyễn Kiều Linh!”

Vương Tứ định xông lên phía trước, nhưng bị một viên cảnh sát ngăn lại.

Hai viên cảnh sát tay đặt lên v.ũ k.h.í bên hông, cau mày quát lớn:

“Tất cả đứng yên đó cho tôi, đừng có làm ảnh hưởng đến việc thực thi công vụ, đứng đó không được cử động!”

Nói xong, hai viên cảnh sát trực tiếp đi tới kiểm tra tình hình.

Mở ngăn kéo ra, nhìn thấy thứ bên trong, sắc mặt lập tức thay đổi.

Hai người lập tức rút v.ũ k.h.í ra, một người trong đó ngay lập tức lấy bộ đàm ra, yêu cầu chi viện.

……

Đến khi Nguyễn Nhị Cường tỉnh lại lần nữa thì đã về đến nhà họ Nguyễn rồi.

Anh ta còn có chút ngẩn ngơ, theo bản năng bật dậy quát lớn:

“Em gái!”

Nguyễn Đại Ni thấy người đã tỉnh, còn thúc giục:

“La hét cái gì mà la hét, tôi nói cậu cũng thật là, ban ngày ban mặt mà lại lăn ra ngủ, còn để em gái phải gọi cảnh sát đưa cậu về, cũng thật là có mặt mũi quá cơ.”

Nguyễn Nhị Cường sau khi nghe xong mới sực nhớ ra điều gì đó, đột ngột cúi đầu dùng tay sờ vào cái bụng bị thương.

Kết quả là bụng chẳng thấy đau chút nào, cứ như chưa từng bị thương vậy.

Nhưng trên quần áo rõ ràng có một vết rạch do d.a.o để lại.

Tim anh ta đ-ập thình thịch, đầu óc ong ong cả lên, lần đầu tiên anh ta cảm nhận được một cách thực tế rằng em gái mình lợi hại đến mức nào.

Đúng rồi, trước khi ngất đi hình như em gái đã đ-ánh gục bọn Vương Tứ rồi, anh ta đã về rồi, vậy em gái đâu rồi?

“Chị cả, em gái đâu?

Em muốn tìm em gái.”

“Đang ăn cơm ở bên ngoài kìa.”

Nguyễn Đại Ni vừa dứt lời, người trên giường đã nhảy xuống đất chạy vọt ra ngoài.

“Ơ, này—”

Nguyễn Nhị Cường chạy ra phòng khách, nhìn thấy bà nội đang dỗ dành em gái ăn cơm cứ như dỗ trẻ con vậy.

“Ngoan, Kiều Kiều ăn thêm miếng nữa đi, hôm nay chắc chắn là mệt lắm rồi, ăn thêm chút thịt để bồi bổ.”

“Bà ơi, một bát canh gà là con no căng rồi, không muốn ăn nữa đâu.”

Nguyễn Kiều Linh nói xong, liếc mắt nhìn Nguyễn Nhị Cường đang đứng ngây ra đó, chậm rãi đứng dậy nói:

“Nhị Cường, anh theo tôi vào phòng một lát.”

Nguyễn Nhị Cường đang định hỏi em gái xem rốt cuộc là có chuyện gì, làm thế nào mà hai người họ lại rời khỏi hộp đêm một cách nguyên vẹn như vậy, em gái đã làm bằng cách nào.

Vào trong phòng,

Nguyễn Nhị Cường không kịp chờ đợi liền truy hỏi:

“Em gái, cái thứ em cho anh ăn là cái gì vậy, còn bọn Vương Tứ có làm khó em không?”

Nguyễn Kiều Linh lười biếng liếc nhìn anh ta một cái, tùy miệng nói:

“Tôi cho anh ăn tiên đan của tôi rồi, đổi lấy mạng sống cho anh đấy, từ nay về sau tôi không còn là tiên nữ nữa đâu.

Còn về cái đám bạn bè xấu của anh, tàng trữ hàng cấm đã bị cảnh sát bắt đi rồi, ước chừng là bị tuyên án t.ử hình đấy, anh tốt nhất là nên coi như không quen biết bọn họ, kẻo lại bị liên lụy vào.”

Nguyễn Nhị Cường nghe mà trợn mắt há mồm, tin tức này còn gây sốc hơn tin tức kia.

Sau đó anh ta “òa" một tiếng khóc rống lên:

“Em gái!

Là anh cả hại em, xin lỗi em, nếu không phải tại anh đưa em đến đó thì em cũng không cần phải trở thành người phàm.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 338: Chương 338 | MonkeyD