Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 248
Cập nhật lúc: 18/04/2026 12:03
Tô Tuế thực sự khá tò mò hạng người như thế sẽ cãi lại như thế nào.
“Chắc không phải là thẹn quá hóa giận chứ?"
“Không có."
Tôn Uyển Dung nhếch môi, “Anh ta ấy à, hừm, anh ta vẻ mặt đầy sự khó hiểu, dường như không hiểu tại sao tôi lại mắng anh ta vậy."
“Anh ta tưởng Vương Quyên hãm hại tôi bao nhiêu lần như vậy, trong lòng tôi chắc chắn hận Vương Quyên thấu xương rồi, ngay cả đứa trẻ vô tội kia, tôi chắc chắn nhìn cũng không thuận mắt."
“Anh ta ước chừng là tưởng nếu tôi nghe thấy mẹ con Vương Quyên không có kết cục tốt đẹp thì tôi có thể cười thành tiếng luôn đấy."
“Nên đứng ở góc độ của anh ta, anh ta đối với mẹ con cô ta càng tuyệt tình, thì tôi càng nên đắc ý vui mừng mới đúng."
“Đáng lẽ nên hận không thể lao vào người anh ta mà tha thứ cho anh ta, ai bảo trong cuộc chiến giữa hai người phụ nữ nhìn bề ngoài thì tôi là người cười đến cuối cùng thắng cuộc."
Tôn Uyển Dung tựa lưng vào ghế, giọng nói xa xăm.
“Anh ta quá coi thường tôi rồi, còn muốn thông qua việc hạ thấp Vương Quyên để lấy lòng tôi."
“Anh ta bảo có người mẹ như Vương Quyên, đứa trẻ sinh ra cũng chẳng thể là thứ tốt lành gì, anh ta không muốn cũng chẳng thèm nhận."
“Hừ, nói thật lòng, tôi lúc đó nhìn cái bộ mặt đó của anh ta, đều muốn giơ tay tát cho anh ta một cái trời giáng."
Đó là con của anh ta, anh ta là người làm cha mà lại có thể nói ra những lời như vậy.
“Tôi ghét Vương Quyên ghét đến mức hận không thể nhìn thấy cô ta là bồi cho một cước đ-á bay xa ba mét, nhưng tôi không hèn hạ."
Cô ấy không phải hạng tiểu nhân.
Cô ấy cũng chẳng muốn diễn một màn tiểu nhân đắc chí.
Giành được một người đàn ông như Tề Minh Triết vào tay chẳng phải là chuyện gì đáng để đắc ý khoe khoang cả.
“Nói câu thật lòng, kể từ cái khoảnh khắc anh ta phản bội tình nghĩa ban đầu của chúng tôi, trong lòng tôi anh ta đã là r-ác r-ưởi rồi."
“Tôi Tôn Uyển Dung trẻ trung xinh đẹp gia thế tốt, hạng đàn ông nào mà chẳng tìm được?
Tôi đi nhặt r-ác sao?"
Cô ấy căn bản không dám tưởng tượng nếu cô ấy thật sự làm như vậy, người nhà cô ấy ra ngoài sẽ phải mất mặt đến mức nào.
Người ngoài nhìn vào sẽ thấy cô ấy độc ác đến nhường nào, ép thanh mai trúc mã bỏ vợ bỏ con rồi còn đắc ý vênh váo.
Vậy thì cô ấy thành loại người gì rồi?
Tôn Uyển Dung:
“Tôi phiền Vương Quyên, nhưng tôi chưa từng nghĩ đến việc dựa vào thủ đoạn như vậy để trừng trị Vương Quyên, cũng chưa từng nghĩ đến việc xuống tay với đứa trẻ của Vương Quyên mà xúi giục Tề Minh Triết bỏ rơi một đứa trẻ."
“Điều đó quá hèn hạ, người nhà họ Tôn chúng tôi có đ-ánh ch-ết cũng không làm những chuyện như thế."
“Vương Quyên chỉ giúp tôi nhìn rõ một người đàn ông là người hay là quỷ, tôi vẫn chưa đến mức hẹp hòi đến độ hễ nắm được cơ hội là muốn dồn cô ta vào chỗ ch-ết."
Tất nhiên, cô ấy cũng chẳng phải hạng người mà ai đ-ánh cô ấy rồi cô ấy liền tha thứ bảo không để bụng.
Kể từ khi Tô Tuế kể cho cô ấy nghe những tính toán của Vương Quyên, tuy cô ấy tránh mặt Vương Quyên, nhưng cũng đã báo trước với những người bạn chơi cùng trong đại viện rồi.
Trước đây là do cô ấy không chú ý, cũng không kịp phản ứng nên mới hết lần này đến lần khác bị Vương Quyên lợi dụng ăn vạ.
Nhưng khi cô ấy nghiêm túc lại...
ở cái đại viện này... vẫn chưa đến lượt một đứa con gái từ quê lên như Vương Quyên làm mưa làm gió đâu.
Đều là những người thông minh, cô ấy vừa 'báo trước' một cái là tất cả mọi người đều hiểu ra khoảng thời gian này cô ấy và nhà họ Tề rốt cuộc đang làm loạn cái gì.
Vương Quyên cũng kể từ đó ở cả cái đại viện này không còn đường sống nữa.
Đều là những người lịch sự, sẽ không nói lời khó nghe trực tiếp với Vương Quyên, nhưng Vương Quyên cũng đừng hòng chạm tới tầng lớp của bọn họ nữa.
Vì đột phá tầng lớp phí công gả cho Tề Minh Triết là thứ Vương Quyên mơ tưởng nhất, nên Tôn Uyển Dung sẽ để cô ta mơ tưởng cả đời mà không chạm tới được.
Nên đối với Vương Quyên mà nói, một bên là bước đi khó khăn, đi đến đâu cũng không còn được chào đón nữa.
Một bên là người chồng ngày càng lạnh nhạt với mình.
Cũng hèn chi mà không kìm nén được mà phát điên.
Tô Tuế đúng lúc hỏi trúng điểm:
“Vậy cái lần đ-ánh nh-au này của cô là... cô vừa bảo vẫn là vì mấy cái chuyện vụn vặt của Tề Minh Triết... vậy nên..."
Cô hít hà một hơi lạnh:
“Cô đ-ánh Tề Minh Triết rồi?!"
“Phụt!"
Một ngụm vụn bánh quy phun ra ngoài, Tôn Uyển Dung sặc đến mức ho liên hồi.
Khó khăn lắm mới thuận khí được cô ấy cười không ngớt:
“Không có, tôi tuy muốn đ-ánh anh ta nhưng cũng biết sự chênh lệch sức lực giữa hai chúng tôi nằm ở đâu."
“Tôi đ-ánh anh ta không sao, nhưng nếu anh ta đ-ánh lại thì tôi sẽ không gánh nổi đâu, tôi đâu có ngu."
Hạng người như anh ta cô ấy không dám đ-ánh cược xem anh ta có đ-ánh phụ nữ hay không.
Tôn Uyển Dung:
“Tôi là đ-ánh nh-au với Vương Quyên, Vương Quyên m.a.n.g t.h.a.i rồi, nên tôi vì để chịu trách nhiệm mới đưa cô ta đến đây kiểm tra c-ơ th-ể."
Cô ấy nói vậy, Tô Tuế mới sực nhớ ra:
“À đúng rồi!
Cô vừa nãy có nói qua một câu, bảo 'không ngờ cô ta m.a.n.g t.h.a.i rồi', tôi quên bẵng mất câu nói đó."
Mang t.h.a.i ngốc ba năm rồi.
Giờ trí nhớ của cô đúng là có chút không tốt.
Nhưng nói đến Vương Quyên m.a.n.g t.h.a.i còn bị Tôn Uyển Dung đ-ánh...
Tô Tuế theo bản năng liền nghĩ đến một khả năng...
“Tiểu Dung, cứ coi như tôi là lòng tiểu nhân đi, cô không biết Vương Quyên mang thai, còn chính cô ta cũng không biết?"
“Cô ta cứ để cô đ-ánh cô ta sao?
Trước khi hai người ra tay cô ta cũng không nhắc nhở cô?"
Vương Quyên cũng chẳng phải hạng người thật thà gì, tâm cơ nhiều lắm đấy, Tô Tuế ý nghĩ đầu tiên chính là đây chẳng lẽ lại là Vương Quyên đang giăng bẫy hãm hại Tôn Uyển Dung chứ.
Hơn nữa Vương Quyên đâu phải chưa từng mang thai, cô ta đâu phải không có kinh nghiệm mà hồ đồ lúng túng.
Sắc mặt Tôn Uyển Dung không tốt:
“Có lẽ vậy, cô ta là đường cùng mới cố ý lấy cái t.h.a.i này ra hãm hại tôi, nhưng dù sao tôi cũng đã ra tay với cô ta, trách nhiệm này tôi vẫn sẽ gánh vác."
“Vương Quyên... cô ta hiện giờ có lẽ tinh thần không được tốt, Tề Minh Triết sau lưng không biết đã nói gì với cô ta, ước chừng là muốn ly hôn với cô ta."
“Tề Minh Triết trước mặt tôi còn có thể nói ra những lời muốn bỏ vợ bỏ con, thì trước mặt Vương Quyên miệng lưỡi chắc chắn còn nói tuyệt tình hơn nhiều."
“Cái thằng đó mà tàn nhẫn lên thì tôi cũng chẳng dám tưởng tượng anh ta có thể nói ra cái gì."
Tề Minh Triết hiện giờ chính là lúc chán ghét Vương Quyên, chắc chắn sẽ không nể nang gì Vương Quyên đâu.
Tôn Uyển Dung:
“Cô nghĩ xem, Vương Quyên vất vả lắm mới từ quê bay ra được, giờ Tề Minh Triết muốn quẳng cô ta về, đổi lại là ai mà chẳng phát điên?"
Trong mắt Tô Tuế lóe lên một sự thấu hiểu.
Thời đại này từ quê bay ra được đâu có dễ dàng gì, Vương Quyên có thể nói là đã đ-ánh cược tất cả, còn mang cả cái danh cướp chồng chưa cưới của người khác.
