Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 212
Cập nhật lúc: 18/04/2026 10:30
Tuy nói cô ta có thêm mắm dặm muối một chút vào tình hình thực tế ngày hôm nay, nhưng bản chất sự việc thì không đổi đúng không?
Quách Uyển rõ ràng đã hất hết chỗ thức ăn bà ta vất vả làm ra lên người bà ta.
Hoàng Tú Hà uất ức đến phát khóc:
“Nham Tử, con nói xem mẹ bao giờ phải chịu uất ức như thế này?
Chị dâu cả của con dù có bất hiếu đến mấy cũng chưa bao giờ dám động tay động chân với mẹ như thế."
“Trước đây mẹ còn tưởng Quách Uyển là đứa lầm lì, không có tính khí gì, nhưng giờ mẹ biết rồi, người ta đâu phải không có tính khí?
Người ta là vì lúc chưa đứng vững chân thì yếu thế thế nào cũng được."
“Đợi đứng vững rồi, có chỗ dựa rồi thì không ai ghê gớm bằng nó!
Đây chính là loại lòng dạ nham hiểm, nó vốn chẳng phải hạng người hiền lành gì!"
Bùi Đại Dũng gõ gõ xuống bàn ra hiệu cho vợ ngậm miệng.
Ông ta kết luận:
“Ngày mai, cũng chẳng cần chờ lúc nào khác nữa, sáng sớm mai dậy con đi ly hôn với Quách Uyển ngay."
“Miếu nhà họ Bùi ta nhỏ, không chứa nổi vị đại phật đ-ánh cả mẹ chồng này."
Dứt lời, hồi lâu sau Bùi Nham vẫn không lên tiếng.
Bùi Đại Dũng nhận ra điều bất thường:
“Nói đi chứ!"
Ánh mắt Bùi Nham lóe lên vẻ do dự, nhưng vẫn im lặng không nói một lời.
Lần này đến cả Hoàng Tú Hà cũng phát hiện ra điểm lạ, bà ta kéo cánh tay con trai truy vấn:
“Nham T.ử sao con không nói gì?"
“Sao hả?
Con không muốn ly hôn với Quách Uyển à?"
Trong lúc hỏi, giọng Hoàng Tú Hà đã nghẹn ngào tiếng khóc, đây là đứa con trai bà ta tự hào nhất cơ mà.
Chẳng lẽ nó đã bị con hồ ly tinh Quách Uyển kia mê hoặc mất rồi?
Hoàng Tú Hà:
“Con nhìn mẹ đây này!
Con xem mẹ già này bị đ-ánh thành ra thế nào rồi mà con vẫn không chịu ly hôn."
“Mẹ uổng công nuôi con rồi, một đứa vợ còn quan trọng hơn cả mẹ, được, tôi nhìn ra rồi, con cái không quan trọng, lời cha nói không quan trọng, cái mạng già này của mẹ cũng không quan trọng nốt!"
Bùi Nham bất đắc dĩ:
“Mẹ, mẹ nói gì vậy, mẹ đừng có nói bừa, con nói không quan tâm đến bọn Đại Bảo với cha mẹ từ bao giờ?"
Hoàng Tú Hà:
“Con quan tâm mà con không ly hôn?
Nếu con thương con cái thì đợi mẹ tìm cho con đứa vợ khác, đến lúc đó con muốn sinh thêm mấy đứa nữa chẳng được."
“Đứa trong bụng Quách Uyển kia nó có dám sinh con có dám nuôi không?
Loại như Quách Uyển thì sinh ra đứa con có thể là hạng t.ử tế gì?"
Bà ta nói đoạn lại nhớ tới mấy đứa cháu khổ mệnh của mình, ba đứa bảo bối nhà bà ta giờ vẫn vì Quách Uyển mà không chịu về nhà đây này.
Nếu còn để Quách Uyển ở lại nhà, thì ba cục cưng của bà ta bao giờ mới dọn về được?
“Đợi Quách Uyển thực sự sinh con ra rồi, đến lúc đó bọn Đại Bảo chẳng phải sẽ bị Quách Uyển tính kế ch-ết sao?
Quách Uyển đâu phải chưa từng nảy ra ý định như vậy..."
Nghe mẹ mình lải nhải, Bùi Nham đau đầu ấn c.h.ặ.t thái dương.
Nhìn ra điểm bất thường, Bùi Đại Dũng quát dừng sự lải nhải của vợ.
Xoay sang hỏi con trai:
“Nham Tử, rốt cuộc là chuyện gì?
Con không phải loại người tình cảm ủy mị như vậy, trong chuyện này chắc chắn còn có ẩn tình khác đúng không?"
Đúng là gừng càng già càng cay.
Bùi Đại Dũng vừa hỏi trúng tim đen, Bùi Nham liền đ-ấm mạnh vào đầu một cái, nhỏ giọng tung ra một quả b.o.m——
“Con đã đưa giấy bãi nại cho nhà họ Quách rồi, bọn Quách Đại Quý chắc là sắp được thả ra rồi."
“Cái gì?!"
Hoàng Tú Hà gần như nghi ngờ mình nghe nhầm, “Con điên rồi đúng không?
Mẹ thấy không phải Quách Uyển điên, mà là con điên rồi!"
“Con bị ma quỷ ám quẻ rồi à?"
“Không phải..."
Bùi Nham thở dài một tiếng cũng không cách nào giải tỏa được sự bực bội trong lòng.
Anh ta cũng muốn mình bị mê hoặc, vấn đề là giờ anh ta rất tỉnh táo, chính vì tỉnh táo nên mới cảm thấy nghẹt thở.
“Mẹ, người thấy uất ức không chỉ mình mẹ đâu, con trai mẹ đây cũng đang phiền lòng ch-ết đi được."
Liếc nhìn ra ngoài cửa, không thấy bóng người anh ta mới tiếp tục nói:
“Giờ Quách Uyển cứng cựa rồi, cha mẹ có biết tối đầu tiên cô ta dọn về đã nói gì với con không?"
Hoàng Tú Hà và Bùi Đại Dũng đồng thanh:
“Nói gì?"
Bùi Nham:
“Cô ta nói giờ trong bụng cô ta đã có con của con rồi, bắt con phải đưa giấy bãi nại để thả cha mẹ cô ta ra."
“Lúc đó con không đồng ý, con cũng chẳng thiếu con cái, nhưng cô ta nói nếu con không đồng ý cô ta sẽ đến đơn vị con quậy phá."
“Nói là sẽ đi kiện con, nói con ép ch-ết người vợ đang m.a.n.g t.h.a.i chỉ vì chê nhà ngoại cô ta không có thế lực, còn muốn báo cáo với đơn vị con là con lợi dụng công việc để đầu cơ trục lợi, dùng công quỹ vào việc riêng."
Hoàng Tú Hà há hốc mồm ngồi phịch xuống ghế, Bùi Đại Dũng cũng không ngờ Quách Uyển lại có thể độc ác đến mức này.
Bùi Đại Dũng:
“Nó không định để lại cho mình chút đường lui nào sao?
Định cứ thế mà trở mặt với nhà mình à?"
Bùi Nham cười khổ:
“Cha, nhà mình cũng có để lại đường lui cho cô ta đâu, ý của cha chẳng phải cũng là bắt cô ta phá t.h.a.i rồi bắt con ly hôn với cô ta sao."
“Đã đến nước này thì cũng khó trách cô ta bị ép đến mức đường cùng."
Hoàng Tú Hà:
“Con còn nói giúp nó à?"
Trời đất chứng giám, Bùi Nham rõ ràng là có sao nói vậy.
“Quách Uyển đã dám đe dọa con như thế rồi, sao con có thể còn nói giúp cô ta được?"
Phiền não vò đầu bứt tai, Bùi Nham bất đắc dĩ:
“Con thật sự hết cách rồi, giờ tình hình là như thế, Quách Uyển thuộc hạng chân đất không sợ xỏ giày."
“Con không thể ch-ết chùm với cô ta được, tiền đồ của con còn rộng mở lắm."
Hoàng Tú Hà phiền lòng hỏi:
“Vậy là thật sự không ly hôn được sao?"
Nghĩ đến sự kiêu ngạo của Quách Uyển, bà ta hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Hèn chi giờ Quách Uyển dám đè đầu cưỡi cổ bà ta như vậy, hóa ra là đã có chỗ dựa, biết nhà bà ta không dám dễ dàng động vào cô ta nữa.
“Không được!"
Hoàng Tú Hà đ-ập mạnh xuống bàn, “Cơn giận này mẹ không nuốt trôi được!"
Hơn nữa không chỉ phải nuốt mỗi một cơn giận này.
Lần này bọn họ cúi đầu bị Quách Uyển nắm thóp, vậy sau này trong nhà chẳng phải Quách Uyển muốn nói gì thì nói sao?
Hoàng Tú Hà:
“Con trai, không được đâu, cứ thế này mãi thì nhà mình sẽ bị Quách Uyển dắt mũi cả đời mất."
Một bước lùi là nghìn bước lùi.
Bà ta không muốn cả đời này làm một bà mẹ chồng cam chịu, giống như Từ Lệ Phấn nhà đối diện, suốt ngày cơm bưng nước rót hầu hạ con dâu đâu.
Từ Lệ Phấn là hạng hèn mạt, bà ta thì không.
Bùi Nham bị mẹ càu nhàu đến đau đầu:
“Con cũng biết cứ thế này là không ổn, con cũng không muốn bị Quách Uyển dắt mũi, sau lưng cô ta còn có cả nhà họ Quách nữa, cả một lũ lưu manh."
