Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 334

Cập nhật lúc: 18/04/2026 13:32

Yêu?

Thật nực cười.

Ban đầu Quách Uyển vì tham đồ điều kiện của anh ta nên mới mưu mô tính kế tráo đổi hôn sự, kết quả bây giờ qua miệng Quách Uyển lại thành ra cô ta vì thích anh ta nên mới dốc hết tâm tư gả cho anh ta để được toại nguyện.

Khoác lên mình lớp vỏ bọc ‘thích’, cô ta lại khiến tất cả mọi người đứng về phía mình.

Bùi Nham tức đến đỏ mắt, vung chân đ-á mạnh một cái, Quách Uyển ôm ng-ực bị anh ta đ-á ngã xuống đất.

Thấy vậy, chẳng cần Quách Uyển phải nói thêm gì nữa.

Đám đông vây quanh đã không thể nhẫn nhịn được nữa, phẫn nộ xông lên, người thì đỡ Quách Uyển, người thì xông vào đ-ánh hội đồng Bùi Nham.

Mặc cho Bùi Nham gào thét biện minh thế nào, những nắm đ-ấm loạn xạ cứ thế giáng thẳng vào mặt anh ta.

“Đừng đ-ánh nữa, đừng đ-ánh nữa!”

Một nhóm người hớt hải chạy tới:

“Dừng tay hết lại, đồng chí ở Hội Phụ nữ đến rồi, tránh ra hết đi, chuyện này thuộc về Hội Phụ nữ quản lý, các người từng người một ra tay là thế nào hả!”

Đám đông bị tách ra từ bên ngoài, lúc này Bùi Nham đã bị đ-ánh đến mức mặt mũi đầy m-áu, mắt nổ đom đóm rồi.

Tôn Uyển Dung ngồi xổm xuống, lén lút thò tay qua khe hở lấy lại đôi giày da bò nhỏ của mình, lúc đứng dậy còn không quên dùng gót giày thúc mạnh vào bắp chân Bùi Nham một cái.

Cô nàng đã dùng hết sức bình sinh.

Bùi Nham chỉ cảm thấy gân chân tê dại, dù có người đỡ cũng không đứng vững được, loạng choạng quỳ sụp xuống đất.

Có người nhổ một bãi nước bọt:

“Lúc này thì biết quỳ rồi à, sự cứng rắn lúc đ-ánh vợ ban nãy đâu mất rồi?”

“Là Chủ nhiệm Trần của Hội Phụ nữ phải không?

Chúng ta trước đây đã gặp nhau một lần, hân hạnh hân hạnh, không nói nhiều lời khác nữa, chính là thằng nhóc này, uống r-ượu say sưa, uống xong là đ-ánh vợ, bây giờ vợ vừa bị con trai hắn hại đến mức sảy t.h.a.i thì hắn lại muốn lôi người ta đi ly hôn.”

Chủ nhiệm Trần vừa được mọi người nhường vào vị trí trung tâm, nghe thấy lời này thì đau đầu nói:

“Vậy các người cũng không thể ra tay đ-ánh người như thế chứ, còn đ-ánh người ta nặng thế này.”

Có người không phục:

“Chủ nhiệm Trần, bà nhìn xem đồng chí nữ này đáng thương đến mức nào rồi, trách chúng tôi ra tay với hắn sao?

Chúng tôi đây gọi là vì dân trừ hại, cũng không phải đ-ánh người mù quáng!”

Quách Uyển đúng lúc vừa run rẩy vừa khóc, phối hợp với bộ đồ bệnh nhân mặc bên trong và khuôn mặt tái nhợt, nhìn thế nào cũng khiến người ta thấy xót xa.

Chủ nhiệm Trần là người có tinh thần chính nghĩa mạnh mẽ, nếu không cũng chẳng làm đến chức Chủ nhiệm Hội Phụ nữ này.

Bà thấy vậy thở dài một tiếng, ánh mắt khiển trách hướng về phía Bùi Nham.

Trong lòng Bùi Nham đắng ngắt:

“Không phải... sự thật không phải như thế...”

Quách Uyển khóc lóc kể lể quá nhiều, đổ nước bẩn lên người anh ta quá nhiều, anh ta chẳng biết nên bắt đầu giải thích từ đâu nữa.

“Ngay từ đầu cô ta đã dùng thủ đoạn mới gả được cho tôi!”

Nghe thấy câu đầu tiên trước mặt lãnh đạo không phải là thừa nhận sai lầm mà là ngụy biện, một bà thím đứng xem từ đầu đến giờ bĩu môi:

“Thủ đoạn gì mà thủ đoạn, lời nói khó nghe quá!”

“Cậu cứ nói đi, lúc vợ cậu gả cho cậu có phải là một cô gái trong trắng không, sau khi gả cho cậu có phải là chịu thương chịu khó giúp cậu lo toan việc nhà không, thế là được rồi!”

Bùi Nham mệt mỏi:

“Phải, nhưng vốn dĩ người tôi muốn cưới không phải cô ta, là chính cô ta tự mình vội vàng gả cho tôi, chẳng lẽ chỉ vì tôi là đời vợ thứ hai còn cô ta là đời đầu, nên là tôi chiếm hời của cô ta sao?”

“Vậy tôi còn nói là cô ta tính kế tôi đấy!”

Sức chiến đấu của bà thím qua đường rất mạnh:

“Cô ấy tính kế cậu mà cậu không biết phản kháng?

Cậu cao hơn cô ấy những hai cái đầu, người cao lớn vạm vỡ như một gã đàn ông trưởng thành, đội cái đầu to đùng trên cổ mà lại để mặc cho một đồng chí nữ g-ầy yếu thế này tính kế sao?”

Bùi Nham:

“Không phải...”

Bà thím:

“Không phải cái gì mà không phải, tôi thấy cậu chính là ăn xong rồi chùi mép không muốn nhận nợ!”

Bùi Nham nghẹn họng:

“Tôi nhận nợ gì chứ?

Vốn dĩ người tôi muốn cưới cũng không phải cô ta, là chính cô ta tự dấn thân vào, cô ta tham đồ điều kiện gia đình tôi tốt, tham đồ công việc của tôi tốt...”

“Cậu im đi!”

Người bên cạnh đều nghe không nổi nữa, “Cậu vốn dĩ muốn cưới không phải cô ta, vậy cậu sinh con với người ta làm gì?”

“Đứa con mất đi kia có phải của cậu không?

Cô ấy tự dấn thân vào?

Cô ấy tự dấn thân vào mà cậu không có tay à?

Cậu không biết đẩy người ta ra sao?

Bây giờ con đến rồi lại mất, cậu bắt đầu chán ghét cô ấy, cậu cũng là đàn ông à?!”

“Đúng thế, đại tỷ này nói đúng, cùng là đàn ông tôi chưa thấy ai thiếu trách nhiệm như vậy, còn bảo người ta là đồng chí nữ tham đồ điều kiện nhà cậu tốt, tham đồ công việc cậu tốt...”

Người đàn ông đang nói lắc đầu cười khổ:

“Cô ấy mà thật sự tham đồ công việc cậu tốt, tiền lương cậu một đồng cũng không đưa cho cô ấy sao cô ấy không làm ầm lên với cậu?”

“Không những không làm ầm, tôi vừa nghe ý tứ trong lời của đồng chí nữ này, cô ấy còn dốc sạch tiền cho con trai con gái cậu tiêu có đúng không?”

Thật sự làm ông ta buồn cười ch-ết mất, vợ kế tiêu tiền nhà đẻ giúp đàn ông nuôi con của vợ cả.

Nếu chuyện này mà còn gọi là tham đồ tiền của đàn ông, vậy ông ta sống đến chừng này tuổi đầu rồi, cứ để ông ta gặp thêm vài cô gái ngốc nghếch ‘tham đồ’ phụ nữ như vậy đi.

“Cô ấy tham đồ điều kiện nhà cậu tốt?

Phải, điều kiện nhà cậu tốt, nhà cậu giặt quần áo còn không nỡ đun nước nóng, bắt người ta bưng từng chậu nước lạnh buốt giặt quần áo cho cả nhà cậu, điều kiện nhà cậu thật sự là quá tốt!”

Bất kỳ ai cũng có thể nghe ra người đàn ông này đang mỉa mai, sắc mặt Bùi Nham vốn dĩ đã như bình gia vị bị lật nhào, giờ lại bị đám người này chèn ép đến mức lúc đỏ lúc xanh.

Trong lúc cấp bách anh ta chỉ có thể chối phắt:

“Các người đều bị con tiện nhân này lừa rồi, những gì cô ta vừa nói đều là giả...”

“Là thật!”

Quách Uyển gào lên, “Không tin mọi người cứ đi mà nghe ngóng, nếu không tin nữa mọi người cứ nhìn tay tôi đi, vết nứt nẻ trên tay tôi không phải một hai ngày là có thể nứt ra được chứ?”

“Còn việc tôi bị sảy t.h.a.i thế nào, mọi người cứ việc đi hỏi thăm, đều có thể hỏi ra được...”

Một bên mặt đỏ tía tai, không bằng không chứng cứ nói lời người khác là giả.

Một bên nhìn vừa đáng thương vừa luôn miệng nói không sợ bọn họ đi hỏi đi tra.

Hai bên so sánh, ai đáng tin hơn đã rõ mười mươi.

Đám đông hận không thể xông lên đ-ánh Bùi Nham thêm một trận nữa.

Chủ nhiệm Trần nghe người xung quanh kẻ tung người hứng kể lại đầu đuôi gốc rễ cho bà, dù có tự trấn an bản thân phải bình tĩnh giải quyết vấn đề đến mức nào, cũng không tránh khỏi ánh mắt bốc hỏa.

Bà lườm Bùi Nham vẫn đang còn ngụy biện một cái sắc lẹm, đưa tay đỡ lấy Quách Uyển chỉ đứng đó thôi đã suy yếu đến mức run rẩy không ngừng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.