Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 430
Cập nhật lúc: 18/04/2026 17:50
“Bây giờ con cứ cảm thấy lạnh hết cả sống lưng, để mình con ở nhà là con không dám đâu."
Cô ta vừa nói giọng nói còn mang theo cả tiếng run rẩy và tiếng khóc:
“Lúc nãy hình như con lại nhìn thấy ma rồi."
Ma?!
Bùi Hồng trợn trừng mắt, tim đ-ập thình thịch một cái.
Thím Vương:
“Con mau đừng nói nữa, con xem nhà mình rốt cuộc là va chạm phải cái gì rồi, sao lại bắt đầu có ma nhát thế này."
“Trước kia vợ thằng Ba nhà họ Bùi cứ ngày ngày phát bệnh phát điên kêu có ma, lúc đó mẹ còn cười nhạo nó, bảo làm gì có ma, chắc là nó phát bệnh rồi tự mình hù dọa mình thôi."
“Nhưng giờ nhà mình sao cũng có...
Chao ôi, mẹ cũng chẳng dám nói, chỉ sợ nói ra là lại chiêu dụ nó tới."
Ngoài cửa.
Bùi Hồng bịt miệng mắt trợn tròn xoe.
Cô ta có đ-ánh ch-ết cũng không ngờ cái chuyện xui xẻo không tiện nhắc tới dịp Tết mà thím Vương nói hóa ra lại là chuyện này.
Nếu sớm biết... sớm biết thì cô ta đã không tò mò rồi.
Đúng là dọa người thật.
Nhưng Cố Nghệ trước kia cũng từng thấy ma?
Chuyện này cô ta chưa từng nghe nói qua.
Trong phòng.
Con dâu thím Vương:
“Mẹ, mẹ nói chuyện nhà mình náo loạn có khi nào chính là con ma bên phía Cố Nghệ ám sang không?"
Thím Vương:
“Chắc là không đâu, nhà mình cũng chỉ mới một hai ngày nay mới bắt đầu náo loạn."
“Theo mẹ thấy thì chuyện gì cũng không thể tự nhiên mà xảy ra được, chắc chắn phải có lý do có cách nói nào đó."
“Con nghĩ kỹ lại xem, chỉ một hai ngày nay nhà mình có chỗ nào không giống ngày thường không?"
“Là ai mang cái gì về nhà hay nhà mình mới thêm cái thứ gì không sạch sẽ vào không?"
Trong phòng im lặng vài giây, liền nghe thấy giọng nói mệt mỏi của con dâu thím Vương:
“Mẹ, những gì mẹ nói con đã nghĩ kỹ lâu rồi."
“Hôm nay con còn đặc biệt hỏi mọi người trong nhà, xem có ai mua cái thứ gì không cát tường ở vỉa hè mang vào nhà không."
“Nhưng mọi người đều nói không có."
“Nhà mình so với ngày thường thì cũng..."
Lời nói kẹt lại ở chỗ mấu chốt nhất.
Bùi Hồng trong lòng truy hỏi:
“Cũng cái gì?"
Thím Vương ở trong phòng truy hỏi:
“Cũng cái gì?"
Con dâu cả thím Vương:
“Cũng chỉ là hai ngày trước vợ Ngụy Tứ đưa mấy tờ giấy dán cửa sổ qua, nói hoa văn giấy dán này đẹp, nhà mình năm nay dán ít giấy cửa sổ quá nên cô ấy đưa thêm cho nhà mình một ít."
“Nói dán nhiều thêm một chút cho nó hân hoan."
“Cũng chỉ có mỗi thứ này là mới đến nhà mình, hơn nữa còn là thứ trước kia nhà mình không có."
Tô Tuế?
Vừa nghe bên trong nhắc tới Tô Tuế, mắt Bùi Hồng càng sáng hơn, tai cũng dán sát vào hơn.
Thím Vương:
“Lời này con đừng có mang ra ngoài mà nói, người ta có lòng tốt tặng đồ cho nhà mình, không thể nào tặng ra thù oán được."
Con dâu cả thím Vương:
“Nhưng thực sự chỉ có mỗi thứ này là nhà mình mới thêm vào thôi!"
“Con cũng không muốn nghi ngờ vợ Ngụy Tứ, nhưng sao lại trùng hợp thế?
Cô ta vừa mang đồ tới, sau chân chúng ta vừa dán lên là trong nhà liền có ma nhát?"
Cô ta càng nói càng kích động, có thể thấy là bị chuyện ma nhát dọa cho không hề nhẹ.
Đang nói chuyện liền trực tiếp vượt qua mẹ chồng mình đưa tay giật phăng mấy tờ giấy dán trên cửa sổ xuống, như để trút giận mà mở cửa sổ ném ra ngoài.
Con dâu cả thím Vương:
“Mẹ cứ tin con một lần đi, chúng ta xem xem vứt mấy tờ giấy dán này đi thì trong nhà còn xảy ra chuyện nữa không?"
“Nếu vẫn còn xảy ra chuyện, vậy thì con lập tức đi tìm vợ Ngụy Tứ xin lỗi ngay, nhưng nếu không xảy ra nữa, chúng ta có thể phải tìm cô ta tính sổ cho ra hồn đấy!"
Hai mẹ con nhà họ nhìn nhau một cái, thím Vương lặng lẽ đưa tay chỉ chỉ vào một tờ giấy dán còn sót lại trên cửa sổ.
Ám chỉ con dâu lúc nãy diễn kịch cảm xúc quá kích động nên ném thiếu một cái.
Chỉ sợ Bùi Hồng không chú ý tới cái thứ mấu chốt này, nhặt thiếu lại không phát hiện ra manh mối trong giấy dán cửa sổ.
Mẹ chồng nàng dâu thím Vương là lần đầu tiên trong đời thử tập diễn kịch, khó tránh khỏi có chỗ diễn không tới nơi tới chốn.
Được mẹ chồng nhắc nhở như vậy, con dâu cả thím Vương nhe răng đỡ trán, cô ta nghĩ một lát, bắt đầu dùng cách tự nói một mình để cứu vãn...
“Ối chao, sao vẫn còn một tờ giấy dán thế này, quên không vứt rồi!"
Cũng chẳng thèm quan tâm lời này nghe gượng gạo đến mức nào.
Cô ta giật tờ giấy dán còn lại xuống rồi ném mạnh ra ngoài, còn diễn sâu mà hét lên với mẹ chồng đang đứng giữa phòng:
“Mẹ đừng có cản con!"
“Đừng kéo con!"
“Con cứ nghi ngờ mấy tờ giấy dán này có vấn đề đấy, nếu xé hết đống giấy này đi mà vẫn còn có ma, vậy thì mẹ bảo con quỳ xuống xin lỗi Tô Tuế cũng được..."
Cô ta đặc biệt nhấn mạnh tên Tô Tuế.
Quả nhiên, ngay sau khi cô ta hét xong câu này, hai mẹ con thím Vương đều nhìn thấy sau cửa sổ có một bóng dáng lén lút, cúi người len lén đến dưới cửa sổ, còn tưởng người trong phòng không chú ý tới.
Nhìn cái là biết đang lén lút đi nhặt giấy dán cửa sổ rồi.
Thấy vậy, thím Vương và con dâu nhìn nhau một cái, mục đích đã đạt được, họ coi như cũng hoàn thành nhiệm vụ một cách tốt đẹp rồi....
Mặt khác.
Bùi Hồng cầm mấy tờ giấy dán cửa sổ vừa nhặt được lén lén lút lút, cô ta cũng coi như có chút não, biết không thể cứ thế nghênh ngang mang giấy dán về nhà.
Nếu bị Tô Tuế phát hiện ra, một khi giấy dán thực sự có vấn đề như lời con dâu cả thím Vương nói.
Tô Tuế trong lòng có ma chắc chắn sẽ chặn đường nẫng tay trên đống giấy dán này trước.
Kể cả không nẫng tay trên, cố ý kiếm chuyện xé nát đống giấy dán trong tay cô ta cũng là chuyện rất có khả năng.
Bùi Hồng dùng cái não ít ỏi còn lại của mình nghĩ thông suốt tầm quan trọng của 'chứng cứ mấu chốt' trong tay.
Dứt khoát quay ngoắt đầu, giấu giấy dán vào trong ng-ực, rụt rè chạy ra khỏi đại tạp viện.
Bên tai dường như còn văng vẳng lời thì thầm của mẹ con thím Vương lúc nãy.
Đặc biệt là những lời con dâu cả thím Vương khẳng định chắc nịch—— nghi ngờ giấy dán có vấn đề, Tô Tuế muốn hại họ...
Bùi Hồng chỉ cần nghĩ thôi... là đã cảm thấy nhiệt huyết dâng trào rồi!
Cuối cùng cũng bị cô ta tóm được rồi nhé!
Tô Tuế trước kia chẳng phải còn đường hoàng đứng trước mặt cô ta, làm như cô ta là loại chuột cống trong rãnh nước còn cô ta Tô Tuế thì lại thanh cao sáng láng cả đời chưa làm chuyện gì khuất tất sao?
Hừ.
Chuyện khuất tất...
đây chẳng phải là tới rồi sao?
Trốn trong ngõ nhỏ, Bùi Hồng cười lạnh lấy giấy dán cửa sổ ra nghiên cứu đi nghiên cứu lại.
