Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 294
Cập nhật lúc: 18/04/2026 12:52
Tô Vĩnh cẩn thận nhích về phía Tô Tuế một chút:
“Em gái, em cứ tha lỗi cho anh lần này, sau này anh nhất định không thế nữa."
“Chúng ta dù sao cũng là anh em ruột, bẻ gãy xương còn dính lấy gân."
“Anh không phải lấy quan hệ huyết thống ra để nói chuyện, anh chỉ muốn nói hai ta đáng lẽ phải là người thân thiết nhất, sau này anh đảm bảo không khốn nạn nữa, anh chỉ có mỗi đứa em gái là em thôi, anh không đối xử tốt với em thì đối tốt với ai nữa đúng không?"
Tô Tuế không lên tiếng.
Tô Vĩnh trong lòng càng thêm không chắc chắn.
Đỏ mặt, một gã đàn ông to xác như anh ta trực tiếp khóc rống lên:
“Tuế Tuế, anh cũng là vì đường cùng rồi mới nảy sinh ý xấu!"
“Em không biết đâu, xưởng của bọn anh đã ba tháng không phát lương rồi, cứ thế này mãi thì nhà mình sắp húp gió Tây Bắc rồi."
“Anh cũng hết cách rồi, anh không có bản lĩnh, bảo tự mình nghỉ việc xuống biển làm kinh doanh cá thể thì anh không dám, anh chỉ nghĩ trước tiên bắt đầu từ chỗ em, đợi anh quen tay học hiểu rồi, anh cũng có thể đi làm chút buôn bán nhỏ……"
Anh ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, Trương Xuân Lan ôm con cũng khóc theo, cả gia đình ba người khóc thành một đoàn, thật sự giống như sắp không sống nổi nữa vậy.
Trương Xuân Lan:
“Tuế Tuế, chị dâu bây giờ chỉ trông cậy vào em thôi, em giận thì chị dâu biết, nhưng nếu em vì giận mà mặc kệ chị dâu, không cho chị dâu đến xưởng của em rể làm việc nữa, thì ba người nhà chị thật sự không sống nổi nữa đâu……"
Chị ta lau nước mắt, ngược lại còn biết nói chuyện hơn Tô Vĩnh.
“Tuế Tuế, chị không phải lấy lời nói để ép em, phận làm anh chị như bọn chị trước đây đối với em chẳng ra sao, cho nên bọn chị sống nổi hay không thực ra đều chẳng liên quan gì đến em."
“Em giúp bọn chị là tình nghĩa, không giúp thì cũng chẳng ai có tư cách nói gì em, đạo lý này bọn chị đều hiểu."
“Chị dâu chỉ muốn nói, bọn chị dù sao cũng là nhà đẻ của em, em rể bây giờ có năng lực rồi, sau này chắc chắn còn giỏi giang hơn nữa."
“Bọn chị dù kém cỏi đến đâu cũng có thể làm chỗ dựa tinh thần cho em, có bọn chị ở đây dù sao vẫn tốt hơn là không có, đối với em mà nói cũng có lợi hơn đúng không?"
“Chị dâu nếu có thể đến xưởng của em rể làm việc, ở trong xưởng chị có thể giúp em trông chừng em rể, đảm bảo không để mấy con yêu tinh kia sán lại gần em rể đâu."
“Bọn chị phận là nhà đẻ tuy nói không có bản lĩnh lớn để làm chỗ dựa cho em, nhưng đã nhận tình của em, không nói ai khác, chị dâu đây có thể vì em mà liều mạng."
“Lời này chị đặt ở đây, không phải chỉ nói mồm suông, không được thì chị thề, chị lấy bản thân chị, chồng chị, con chị ra thề……"
Tô Vĩnh cũng bò đến bên cạnh Tô Tuế ôm đùi cô gào khóc:
“Anh cũng thế!
Em gái, sau này ai làm em không thoải mái thì anh sẽ khiến kẻ đó không thoải mái."
“Em đừng dùng chuyện trước kia để đ-ánh giá anh và chị dâu em, hai đứa anh đều là tiểu nhân, trước kia em đối với bọn anh không có tác dụng thì hai đứa anh không để tâm đến em."
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Tô Tuế, Tô Vĩnh cái gì cũng nói thật ra hết:
“Nhưng giờ thì khác rồi!"
“Giờ bọn anh chỉ trông cậy vào em để sống thôi, em nói hướng Đông bọn anh không dám đi hướng Tây, trên đời này đảm bảo không còn ai có thể làm em vừa ý hơn bọn anh nữa đâu!"
Em gái có năng lực rồi, anh ta giờ đây chính là có tự tin để hứa hẹn như thế!
Tô Tuế ôm trán, duỗi chân đ-á đ-á, không đ-á văng được cái “miếng cao dán da ch.ó" trên chân mình.
Cô coi như hiểu rõ vợ chồng Tô Vĩnh rốt cuộc có ý gì rồi.
Hai người là tiểu nhân, trực tiếp thừa nhận, trái lại rất thành thật.
Ý tứ cũng rất rõ ràng, huyết thống có lẽ không trói buộc được bọn họ, nhưng lợi ích thì có thể.
Chỉ cần cô còn năng lực ngày nào, họ sẵn sàng làm s-úng trong tay cô, làm ch.ó bên chân cô, cô chỉ đâu, họ sẽ c.ắ.n đó một cách vô nguyên tắc.
Đây là lời thề, cũng là cuộc trao đổi lợi ích để bày tỏ lòng trung thành.
Phải nói là, kiểu xin lỗi này, dùng cách nói chuyện như vậy để làm dịu mối quan hệ, còn hiệu quả hơn nhiều so với việc họ cứ giương cao ngọn cờ tình thân lấy quan hệ người thân ra để nói chuyện.
Tô Tuế đã nghe đủ những lời Đường Phúc Bình mở miệng là một nhà, mở miệng là vì tốt cho cô, miệng thì ngọt ngào nhưng thực chất lại giả dối tột cùng.
Cô chỉ nghe thôi đã thấy ngấy đến buồn nôn rồi.
Người không biết còn tưởng cô và nhà đẻ có quan hệ tốt lắm cơ.
Nhưng sự thật là dù là cô hay là nguyên chủ, quan hệ với nhà họ Tô đều chẳng ra sao.
Vì vậy sự “biết điều" của vợ chồng Tô Vĩnh lúc này trái lại khiến Tô Tuế đỡ tốn bao công sức.
Còn biết điều hơn cả những gì cô dự tính trước đó.
Tô Tuế suy nghĩ một lát:
“Chị dâu có thể đến làm ở nhà bếp xưởng của A Tứ, chuyện bảo chị dâu quản lý nhà bếp trước đây thì khoan hãy nghĩ tới."
Tầm mắt chạm phải Trương Xuân Lan, Tô Tuế phớt lờ Tô Vĩnh đang ôm chân mình khóc.
“Chị dâu, chị hiểu ý em sắp xếp như vậy chứ?"
Ánh mắt Trương Xuân Lan lóe lên, vội vã gật đầu:
“Hiểu, chị hiểu, Tuế Tuế em yên tâm chị dâu nhất định sẽ làm tốt."
“Đợi làm ra thành tích rồi, để em thấy được tấm lòng của chị dâu, biết những lời chị vừa đảm bảo với em đều là thật, đến lúc đó em lại hoàn toàn tin chị một lần nữa."
Dù sao họ cũng đã vì không biết đủ mà đắc tội Tô Tuế, muốn dựa vào việc xin lỗi bồi tội và bán t.h.ả.m để Tô Tuế bỏ qua chuyện trước kia……
Rõ ràng là không thể nào.
Cái Tô Tuế muốn xem…… là thành ý của chị ta.
Bây giờ Tô Tuế có thể cho chị ta thêm một cơ hội nữa đã là công nhận sự quy thuận của bọn họ ngày hôm nay rồi, nếu chị ta còn không biết điều, nói không chừng công việc Tô Tuế vừa hứa cho chị ta lại bị thu hồi mất.
Đến lúc đó có cầu xin thế nào cũng không được nữa đâu.
Có việc làm là tốt rồi, có còn hơn không.
Trương Xuân Lan trong lòng nhẹ nhõm, ôm con khóc một trận sảng khoái.
Ánh mắt Tô Tuế dời xuống, nhìn thẳng vào Tô Vĩnh đang ngồi xổm dưới đất ôm chân cô nhìn lên đầy vẻ đáng thương.
Im lặng.
Sự im lặng kéo dài.
Nửa ngày sau.
Tô Vĩnh ngượng ngùng mở miệng:
“Cái đó……
Tuế Tuế……
Em xem anh……"
Chẳng cần Tô Tuế nói chuyện, phía bên kia Trương Xuân Lan vừa nghe thấy anh ta mở miệng đã không còn màng đến việc khóc nữa, một bước lao tới bịt miệng Tô Vĩnh rồi kéo người lùi lại phía sau.
Tô Vĩnh:
“Ưm ưm……"
Anh ta còn chưa cầu xin em gái cho anh ta một công việc mà!
Lời chưa kịp thốt ra đã bị vợ trừng mắt một cái lườm cho rụt lại.
Tô Vĩnh muộn màng hiểu ra ý của vợ, biết không thể được đằng chân lân đằng đầu nữa, anh ta chán nản cúi đầu xuống.
Tô Tuế chẳng buồn để ý đến anh ta:
“Đã đến rồi thì tối nay ở lại nhà ăn cơm đi."
