[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 313

Cập nhật lúc: 12/04/2026 00:14

“Tiếc là không ai thèm để ý đến hắn.”

Nguyễn Kiều Linh thành thục ấn vào huyệt Hợp Cốc và Nội Quan của bà nội.

Hiệu trưởng thấy vậy cũng sốt ruột không thôi, học theo cầm lấy một bàn tay khác giúp đỡ ấn huyệt.

Ông là một người đàn ông trưởng thành, cộng thêm đang lúc sốt ruột nên lực ấn hơi mạnh.

Bà nội Nguyễn đau đến mức hơi nhe răng trợn mắt, không nhịn được ho khẽ một tiếng, từ từ mở mắt ra.

Nguyễn Kiều Linh vội vàng đỡ bà dậy một nửa:

“Nội ơi, tốt quá rồi, nội tỉnh rồi."

Hiệu trưởng thấy người đã tỉnh thì thở phào một cái nhẹ nhõm, rút khăn tay trong túi ra lau mồ hôi trên trán.

“Bà cụ thấy thế nào rồi?

Bà không sao chứ ạ."

Bà nội Nguyễn vừa vuốt ng-ực, vừa tranh thủ nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, giọng nói yếu ớt:

“Ái chà, hôm nay suýt chút nữa là đi đời ở đây rồi, sinh viên trường các ông tố chất kém quá, dám đ-ánh người, bắt nạt một bà già tay không tấc sắt như tôi."

Hiệu trưởng nghe vậy, lập tức nổi giận quay đầu lườm Trần Chí Băng một cái:

“Đây là trường học!

Em còn dám ra tay đ-ánh người sao, giáo viên chủ nhiệm là ai?

Gọi phụ huynh đến đây!"

“Hiệu trưởng, bọn họ nói dối!"

Trần Chí Băng tức đến mức mặt mũi đỏ bừng, vội vàng giải thích một tràng:

“Là họ nói xấu em trước, em qua đây tìm họ lý luận, bà già này xông tới đ-ánh em, thầy xem mặt em bị tát đỏ lựng lên rồi này, bà ta là cố ý giả vờ ngất xỉu để tống tiền đấy!"

Nguyễn Kiều Linh đứng phía sau nhướng mày lườm hắn, trực tiếp lên tiếng nói:

“Nội em từ xa lặn lội tới thăm em, chỉ là muốn xem môi trường trường học thế nào, bọn họ đi tới định dùng bóng đ-ập nội em, may mà nội em né kịp."

Bà nội Nguyễn cũng lập tức khóc lóc kể lể:

“Chao ôi, tôi từng này tuổi đầu rồi, bị một đứa trẻ ranh bắt nạt rồi còn bị hắt nước bẩn, vạn nhất người ngoài tin lời nó, truyền về làng thì tôi còn mặt mũi nào mà sống nữa, tôi đi lên cái tòa nhà phía trước kia nhảy xuống để chứng minh sự trong sạch đây."

Nói đoạn bà cụ vùng vẫy muốn đứng dậy khỏi mặt đất, vẻ mặt đầy kiên quyết.

Nguyễn Kiều Linh vội vàng cản bà lại:

“Nội!

Nội đừng dọa con, không được làm thế đâu."

Hiệu trưởng lại càng sợ hãi tiến lên kéo bà lại:

“Bà cụ không đến mức đó đâu, bà đừng có kích động."

Bà cụ tóc đã bạc trắng rồi, nếu xảy ra chuyện gì trong trường thì chức hiệu trưởng của ông cũng coi như đi tong.

“Sao lại không đến mức đó, làng chúng tôi là nơi coi trọng danh tiếng nhất, danh tiếng mà hỏng thì lúc ch-ết cũng bị người ta phỉ nhổ, tôi lúc lâm chung rồi, sao có thể để lại cái tiếng xấu như thế được."

Hiệu trưởng nghe những lời phong kiến này, càng cảm thấy đau đầu, hạng người già ở quê lên thế này cổ hủ và cứng nhắc lắm.

“Bà cụ cứ yên tâm, chuyện này tuyệt đối sẽ không truyền về quê bà đâu, tôi sẽ đích thân giáo d.ụ.c các em ấy, đồng thời bắt họ xin lỗi bà, bà bớt hỏa đi ạ."

Trần Chí Băng đứng bên cạnh sắp phát điên rồi, bực bội vò đầu bứt tai cái mớ tóc vàng, không nhịn được giận dữ mắng:

“Nguyễn Kiều Linh!

Mẹ kiếp nhà các người có bệnh cả lũ à!

Toàn là lũ thần kinh."

Hiệu trưởng tiến tới vỗ mạnh vào lưng hắn một cái, đ-ánh cho Trần Chí Băng nhe răng trợn mắt gập người né tránh.

“Trước mặt tôi mà còn dám càn rỡ ngông cuồng thế à!

Còn không mau biến về lớp đi."

Nói xong hiệu trưởng vội vàng nháy mắt với Nguyễn Kiều Linh:

“Em sinh viên, mấy em này thầy nhất định sẽ quản giáo nghiêm khắc, em mau khuyên nhủ nội em đi, mạng người quý giá lắm, không thể vì chuyện này mà lãng phí được đúng không."

Nguyễn Kiều Linh đành phải khô khan nói:

“Nội à, hiệu trưởng của tụi con là người rất có văn hóa, chúng ta nghe lời thầy ấy được không."

Bà nội Nguyễn liếc nhìn vẻ mặt cháu gái, lập tức giả vờ không cam tâm:

“Dựa vào cái gì chứ, thế là lão nương đây chịu ấm ức trắng tay à."

Hiệu trưởng thấy người ta chí ít còn có chỗ để thương lượng, không đòi sống đòi ch-ết nữa, vội vàng nói:

“Bà cụ yên tâm, trường chúng tôi sẽ bồi thường cho bà, đúng lúc tết nhà giáo có phát hộp quà, toàn là đồ bổ cả, bà cầm lấy một ít về tẩm bổ sức khỏe."

“Tôi đến trường là để đi cùng cháu gái, chứ không phải đến để chiếm tiện nghi."

Bà cụ Nguyễn nói xong, còn khinh khỉnh bĩu môi:

“Cái thằng khốn nạn kia định đ-ánh tôi, còn mắng cháu gái tôi nữa, tôi sao chịu nổi cái cục tức này, cháu gái tôi càng không chịu nổi."

Hiệu trưởng quay đầu thấy Trần Chí Băng - tên đầu sỏ gây chuyện này - vẫn chưa đi, lại bồi thêm một cú đ-á vào m-ông hắn:

“Chẳng phải đã bảo em về lớp rồi sao!"

Hắn ở đây chỉ tổ thêm loạn, nhỡ đâu lại kích động bà cụ đối diện thì khổ.

Trần Chí Băng tức đến mức không nói nên lời, ôm m-ông nghẹn khuất bỏ đi.

Hiệu trưởng thấy người đã đi khuất, dùng khăn tay lau mồ hôi, cười nói:

“Bà cụ à, học sinh thì lát nữa tôi sẽ quản giáo, cháu gái bà học lớp nào thế, để tôi gọi giáo viên chủ nhiệm em ấy qua đây nói chuyện, đảm bảo lát nữa là giải quyết êm đẹp cho bà, bà cứ yên tâm về nhà nhé."

Bà nội Nguyễn mắt sáng lên, trực tiếp tiến tới nắm lấy cánh tay ông:

“Thật sự tốt thế sao?

Cháu gái tôi thật sự có thể đỗ đại học sao, ông không lừa tôi đấy chứ."

Hiệu trưởng thấy bà khá quan tâm đến việc học của cháu gái, để trấn an bà, lập tức c.ắ.n răng gật đầu:

“Bà cụ ơi, lúc này tôi lừa bà làm gì chứ, chỉ cần thành tích học tập của cháu bà tàm tạm, việc đỗ đại học là chuyện chắc chắn như đinh đóng cột."

“Ái chà, cháu gái tôi thông minh lắm, cái gì cũng biết hết, trong làng không có đứa nào thông minh hơn nó đâu."

“Thế thì không sai được đâu, mà nói đi cũng phải nói lại, cháu gái bà học lớp mấy thế?

Tôi đi tìm giáo viên chủ nhiệm của em ấy qua đây trao đổi, bảo đảm lát nữa là làm xong thủ tục cho em ấy, bà cứ ung dung mà về nhà."

Bà nội Nguyễn cười nói:

“Thế thì tốt quá, cháu gái tôi đến để học lại, đúng lúc ông trực tiếp sắp xếp cho nó vào cái lớp thí nghiệm gì đó đi."

“Được... hả?"

Hiệu trưởng vừa mới gật đầu xong thì đờ người ra, đến học lại á?

Bà nội Nguyễn vốn đang vui vẻ, thấy hiệu trưởng như vậy, lập tức cau mày trợn mắt nói:

“Hả cái gì mà hả, ông định lật lọng không đồng ý à?

Trông ông ăn mặc giống như người lãnh đạo, sao có thể nói lời không giữ lời được, thế thì hôm nay lão nương đây ngồi lì ở đây không đi nữa đâu."

Hiệu trưởng đúng là cạn lời, vội vàng trấn an xua tay:

“Không phải... tôi không nói là không cho làm, nhưng hai người cũng phải nói cho tôi biết chuyện học lại là thế nào chứ."

“Còn chẳng phải do trường các ông dạy không tốt, cháu gái tôi năm ngoái học lớp 12 một năm không đỗ đại học, ở nhà tự mình miệt mài đèn sách khổ luyện, cảm thấy ổn rồi mới quay lại trường tiếp tục thi đại học, gặp được đứa trẻ cần cù như cháu gái tôi thì các ông nên thắp hương cảm tạ đi, còn tốt hơn vạn lần mấy thằng tóc vàng vừa nãy, trường các ông đến loại tóc vàng còn nhận, chẳng lẽ lại không nhận cháu gái tôi sao."

Bà nội Nguyễn vẻ mặt đầy chê bai, cảm thấy cái trường này được cháu gái bà đến học, coi như họ đã thắp hương phúc đức lắm rồi.

Chương 419 Cô gái ích kỷ được cả nhà sủng ái ở thập niên 90 (Phần 7)

Hiệu trưởng nhìn tướng mạo bà cụ, đã biết là hạng người không dễ chọc vào, đành phải trấn an:

“Đứa trẻ đã có tâm muốn thi đại học như vậy, trường chúng tôi sao lại không nhận, chắc chắn là nhận rồi, bà cụ cứ yên tâm đi ạ."

Bà cụ kia khen cháu gái lên tận mây xanh, cộng thêm em sinh viên này trông cũng văn tĩnh, học hành chắc cũng khá khẩm nhỉ, cứ nhận đại đi vậy.

Bà nội Nguyễn nghe xong, hài lòng gật đầu:

“Thế còn nghe được, nhớ lúc đó sắp xếp cháu gái tôi vào cái lớp thí nghiệm gì đó nhé, sau này không đỗ đại học, tôi sẽ đến tìm ông."

Hiệu trưởng nghẹn lời, đối mặt với hạng người già không biết lý lẽ này, ông thật sự chẳng có cách nào với bà.

“Bà cụ ơi, việc làm thủ tục nhập học xong thì phải tham gia thi cử đã, thi đỗ rồi mới được vào lớp thí nghiệm, chúng ta cứ từng bước một thôi ạ."

“Chao ôi, ông định bắt nạt một bà già nhà quê như tôi đấy phỏng, vừa nãy vừa mới hứa là đưa vào cái lớp gì đó, giờ lại đòi thi cử, tôi nói cho ông biết cháu gái tôi thông minh lắm, sao ông lại là hạng người không biết điều thế nhỉ."

Bà nội Nguyễn nói đoạn lại định làm loạn, xắn tay áo muốn xông lên đôi co với ông.

Nguyễn Kiều Linh nhanh tay lẹ mắt ngăn lại, bất lực nói:

“Nội ơi, hiệu trưởng là người tốt, đừng để mình lại tức giận nữa."

Bà nội Nguyễn hiểu lầm ý của cô, mắt nhắm tịt lại, ngã thẳng cẳng xuống đất lần nữa.

“Ây!"

May mà lần này hiệu trưởng và Nguyễn Kiều Linh cùng nhau đỡ được bà.

Nguyễn Kiều Linh cảm thấy cái đầu mình to bằng hai cái đấu, bà nội này đúng là biết diễn thật, suýt chút nữa cô còn không theo kịp kịch bản.

Hiệu trưởng thì sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m-áu, theo bản năng đưa tay ra bấm vào nhân trung.

Bà nội Nguyễn vốn dĩ còn muốn giả ngất lâu thêm một lát để dọa cái thằng ranh con này, cho nó làm việc cho t.ử tế.

Kết quả là giây tiếp theo, nhân trung đau nhói, bà giật nảy người như bị động kinh rồi tỉnh dậy.

Một tay đẩy phắt ông ra, còn xoa xoa cái nhân trung bị bấm, mắng xối xả:

“Ông tranh thủ trả thù tôi đấy hả?

Dám bấm tôi, ông muốn phản rồi à!"

Nguyễn Kiều Linh sợ bà nội làm quá đà, một tay kéo bà lại, cố tình nói to:

“Nội ơi nội không hiểu rồi, hiệu trưởng vừa nãy là đang cấp cứu cho nội đấy, không phải cố ý bấm nội đâu, đây là kiến thức sơ cứu cơ bản mà."

Nói xong, Nguyễn Kiều Linh nháy mắt rồi bóp nhẹ tay bà nội một cái.

Bà nội Nguyễn lập tức xẹp xuống như quả bóng xì hơi, há miệng thốt ra một câu:

“Chao ôi, người thành phố các ông cấp cứu người ta kiểu thế à, không giống làng tôi, người ta ngất đi cứ dội cho gáo nước là xong."

Hiệu trưởng bị hai người họ kẻ tung người hứng làm cho đau đầu nhức óc, vốn dĩ ông còn nghi ngờ bà cụ này là giả vờ, nhưng đến lúc này cũng chẳng quản được giả hay thật, chỉ muốn nhanh ch.óng tống khứ họ đi cho khuất mắt.

“Được rồi được rồi, hai người cũng đừng nói nữa, em sinh viên này, ngày mai em cầm giấy tờ thủ tục đến trường báo danh là được, giờ thì mau đưa nội em đến bệnh viện kiểm tra đi, dù sao bà cũng lớn tuổi rồi."

Hiệu trưởng vừa dứt lời, bà nội Nguyễn lại không vui, nhưng Nguyễn Kiều Linh đã ngăn lại.

“Hiệu trưởng, hôm nay em đến là để lo việc đi học, giấy tờ thủ tục em mang đủ cả rồi ạ."

Nguyễn Kiều Linh nói xong, còn nhìn về phía tòa nhà giảng đường:

“Người nhà em đang đợi ở đằng kia, hay là chúng ta trực tiếp đến phòng hiệu trưởng luôn đi ạ."

Hiệu trưởng thở dài:

“Được rồi, đi thôi."...

Cùng lúc đó,

Cha Nguyễn đang ngồi xổm trước cửa phòng hiệu trưởng, tay vẫn cầm cặp tài liệu, đang vò đầu bứt tai đầy lo lắng.

Lát nữa về nhà biết ăn nói thế nào với con gái và mẹ đây.

Vừa nãy hiệu trưởng đã kiểm tra bảng điểm của con gái rồi từ chối thẳng thừng, hơn nữa còn mượn cớ đi lấy nước rồi đi biệt tăm không thấy quay lại.

Rõ ràng là đang trốn ông.

Bỗng nhiên đầu cầu thang vang lên tiếng bước chân, cha Nguyễn lập tức ôm cặp tài liệu đứng dậy, thầm nghĩ hay là thử lại lần nữa, cùng lắm thì ông quỳ xuống cầu xin.

So với việc bỏ tiền ra tìm lối thoát, quỳ một cái cũng đâu có tốn tiền.

Ông vừa mới hạ quyết tâm xong, kết quả định thần nhìn lại, người đi lên ngoài hiệu trưởng ra, phía sau còn có mẹ và con gái ông.

“Mẹ, Kiều Kiều, sao mọi người lại lên đây."

Cha Nguyễn có chút chột dạ đi tới.

Còn hiệu trưởng nghe thấy ông gọi là mẹ, cảm giác như sét đ-ánh ngang tai, không thể tin nổi quay đầu lại liếc nhìn Nguyễn Kiều Linh một cái.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.