Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 998

Cập nhật lúc: 01/05/2026 20:59

“Chị nói bậy!”

Từ Thúy bị đ.â.m trúng tim đen, tức giận nhảy dựng lên định cấu tai Từ Nhâm, nhưng bị Trình Thiếu Cẩn đưa tay ra chặn lại.

“Chị cả, có chuyện gì thì cứ từ từ nói.”

“Đừng có gọi tôi là chị cả!”

Từ Thúy hậm hực quay mặt đi, “Tôi chẳng có đứa em gái, em rể nào như các người cả!

Chỉ biết lo cho bản thân mình ở ngoài kia hưởng lạc vui vẻ, chẳng màng gì đến gia đình đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng.”

“Người ta phải tự chịu trách nhiệm về cuộc đời của mình.”

Từ Nhâm tặng cho chị ta một câu.

Lời này không biết đã chạm vào nỗi đau nào, khiến Từ Thúy hoàn toàn sụp đổ, òa lên khóc nức nở:

“Phải!

Đều tại tôi!

Đều là lỗi của tôi hết!

Tôi đã không đi tốt cuộc đời của chính mình!

Không liên quan gì đến các người là được chứ gì?”

“...”

Người đàn bà này đến tận bây giờ vẫn cảm thấy mình không có lỗi, lỗi là ở người khác.

Từ Nhâm lười chẳng buồn đôi co với chị ta nữa, quay sang nhìn hai ông bà cụ:

“Cha, mẹ, hai người cũng nghĩ như vậy sao?”

Lão Từ cúi đầu rít thu-ốc lào, lầm lì không nói một lời.

Mẹ Từ lúng b-úng nói:

“Nhâm à, con thông cảm cho chị con một chút, nó cũng chẳng dễ dàng gì, ly hôn rồi còn phải đèo bòng thêm ba đứa con...”

“Chị ấy hoàn toàn có thể không mang chúng về.”

Từ Nhâm giọng điệu bình thản nói, “Cứ để lũ trẻ lại nhà họ Điền.

Điền Thủ Phú là cha chúng, chẳng lẽ lại đem bán chúng đi sao?

Con biết mà, lúc đầu chị ấy định để nhà họ Điền đưa thêm chút phí nuôi dưỡng nên mới mang ba đứa trẻ về.

Kết quả là cầm được tiền rồi lại không muốn nuôi con, xong rồi lại đá quả bóng trách nhiệm cho người này người nọ...”

“Mày xàm ngôn!”

Từ Thúy bị vạch trần tâm tư, tức đến phát điên, chạy ra nhà ngoài định túm tóc Từ Nhâm, nhưng lại bị Trình Thiếu Cẩn khéo léo ngăn cản.

Chị ta chạy về phòng trong, nằm phục xuống chăn khóc lóc t.h.ả.m thiết mãi không thôi.

Chị ta khóc cho số phận mình trắc trở, lúc đầu không mở to mắt, gả cho một gã khốn không quản nổi nửa thân dưới của mình.

Lại khóc cho việc khó khăn lắm mới gặp được một người đàn ông đôi bên vừa mắt, điều kiện các mặt đều rất tốt, nhưng trớ trêu thay lại là người đã có vợ, mặc dù vợ ông ta mới qua đời cách đây không lâu, nhưng giờ nhìn lại, hai người muốn ở bên nhau dường như cũng đầy rẫy khó khăn.

Điều này khiến chị ta không khỏi nhớ đến một câu hát đã từng nghe trong tuồng:

“Quân sinh ngã vị sinh, ngã sinh quân dĩ lão. (Chàng sinh ra khi thiếp chưa sinh, thiếp sinh ra thì chàng đã già).”

Trong lòng cảm thấy vô cùng bi thương.

Lại khóc cho ba đứa con của mình.

Mặc dù lúc ở cữ nhìn thấy chúng là thấy phiền, luôn cảm thấy nếu không mang thai, Điền Thủ Phú chắc chắn sẽ không có quan hệ ngoài luồng với con hồ ly tinh kia.

Đây cũng là lý do khiến chị ta nôn nóng rời khỏi nhà, lên thành phố làm thuê, chị ta thực sự không yêu nổi ba đứa trẻ sinh ba đó.

Nhưng khi cha mẹ thực sự đem chúng đi cho người khác nuôi, chị ta lại thấy không nỡ.

Dù sao cũng là con mình mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, là miếng thịt từ trên người mình rơi xuống.

Người ta nói nuôi con để dưỡng già, chị ta có ba đứa con trai, vậy mà giờ đây lại trở thành con nhà người khác, người làm mẹ như chị ta sao có thể cam lòng cho được?

Từ Thúy cứ ở trong phòng gào khóc mãi, mẹ Từ lo lắng chị ta sẽ khóc hỏng mắt, liền gõ cửa nói:

“Tiểu Thúy à, Nhâm nó mang về bao nhiêu là đồ kìa, còn có cả một con gà hun khói nữa, chẳng phải con thích nhất là ăn đồ hun khói sao?

Mẹ thái một đĩa mang đi hấp nhé, cơm thì vẫn phải ăn chứ con.”

Từ Thúy mang theo tiếng nức nở hét lên một câu:

“Không ăn!

Đồ tụi nó mang về con một miếng cũng không thèm ăn!

Lúc cần nó thì nó không thấy mặt mũi đâu, giờ lại tới đây giả vờ chị em tình thâm cái gì!”

Từ Nhâm ở ngoài cửa không nhanh không chậm bồi thêm một câu:

“Chị nghĩ nhiều quá rồi đấy, cái này đâu có phải mang về cho chị ăn.”

“Mày!”

“Thôi được rồi, được rồi!

Đừng cãi nhau nữa!”

Mẹ Từ kẹt ở giữa thật khó xử, giật lấy tay Từ Nhâm một cái, nháy mắt với cô, “Hai chị em con ngày xưa tình cảm tốt thế kia mà!

Sao đi ra ngoài hai năm mà cứ như biến thành người khác thế này, vừa gặp mặt đã cãi nhau không dứt, cái Tết này còn có muốn ăn nữa không đây?”

“Không ăn nữa!”

Từ Thúy ở trong phòng gào lên mang theo tiếng khóc.

Từ Nhâm nhún vai:

“Con sao cũng được.”

Mẹ Từ:

“...”

Tôi đang trưng cầu ý kiến của hai cô chắc?

Tôi chỉ là phàn nàn một câu thôi mà!

Tết thì vẫn phải ăn.

Đặc biệt là con rể út lần đầu tiên đến cửa, nếu vừa tới đã đi, ngay cả bữa cơm tất niên cũng không ăn, bị hàng xóm láng giềng truyền tai nhau ra, thì nhà họ Từ này còn có mặt mũi nào mà đi ra ngoài nữa?

Mặt mũi chắc chắn sẽ bị những ánh mắt khác thường của dân làng xé cho nát bấy mất.

Nghèo thì nghèo thật, nhưng mặt mũi thì vẫn phải giữ.

Vì thế, mặc dù không có thiện cảm với chàng rể út, nhưng mẹ Từ vẫn kéo lão Từ tất bật chuẩn bị bữa cơm tất niên.

Cũng may Từ Nhâm đã mang lương thực và thức ăn về.

Gạo mới không nỡ nấu hết sạch, mẹ Từ xúc một bát vơi, trộn thêm phần lớn là lương thực phụ; gà hun khói cũng chỉ thái nửa con, cùng với măng khô nấm khô làm thành một món hấp, đối với nhà họ Từ mà nói, đây đã là một món ăn thịnh soạn thượng hạng rồi.

“Thằng Dũng!

Thằng Dũng!”

Mẹ Từ đứng dưới hiên nhà, đặc biệt cất cao giọng gọi sang nhà con trai ở sát vách:

“Vợ chồng em út con về rồi này, lát nữa sang nhà cũ ăn cơm nhé!”

Cứ như vậy, hàng xóm láng giềng xung quanh đều biết cả rồi — hôm nay nhà họ Từ đãi tiệc con rể út lần đầu tới cửa, mặc kệ trong nhà có thức ăn hay không, ít nhất thì cái mặt tiền cũng giữ được rồi.

Vợ chồng Từ Dũng ở sát vách nghe nói cô em út kết hôn ở ngoại tỉnh dắt theo em rể về nhà ngoại rồi.

Em rể mới tới nhà, người làm anh vợ như anh ta, kiểu gì cũng phải ngồi uống cùng một chén chứ nhỉ, thế là lục tung hòm xiểng tìm rượu trong nhà.

“Xuân Phương, mẹ cô mấy ngày trước chẳng phải có mang sang một hũ rượu nếp nhỏ sao?

Để đâu rồi?”

“Anh đừng có tìm nữa, tôi giấu đi rồi.

Chỗ rượu đó là mẹ bảo chúng ta để dành cúng tổ tiên đấy, anh đừng có hòng mà lấy ra uống!”

“Tôi không phải uống một mình, chẳng phải em út dắt em rể lần đầu tới cửa sao, mẹ gọi chúng ta qua ăn cơm, còn nói em út mang về bao nhiêu là thức ăn, chúng ta cũng không thể đi tay không qua đó được chứ?”

Chị dâu Từ không tình nguyện lấy hũ rượu nếp giấu dưới gầm giường ra, tìm một cái bát sứ đáy nông rót ra một bát:

“Đây, chỉ có bấy nhiêu thôi đấy!”

“...”

“Mà này, đối tượng em út tìm được là người ở đâu thế?

Có thật là cái gã độc thân không tìm được vợ ở Đại Bắc Hoang không?”

“Không rõ nữa, mà cho dù là vậy thì anh cũng chẳng làm gì được, kết hôn rồi còn đâu.”

“...”

Vợ chồng Từ Dũng lo lắng em rể em dâu lấy phải gia đình có điều kiện cực kỳ kém, năm nào cũng nợ nần rồi lại quay sang vay tiền vay gạo nhà họ, suốt dọc đường, chị dâu Từ cứ mường tượng ra những tình cảnh có thể đối mặt, liền véo vào cánh tay chồng một cái:

“Tôi nói trước cho anh hay, em út nếu gả không tốt, quay sang vay tiền anh, anh tuyệt đối không được đồng ý.

Anh mà dám đồng ý, thì cuốn gói theo cái chăn của anh mà biến đi!”

“Tôi biến đi đâu được?

Đó cũng là nhà của tôi mà!”

Cái mụ vợ này đanh đá quá!

Từ Dũng quệt mặt một cái, bất đắc dĩ nói:

“Hơn nữa, cho dù tôi có tâm muốn giúp đỡ em út, tôi cũng lấy đâu ra tiền chứ!

Quyền hành tài chính trong nhà chẳng phải lúc nào cũng do cô nắm giữ đó sao.”

Chị dâu Từ hừ lạnh một tiếng:

“Anh biết thế là tốt!

Tóm lại là không được lén lút sau lưng tôi tiếp tế cho hai đứa em gái của anh đâu đấy.”

“Biết rồi, biết rồi mà!”

Hai vợ chồng ồn ào đi tới nhà cũ.

Vừa vào cửa, đã bị món mặn lớn trên bàn thu hút hết tâm trí.

“Ôi!

Món gì mà thơm thế này?”

“Hô!

Đây là thịt gà à?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 998: Chương 998 | MonkeyD