Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 401
Cập nhật lúc: 18/04/2026 17:29
Lưu Dũng:
“Đúng là như vậy đấy ạ, cho nên cháu mới bảo giờ bà cụ còn hối hận hơn cả Ngụy Hữu Tài."
“Ngụy Xuân Tuyết gây ra chuyện như thế, Ngụy Xuân Lâm cũng chẳng để mình rảnh rỗi, anh ta và vợ cứ đòi ly hôn suốt."
“Cái tên đó chẳng biết nghĩ gì nữa, cứ khăng khăng cho rằng vợ anh ta đòi ly hôn là vì công việc của anh ta rơi vào tay cháu."
“Bình thường anh ta nói chuyện với cháu cứ kiểu xỏ xiên nên cháu chẳng thèm chấp, thấy không lấn lướt được cháu là anh ta lại bám lấy Ngụy Hữu Tài, bắt Ngụy Hữu Tài phải tìm cho anh ta một cái bát cơm vàng khác."
Trong mắt Lưu Dũng, Ngụy Xuân Lâm này chẳng biết mình nặng bao nhiêu cân lượng nữa.
Còn bát cơm vàng, cái giống hoang như anh ta mà cũng xứng sao?
“Ngụy Hữu Tài chẳng biết gặp vấn đề gì, hình như trong công việc cũng nảy sinh trục trặc, hứa tìm việc cho Ngụy Xuân Lâm mãi mà vẫn chẳng thành."
“Ngụy Xuân Lâm hôm qua chạy ra ngoài một vòng, chẳng biết đắc tội với ai mà bị đ-ánh cho như đống bùn nhão bò về nhà..."
Lưu Dũng xua tay, thật sự không biết phải nói sao cho phải nữa, nói thêm gã lại thấy xúi quẩy.
Ngày Tết ngày nhất tốt đẹp thế này, mà nhà họ Ngụy lại loạn đến mức khiến người ta phát phiền.
Một bên là bà cụ sau khi trúng gió cứ suốt ngày mắng nhiếc chẳng biết làm thế nào để giày vò người khác cho thỏa.
Một bên là Ngụy Xuân Lâm bị đ-ánh cho như đầu lợn ngay ngày Tết.
Lại còn Ngô Vi xót con kêu gào rằng nếu biết ai đã ra tay, mụ ta sẽ cho kẻ đó nếm mùi lợi hại, cùng với một Ngụy Xuân Tuyết kể từ khi ra tù trông cứ như một con điên vậy.
Nhà chẳng ra nhà.
Tết chẳng ra Tết.
Lưu Dũng giờ nhắm mắt lại vẫn có thể hồi tưởng lại đêm ba mươi Tết, lúc lẽ ra phải là lúc đoàn viên nhất, thì sự tuyệt vọng và hối hận trong mắt Ngụy Hữu Tài lại sâu sắc đến nhường nào.
Cũng chẳng biết là hối hận vì năm xưa đã cưới Ngô Vi, hay hối hận vì bước đi nào trong cuộc đời đã sai lầm, đã xảy ra vấn đề, để đến nỗi một gia đình êm ấm lại náo loạn đến mức độ này.
Gã thanh niên da đen bên cạnh Lưu Dũng cũng thở dài ngao ngán:
“Bà cụ Ngụy thực ra là cứng miệng thôi, đừng nhìn bà ta trúng gió nói năng không rõ, nhưng đầu óc thì tỉnh táo lắm."
“Kể từ lúc bà ta không cử động được nữa, Ngụy Xuân Tuyết và Ngụy Xuân Lâm chẳng thèm liếc nhìn bà ta lấy một cái."
“Chứ đừng nói đến chuyện hiếu thuận, chúng ta chẳng bàn đến chuyện giúp bà ta đổ bô, cứ nói đến chuyện bón cho bà ta một miếng cơm thì hai chị em nhà đó cũng chẳng thèm làm."
Lưu Dũng cười nhạt:
“Đây chính là cái mà Ngụy Hữu Tài bảo, nuôi con nhà người ta thì khi nuôi tốt rồi còn 'nhờ vả được nhiều hơn' cả con ruột đấy."
Thế thì nhờ vả đi xem nào?
Ngụy Hữu Tài nhìn thấy kết cục của mẹ già mình và những gì chị em Ngụy Xuân Tuyết đã làm.
Lưu Dũng không tin ông ta lại không thấy đau lòng hay lo sợ cho bản thân mình sau này.
Nếu không đau lòng hay lo sợ thì đêm ba mươi Tết ánh mắt làm sao toàn là sự hối hận như thế được?
Từ Lệ Phân nghe mà thấy hả dạ:
“Tôi nhớ lúc nãy các anh bảo người nhà đằng ngoại của Ngô Vi cũng dọn đến nhà họ Ngụy ở rồi sao?"
“Vâng, chắc là để đối phó với đám họ hàng như bọn cháu, cũng có thể là vì Ngô Vi đã hại bà cụ ra nông nỗi này nên mụ ta tự thấy chột dạ."
“Sợ ở nhà đơn độc không có ai giúp đỡ lại bị đám họ hàng của bà cụ đ-ánh cho."
“Cho nên bà cụ vừa trúng gió một cái là mụ ta lập tức đón đám họ hàng nhà ngoại sang ngay."
“Chậc, nhắc đến đám họ hàng nhà ngoại của mụ ta... thời gian không còn sớm nữa, bọn cháu phải đi thôi, nếu về muộn quá e là người nhà bọn cháu không trụ vững mất."
Ngô Vi đã xấu xa, người nhà họ Ngô cũng chẳng kém cạnh gì.
Đám họ hàng từ quê lên như bọn gã cao lắm cũng chỉ tính là ghê gớm thôi, nhưng so với đám người nhà họ Ngô xấu xa thuần túy kia... thời gian qua bọn gã đã chịu không ít thiệt thòi.
Cũng may là có mấy thanh niên trai tráng như bọn gã đến, người nhà họ Ngô sợ ép quá bọn gã sẽ ra tay đ-ánh người nên không dám giở trò quá đáng.
Nếu không thì đám trưởng bối nhà bọn gã vốn chỉ biết c.h.ử.i đổng chẳng biết đã phải chịu bao nhiêu thiệt thòi trong tay người nhà họ Ngô rồi.
Lưu Dũng:
“Hôm qua một bà thím họ của cháu đã bị người nhà họ Ngô vu khống là lấy trộm đồ, người nhà họ Ngô còn dám báo công an bảo là muốn bắt người đi đấy ạ."
Lúc đó đã dọa cho bà thím họ của gã sợ đến mức bủn rủn chân tay ngồi bệt xuống đất luôn.
“Cứ những chiêu trò hèn hạ tương tự như vậy, người nhà họ Ngô hết chiêu này đến chiêu khác, bọn cháu mà về muộn thì chắc chắn lại có chuyện không hay xảy ra cho xem."
Khi Lưu Dũng nói những điều này, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt không sao giấu nổi.
Bọn gã ở dưới quê đã quen với lối sống thẳng thắn, giờ đây mỗi ngày phải đối mặt với đám người khó nhằn nhà họ Ngô, mà lại không thể đ-ánh đuổi họ đi một cách triệt để, ai bảo hễ có chuyện là người nhà họ Ngô lại báo công an chứ...
Gã thực sự thấy phát phiền.
Có được một công việc tốt đương nhiên là chuyện đáng mừng, nói ra thì ai ở quê cũng phải ghen tị.
Nhưng cái đống rắc rối kèm theo này cũng đủ khiến gã thấy nản lòng rồi.
Mấy người họ cũng giống như lúc mới đến, vội vã nói đi là đi ngay.
Từ Lệ Phân có giữ họ lại ăn cơm thế nào họ cũng khéo léo từ chối.
“Từ dì, dì nhìn thể hình của anh em bọn cháu xem..."
Một gã thanh niên trong đó cười nói, “Anh em bọn cháu mà ăn một bữa ở nhà dì, chắc có thể quét sạch lương thực của nhà dì trong hai tháng mất."
Gã thấy gia đình họ Từ sống ở đây, trông điều kiện cũng không hẳn là khá giả gì, nên sao nỡ ở lại nhà người ta mà ăn uống vô độ được.
Như thế thì chẳng khác nào kết oán chứ chẳng phải kết thân nữa.
Từ Lệ Phân bị gã chọc cười:
“Nếu các anh lo lắng chuyện đó thì thật sự không cần đâu, nhà này chẳng dễ gì bị các anh ăn cho nghèo được đâu."
“Bản lĩnh của dì Từ các anh đây còn dày dặn lắm."
“Đừng đi, cứ ở lại ăn một bữa cho thật thoải mái vào, dì Từ chiêu đãi được mà."
Lưu Dũng:
“Thật sự không được đâu ạ, dì đừng nghe nó nói nhảm..."
Một đám thanh niên cười hiền hậu với Từ Lệ Phân và Tô Tuế, lộ ra hàm răng trắng bóng, trông thật thà biết bao.
Đừng nói chi, Tô Tuế có ấn tượng thật sự tốt với nhóm người này, đặc biệt là họ biết chừng mực và còn biết nghĩ đến chuyện tiết kiệm lương thực cho nhà cô.
Dù là mang theo chút tâm tư riêng để đến nhận họ hàng, nhưng đều là những người thật thà.
Không giống như những gì cô từng thấy trong các bộ phim truyền hình ở đời sau, một đám người chạy đến nhà họ hàng nhận người thân để ăn chực, rồi giả ngu giả ngơ mà ăn bám nhà người ta.
Cảm thấy không ăn thì phí, điều kiện nhà họ hàng dù thế nào cũng tốt hơn nhà mình, nên cứ mở bụng ra mà ăn cho thỏa thích.
Vừa chiếm được lợi lộc lại vừa muốn xây dựng hình tượng một người chất phác không khách sáo, không hiểu sự đời, khiến người ta thấy phát ngấy.
Cũng may là nhóm người này đều rất biết tiến thoái, nếu không thì việc tiễn họ đi cũng là một rắc rối.
Tô Tuế thầm công nhận trong lòng, hiếm khi tốt bụng mở miệng nhắc nhở một câu:
“Anh Lưu, chuyện rắc rối có nhiều đến mấy thì sớm muộn gì cũng sẽ qua thôi."
