Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 883
Cập nhật lúc: 01/05/2026 18:37
Điền Tuấn nhếch môi:
“Mẹ, mẹ nghĩ hay quá rồi, bây giờ cô ấy đến nhìn cũng không muốn nhìn con, con thấy vô vọng lắm."
“Sao lại vô vọng!
Lấy bản lĩnh của con ra đi chứ!
Con trai mẹ giỏi giang thế này, mẹ không tin là không giải quyết được một con nhỏ thôn quê."
Mẹ Điền bày kế cho anh ta, “Hôm nọ không phải con cứ nói muốn tìm bạn cũ tụ tập sao?
Hay là tổ chức họp lớp đi, lúc đó nó chắc chắn phải tham gia chứ?
Ăn uống mà, trên bàn tiệc không thiếu được mấy ly, đợi nó uống say rồi con chủ động đưa nó về nhà, sau đó tìm cái khách sạn nào đó gạo nấu thành cơm..."
Điền Tuấn càng nghe mắt càng sáng lên, cách này có vẻ thực sự khả thi.
Kìm nén sự hưng phấn, anh ta bắt đầu đi lo liệu chuyện họp lớp.
Từ Nhâm nhận được điện thoại của lớp trưởng hồi học trường nghề, còn cảm thấy thắc mắc một chút:
“Họp lớp á?
Mới tốt nghiệp có hai năm mà đã họp lớp rồi?"
Thông thường họp lớp chẳng phải đều đợi tốt nghiệp mười năm, hai mươi năm mới tổ chức sao?
“Đúng thế!
Tốt nghiệp hai năm rồi, mọi người đều rất nhớ nhau mà."
Lớp trưởng cười nói, “Từ Nhâm, cậu nhất định phải tới đấy nhé!
Cậu là hoa khôi của lớp mình, cậu không tới thì buổi họp lớp mất đi bao nhiêu màu sắc."
“Mọi người đều đi hết chứ?"
“Tất nhiên rồi!
Buổi tụ tập đầu tiên sau khi tốt nghiệp, ai cũng nể mặt lắm."
Thôi được rồi.
Từ Nhâm không muốn trở thành kẻ lập dị, bèn hỏi ngày nào.
“Mùng 6.
Mùng 7 có vài bạn phải đi làm rồi, trước mùng 6 thì mọi người đều bận đi thăm họ hàng, không người này có việc thì người kia có chuyện, nên định vào mùng 6, địa điểm là khách sạn Cảnh Xương, phòng bao cụ thể đợi đặt xong mình sẽ thông báo sau.
Thời gian đó cậu không có vấn đề gì chứ?"
Mùng 6 sao?
Trận biểu diễn xe mô tô nghệ thuật mà cô định dắt cậu em ngốc đi xem cũng là mùng 6.
“Họp lớp là buổi trưa hay buổi tối?"
“Bắt đầu từ hai giờ chiều, mọi người đều thấy nên sắp xếp vài chương trình, đừng có vừa đến đã ăn, ăn xong đã giải tán, thế thì chán lắm.
Cho nên đến sớm một chút, uống trà, tán gẫu, chơi vài trò chơi nhỏ, tiệc tối mới chính thức bắt đầu."
Từ Nhâm bèn nói:
“Vậy chắc mình phải đến muộn một chút, chiều mùng 6 mình có việc bận."
Lớp trưởng tiếc nuối nói:
“Vậy tiệc tối nhất định phải có mặt đấy!"
Từ Nhâm nhận lời.
Kỳ nghỉ Tết năm nay tuyệt đối là kỳ nghỉ có cảm giác hạnh phúc đậm nét nhất từ trước đến nay của Từ Xuyên.
Vừa mới nghỉ Tết đã được theo chị đi ăn một bữa đại tiệc sang chảnh, tại niên hội của Câu lạc bộ Xa Thần lại bốc trúng một chiếc điện thoại thông minh đời mới nhất.
Chiếc điện thoại này, chị cậu không đưa cho bố mẹ dùng mà để nguyên trong hộp đóng gói cẩn thận, nói là đợi thi đại học xong sẽ thuộc về cậu.
Bây giờ ấy mà, vẫn chỉ có thể dùng điện thoại cục gạch dành cho người già thôi.
Dù vậy, cậu cũng đã rất mãn nguyện rồi.
Nhưng đây vẫn chưa phải là điều hạnh phúc nhất, điều hạnh phúc nhất là cậu đã thi cuối kỳ đạt được thứ hạng tốt nhất kể từ khi vào cấp ba, chị cậu sắp thực hiện lời hứa —— đưa cậu đi xem một trận đua xe mô tô nghệ thuật rồi.
Tâm trạng phấn khích của Từ Xuyên kéo dài liên tục từ trước Tết cho đến sau Tết, cuối cùng cũng mong đợi được đến ngày mùng 6 tháng Giêng.
Từ Nhâm lái xe mô tô chở cậu đến khu vực xem thi đấu.
“Từ Xuyên!"
Triệu Gia Minh đã đến rồi, đang tựa vào lan can của khu vực xem thi đấu VIP hạng vàng vẫy tay với Từ Xuyên đang đi tới phía dưới.
“Minh Béo!
Cậu đến rồi à?"
Từ Xuyên nhìn thấy bạn cùng bàn, vui mừng chạy lên khán đài tầng hai, nhìn quanh quất, “Ơ, cậu đi một mình à?
Thế cậu tới đây bằng cách nào?"
“Anh họ tớ đưa tới, anh ấy đi mua đồ uống rồi."
“Ồ, tớ là chị tớ lái xe mô tô chở tới đấy."
Hai đứa nhỏ thì thầm trò chuyện.
Từ Nhâm chậm rãi bước lên cầu thang, nhìn thấy dáng vẻ hai thiếu niên chụm đầu vào nhau hớn hở tán dóc, bỗng thấy có chút buồn cười.
Đám nam sinh cấp ba thời này sao mà như mấy ông cụ non thế không biết, có bao nhiêu chuyện nói mãi không hết.
Chỉ có thể nói, tuổi trẻ thật tốt!
“Hi, thật trùng hợp?"
Kỷ Dung Cẩn bưng hai ly cà phê đi đến bên cạnh Từ Nhâm, thuận tay đưa cho cô một ly.
Từ Nhâm nhìn thấy anh thì hơi bất ngờ:
“Anh cũng tới xem thi đấu sao?"
“Đúng vậy, em họ tôi muốn xem nên tôi đưa thằng bé tới."
Anh chỉ tay về phía Triệu Gia Minh đang cùng Từ Xuyên tựa vào lan can xem các tay đua khởi động.
Trời mới biết để khiến cuộc gặp gỡ này trông như tình cờ, anh đã tập dượt trong lòng không biết bao nhiêu lần.
Từ Nhâm nhìn bóng lưng hai thiếu niên:
“..."
Đúng là trùng hợp thật!
“Minh Béo, anh họ cậu quen chị tớ à?"
Từ Xuyên vô tình quay đầu lại, thấy chị mình đang trò chuyện rất vui vẻ với anh họ của Triệu Gia Minh, bèn lấy khuỷu tay hích hích bạn cùng bàn.
Triệu Gia Minh cũng cảm thấy thắc mắc:
“Không biết nữa, chắc là mới quen thôi.
Nhưng anh họ tớ đẹp trai chứ hả?
Lại còn là một anh chàng độc thân hoàng kim đấy nhé, tiếc là chị cậu có người yêu rồi."
“Cậu nói anh người yêu trước đây của chị tớ á?
Chia tay sớm rồi."
“..."
Nói đến đây, Triệu Gia Minh lén lút lấy đuôi mắt liếc nhìn anh họ mình.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy anh họ mời một cô gái uống cà phê, còn đi đến quầy bar lấy trái cây cho cô ấy ăn nữa.
Chẳng lẽ hai người quen nhau từ trước?
Nhưng cho dù có quen biết đi chăng nữa, với tính cách của anh họ mình thì cũng sẽ không chủ động mời người ta uống cà phê, bưng trái cây như vậy đâu.
Triệu Gia Minh âm thầm lấy điện thoại ra, chụp một tấm ảnh gửi cho anh trai ruột của mình.
Vừa mới gõ chữ “Anh" còn chưa kịp hỏi thì Triệu Tu Nghị đã “vèo" một cái gửi tin nhắn thoại qua.
Điện thoại của Triệu Gia Minh đang mở loa ngoài, đầu ngón tay vừa chạm vào thanh âm thanh, giọng nói oang oang như sấm của anh trai cậu đã vang dội khắp khu VIP.
“Đệt!
Anh biết ngay mà!
Anh ấy đưa mày đi xem thi đấu chẳng có ý tốt gì cả!
Hóa ra là biết nữ thần của anh cũng đi xem nên mới lao tới đó chứ gì, gian trá!
Quá gian trá!"
Triệu Gia Minh phản ứng lại vội vàng vặn nhỏ âm lượng, nhưng chưa kịp vặn nhỏ thì tin nhắn thoại mười mấy giây đã phát xong rồi.
Đặc biệt là câu cuối cùng, chẳng khác nào một quả pháo nổ vang, muốn người ta phớt lờ cũng khó.
“..."
Cậu muốn khóc mà không ra nước mắt, đưa mắt nhìn quanh bốn phía.
Tốt lắm!
Tất cả mọi người đều đang nhìn cậu.
Bao gồm cả bạn cùng bàn của cậu nữa.
“..."
A tây bát! (Trời đất ơi!)
Hiện trường “xã ch-ết" cực kỳ t.h.ả.m khốc!
Từ Xuyên vẫn chưa liên tưởng đến chị mình, tò mò hỏi:
“Minh Béo, đây là anh trai cậu à?
Anh ấy mắng ai gian trá thế?"
