Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 205
Cập nhật lúc: 18/04/2026 10:25
Ngụy Tứ không có cách nào trả lời, thực sự là anh cũng không biết bên đối diện lại đang làm cái quái gì nữa.
Cũng may không để hai người thắc mắc quá lâu, lúc ăn cơm Dương Mộng đã dò la được tin tức mới nhất.
Trên bàn ăn, Dương Mộng mãn nguyện ăn món mì sợi cán tay nhúng lẩu, vừa hít hà hít hà vì nóng vừa kể chuyện đối diện.
“Mọi người không nhìn thấy đâu, lúc nãy Hoàng Tú Hà đ-ánh Quách Uyển ghê lắm, mặt mày cào nát cả rồi.”
“Hoàng Tú Hà vốn dĩ đã bị đ-ánh cho mặt mũi bầm dập, bây giờ Quách Uyển cũng đầy vết xước trên mặt, mẹ chồng nàng dâu này mà cùng đi ra ngoài thì đúng là trò cười lớn.”
Tô Tuế uống món cháo bồi bổ mà Ngụy Tứ đặc biệt nấu riêng cho cô vào sáng sớm, nghe vậy thắc mắc:
“Quách Uyển?
Quách Uyển không phải đang ở đồn cảnh sát sao?”
Theo lời kể của nhà họ Trương hôm qua, tội mà Quách Uyển phạm phải là tội bắt cóc trẻ con rất nặng, sao có thể ra ngoài nhanh như vậy mà không có chuyện gì được?
Vận khí của nữ chính nguyên tác dù có lớn đến đâu thì có thể lớn hơn được pháp luật sao?!
Dương Mộng:
“Lúc tôi đi lấy nước rửa mặt cũng nghe thấy Hoàng Tú Hà hỏi như vậy rồi, Quách Uyển nói chuyện bắt cóc trẻ con không liên quan gì đến cô ta, là một sự hiểu lầm.”
“Là cha mẹ cô ta cảm thấy gia đình chồng bắt nạt cô ta, con riêng của chồng cũng không nghe lời, nên cố ý tìm người muốn hù dọa con riêng của chồng một chút, từ đó cảnh cáo gia đình chồng cô ta.”
“Không ngờ lại hỏng việc bị người ta bắt gặp thật sự coi thành mẹ mìn đưa đến đồn cảnh sát, tóm lại là đổ hết trách nhiệm lên đầu cha mẹ cô ta rồi, bản thân cô ta chẳng có chuyện gì cả.”
Tô Tuế:
“...”
Được rồi, hóa ra không phải vận khí nữ chính nguyên tác quá thịnh, mà là nữ chính nguyên tác mang mệnh báo hiếu cha mẹ.
Đúng là làm rạng rỡ tổ tông rồi các anh em ạ.
Cô hất cằm về phía nhà họ Bùi:
“Bọn họ cứ thế đ-ánh nh-au cả buổi sáng à?”
Thật lợi hại, sáng sớm ra đã tràn đầy sức sống như vậy rồi.
Nhìn qua là biết khí huyết không hề hư nhược.
Điểm quan tâm của cô là cái này, còn điểm quan tâm của Dương Mộng lại là...
“Lần này đ-ánh nh-au không giống trước đâu, không giống như trước đây Quách Uyển cứ ngậm đắng nuốt cay, lần này Quách Uyển đã đ-ánh trả rồi.”
“Cái gì?”
Tô Tuế nghi ngờ mình nghe nhầm, Quách Uyển bây giờ đã cứng rắn đến thế sao?
Đ-ánh nh-au tay đôi với Hoàng Tú Hà?
Đây không giống chuyện mà Quách Uyển có thể làm ra được nha.
Dù sao bất kể là trong miêu tả của nguyên tác hay trong ký ức của nguyên chủ, Quách Uyển chưa bao giờ là một võ tướng cả.
Hơn nữa kể từ sau khi đổi hôn, Quách Uyển vì muốn lấy lòng người nhà họ Bùi, nên luôn đi theo con đường đ-ánh không đ-ánh lại mắng không mắng lại, muốn dùng ‘chân tình’ để làm lung lay người nhà họ Bùi.
Thêm vào đó là chuyện nhà họ Quách âm mưu thuê người ‘bắt’ mất ba bảo bối của nhà họ Bùi vừa bị nhà họ Trương vạch trần hôm qua.
Làm việc xấu còn bị bắt quả tang ngay tại chỗ.
Quách Uyển ở trước mặt Hoàng Tú Hà lẽ ra càng phải thiếu tự tin mới đúng, sao có thể phản ứng khác thường cứng rắn đến thế, còn đ-ánh trả và ẩu đả với Hoàng Tú Hà...
Khoan đã!
Chỗ dựa?
Tay vô thức sờ lên bụng mình, Tô Tuế nghĩ, có lẽ cô đã biết chỗ dựa khiến Quách Uyển dám đ-ánh trả nằm ở đâu rồi...
Nhà họ Bùi.
Hoàng Tú Hà cũng không ngờ đứa con dâu Quách Uyển vốn vẫn luôn giả vờ đáng thương trước mặt con trai để bà ta mặc sức nhào nặn lại dám đ-ánh trả bà ta.
Che lấy khuôn mặt già nua vừa bị Quách Uyển tát cho một cái, bà ta tức đến mức thịt ở hai bên má đều run rẩy.
“Tốt lắm, cô dám đ-ánh tôi, cháy nhà rồi không muốn sống nữa rồi con dâu dám đ-ánh mẹ chồng, cô cứ đợi đấy...”
Bà ta tức đến mức lú lẫn chạy quanh phòng tìm công cụ để quyết chiến một trận sống mái với Quách Uyển.
Những ngày này Hoàng Tú Hà đã bị đ-ánh quá nhiều, của chồng, của thông gia cũ, còn có những ánh mắt của người khác nhìn bà ta, tuy không phải là những cái tát tai nhưng còn hơn cả tát tai.
Vốn dĩ đã tích tụ một bụng tức giận, không ngờ hiện tại ngay cả đứa con dâu thứ hai mà bà ta coi thường nhất, không hài lòng nhất cũng có thể cưỡi lên đầu lên cổ bà ta mà động tay động chân với bà ta.
Chuyện này mà nhịn được thì Hoàng Tú Hà bà ta cả đời này coi như sống uổng!
“Bất cứ ai cũng có thể cưỡi lên cổ lão nương mà đi vệ sinh được rồi cơ đấy!”
Nhấc cái ghế gỗ dài lên, Hoàng Tú Hà tức đỏ mắt giơ tay muốn quất thẳng vào người Quách Uyển...
Quách Uyển lùi lại vài bước, nghiến răng, trực tiếp tung ra ‘lá bài hộ mệnh’ của mình.
“Con m.a.n.g t.h.a.i rồi.”
Bốn chữ đơn giản, hoàn toàn phá hỏng tất cả kế hoạch của người nhà họ Bùi.
Cái ghế gỗ mà Hoàng Tú Hà đang giơ cao trên không trung đột ngột mất đi lực chống đỡ rơi xuống từ giữa không trung, đ-ập xuống đất phát ra tiếng trầm đục.
Giống như trái tim của Hoàng Tú Hà lúc này vì đột ngột nghe thấy tin tức này mà chìm xuống vậy....
Bùi Đại Dũng:
“Đứa trẻ này không thể giữ lại.”
Đứa con dâu này... cũng không thể giữ lại.
Đây là sự kiên trì mà ông ta hiện tại đã xác định chắc chắn, đặc biệt là sau khi nghe Quách Uyển thoát tội như thế nào, Bùi Đại Dũng căn bản không dám tưởng tượng một đứa con dâu như vậy, lục thân bất nhận, sau này sẽ dạy dỗ ra một đứa trẻ như thế nào?
Quách Uyển lúc mấu chốt còn có thể đẩy cha mẹ ruột mình ra chịu tội thay, lại liên tưởng đến việc Quách Uyển lúc đầu gả vào nhà ông ta như thế nào...
Bùi Đại Dũng chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung tính cách của đứa con dâu này.
Bất chấp thủ đoạn.
Lại đổi bốn chữ khác đó chính là——Ích kỷ vụ lợi.
Hiện tại ông ta không có chút ấn tượng tốt đẹp nào về Quách Uyển cả.
Bùi Đại Dũng:
“Nói như vậy tôi coi như biết tại sao nhà họ Quách lại ra tay với bọn Đại Bảo rồi, hóa ra là con gái họ mang thai, để bọn Đại Bảo ở nhà nữa thì chướng mắt rồi.”
Nói thật, vừa rồi sau khi bình tĩnh lại Hoàng Tú Hà cũng nghĩ đến điểm này.
Bà ta sầm mặt ngồi xếp bằng trên giường, càng nghĩ càng thấy phiền lòng:
“Ông nói xem nhà mình sao lại vớ phải đứa con dâu như vậy chứ.”
“Tâm địa còn độc hơn cả rắn rết, uổng công trước đây tôi thấy cô ta lấy lòng bọn Đại Bảo còn tưởng là cô ta cam chịu chuẩn bị thành thật làm mẹ kế rồi.”
“Kết quả ai mà ngờ được cái bụng ch.ó của cô ta không chứa nổi hai lượng mỡ, vừa có con của mình là tâm địa độc ác lập tức trỗi dậy ngay!”
Bà ta vẻ mặt hận ý:
“Đứa trẻ trong bụng còn chưa đẻ ra đã tàn độc thành thế này rồi, sau này nếu thực sự sinh con ra, bọn Đại Bảo làm gì còn mạng mà sống?”
Bùi Đại Dũng cũng ánh mắt âm trầm:
“Cho nên tôi mới nói...
đứa trẻ này không thể giữ lại.”
Dù đó cũng là cháu nội ruột của họ, nhưng người mẹ như Quách Uyển không ra gì, ông ta cũng chẳng có kỳ vọng gì vào cái giống trong bụng Quách Uyển cả.
Người già rồi chỉ mong muốn trong nhà sóng yên biển lặng, hạng người như Quách Uyển cứ thích gây sóng gió lại còn nhiều tâm cơ, tốt nhất là đi đâu thì đi cho khuất mắt.
