Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 184
Cập nhật lúc: 18/04/2026 10:10
Tất cả đều là thiết kế, đều là hiểu lầm, đều là Tôn Uyển Dung tâm địa độc ác.
Hoàng Tú Hà nói đến sùi cả bọt mép, nôn nóng muốn làm những người hàng xóm cũ xung quanh tin tưởng, nhưng cho dù bà ta giải thích thế nào... ai có thể tin chứ?
Tôn Uyển Dung cười lạnh một tiếng:
“Gắp lửa bỏ tay người hay thật đấy."
“Cho nên ý của dì Hoàng là cháu đặc biệt tốn công chạy đến nhà dì chỉ để ở trên địa bàn của dì tính kế dì và con trai dì sao?"
Cô cao giọng:
“Chẳng lẽ hôm nay là cháu chủ động đòi đến làm khách à?"
“Hay là nói r-ượu chúng ta uống là do cháu chuẩn bị, cháu bỏ thu-ốc vào trong r-ượu rồi?"
Mắt Bùi Ba đỏ hoe như sắp nhỏ m-áu, nghiến răng nghiến lợi từng chữ một:
“Tôn Uyển Dung, cô chẳng qua là muốn thiết kế tôi và mẹ tôi để che đậy sự thật cô và tôi đã ngủ với nhau thôi..."
Bộp.
Lời còn chưa nói hết, trên mặt Bùi Ba đã bị đ-ập quả trứng thối thứ ba.
Người ném trứng là một người thím không nhìn nổi nữa, người thím đó tức giận vô cùng:
“Cái đồ tiểu súc sinh này trong mồm có câu nào là tiếng người không?
Bản thân không ra gì còn muốn kéo con gái nhà người ta xuống nước, con gái nhà người ta yêu đương với anh đúng là xui xẻo tám đời!"
Sau khi người thím này nói xong giống như đã mở ra một cái công tắc.
Tiếng người xung quanh lập tức trở nên ồn ào ––
“Đến ch-ết còn muốn kéo theo người đệm lưng, uổng công tao nhìn mày lớn lên, kết quả lại lớn thành cái thứ súc sinh thế này?"
“Bản thân không biết xấu hổ còn muốn kéo đối tượng xuống nước, tao nhổ vào, hóa ra mày cũng biết chuyện hôm nay chỉ cần truyền ra ngoài là đời này mày khỏi lấy vợ nên bây giờ muốn đạp đổ đời con gái nhà người ta hả?"
Hoàng Tú Hà khóc đến sắp ngất đi, trong miệng không ngừng giải thích:
“Không phải đâu, thật sự là Tôn Uyển Dung thiết kế chúng tôi, đều là hàng xóm lâu năm tôi là người thế nào các người còn không hiểu sao?"
“Nghe tôi một câu đi, tôi và Ba T.ử thật sự bị hãm hại mà, các người không tin..."
Bà ta thần tình điên cuồng, “Có phải tôi ch-ết đi thì các người mới tin không?"
Tôn Uyển Dung sợ bà ta thật sự làm ra chuyện điên rồ gì đó rồi đảo ngược tình thế, vội vàng mở miệng ngắt lời:
“Dì Hoàng, dì cứ luôn mồm bảo cháu thiết kế hai người, tại sao cháu phải thiết kế hai người chứ?"
Hoàng Tú Hà bị cô dắt mũi suy nghĩ, mở miệng đáp ngay:
“Tất nhiên là vì con trai tôi đã ngủ với mày rồi, mày hận chúng tôi nên mới cố ý thiết kế hãm hại chúng tôi!"
Nghe thấy lời này, sắc mặt Tôn Uyển Dung không đổi, nhưng trong lòng không khỏi thầm cảm thấy may mắn vì đã gặp được vợ chồng ân nhân, nếu không thì dựa vào đức tính của người nhà họ Bùi, cô cho dù có giữ được sự trong sạch cũng không giữ được danh tiếng.
Chẳng phải Hoàng Tú Hà dù đã điên thành thế này rồi cũng không quên hắt nước bẩn lên người cô sao.
Đối diện với đôi mắt tràn đầy vẻ điên cuồng và độc ác của Hoàng Tú Hà, Tôn Uyển Dung nhớ lại một câu nói mà ân nhân đã dạy cô.
Bảo cô đừng bao giờ rơi vào việc tự chứng minh bản thân với người khác.
Ví dụ như Bùi Ba tung tin đồn nói đã từng ức h.i.ế.p cô, đối mặt với tình huống như vậy nếu cô rơi vào việc tự chứng minh, không ngừng giải thích nói không có, thực ra trong mắt người khác như vậy chính là có khuất tất.
Có quá nhiều người không có đầu óc lại quen thói nghe một phía rồi tin sái cổ, bọn họ sẽ nói không có lửa làm sao có khói, sẽ nói nếu cô vô tội thì tại sao Bùi Ba lại nói cô?
Tại sao không nói có quan hệ thân mật đặc biệt với đồng chí nữ khác?
Cho nên loại chuyện này cô v-ĩnh vi-ễn không thể giải thích rõ ràng được.
Cô giải thích chuyện này, kẻ tung tin đồn sẽ nhắc đến chuyện khác, cô không thể mãi mãi đi trên con đường giải thích sự trong sạch của bản thân được.
Mà cô lúc đó hỏi ân nhân, hỏi một khi cô rơi vào tình huống như vậy thì phải tự cứu mình thế nào?
Tôn Uyển Dung nhớ rất rõ, người ân nhân xinh đẹp của cô lặng lẽ ngẩng đầu nhìn trăng một hồi, rồi nói đùa với cô rằng ––
“Phát điên đi."
“Đôi khi phát điên có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề."
Thu hồi suy nghĩ, Tôn Uyển Dung nghe Hoàng Tú Hà lặp đi lặp lại nói cô và Bùi Ba đã ngủ với nhau, nói cô bị Bùi Ba chiếm hời biết đâu chừng giờ trong bụng đã m.a.n.g t.h.a.i con của Bùi Ba rồi.
Cô hít sâu một hơi, đột nhiên cười.
Cười đến mức khiến tim gan mọi người run rẩy.
Có người nhát gan giật mình mở miệng hỏi:
“Cháu ơi, cháu sao thế này?"
Tôn Uyển Dung:
“Không có gì, cháu chỉ thấy quá nực cười thôi, ha ha ha, trong bụng cháu có con rồi, của ai thế?
Của Bùi Ba à?"
“Anh ta có hứng thú với cháu không?
Có hứng thú mà lại làm ra chuyện như thế này à?
Coi tôi là người ch-ết sao?
Cố ý chuốc tôi say chỉ để vứt tôi sang một bên chịu lạnh à?"
Tôn Uyển Dung quay đầu nhìn từng người đứng sau lưng mình, cô cười hỏi:
“Cháu có xinh đẹp không?
Đại nương nói xem, cháu và Hoàng Tú Hà ai đẹp hơn?"
Đại nương bị cô gọi tên lùi lại một bước, sợ sệt nói:
“Cái con bé này có phải bị kích động quá rồi không?"
Tôn Uyển Dung:
“Cháu bị kích động gì chứ, cháu tốt lắm mà, đại nương trả lời cháu đi, cháu đẹp hay Hoàng Tú Hà đẹp?"
“Nếu đại nương là Bùi Ba, đại nương thích cháu hay thích Hoàng Tú Hà?
Đại nương có hứng thú với cháu không?
Cháu nằm bên cạnh đại nương, đại nương có chạm vào cháu không?"
Đại nương đó bị cô dọa cho mắt trợn trắng:
“Cháu đừng có đi vào ngõ cụt, chuyện này không liên quan đến ngoại hình của cháu, là hai mẹ con họ..."
Không biết nói thế nào, đại nương huých đứa con trai lớn bên cạnh mình, con trai bà ta hiểu ý, lập tức mở miệng giúp mẹ già giải vây:
“Là hai mẹ con họ không biết xấu hổ, liên quan gì đến em gái đây?"
Tôn Uyển Dung:
“Có liên quan đến tôi chứ, Hoàng Tú Hà không phải nói trong bụng tôi đã có con rồi sao?
Con tôi đâu?
Không đúng, Bùi Ba chạm vào tôi lúc nào, có phải lúc tôi say r-ượu không?"
“Ôi trời đúng là bị kích động quá mức rồi!"
Thím Vương vỗ đùi, vẻ mặt đầy đau xót.
Vẫn là đứa con trai của đại nương lúc nãy không nhìn nổi nữa mà nói một câu:
“Em gái em đừng có tính toán nữa, con cái gì mà con, Bùi Ba nếu sẵn lòng chạm vào em thì người bị chúng tôi bắt quả tang trên giường bây giờ đã là em rồi."
“Còn say r-ượu..."
Anh ta vẻ mặt khó tả nhìn Tôn Uyển Dung, hận sắt không thành thép, “Em gái em rốt cuộc đã say hay chưa bản thân không biết à?
Em có giả vờ say thì thằng Bùi Ba đó cũng chẳng thèm chạm vào em đâu!"
Lời này tuy tổn thương, nhưng trong tai mọi người nghe lại là lời nói thật.
Người bên cạnh hùa theo ––
“Đúng vậy, chẳng phải gây nghiệp sao, với cô gái trẻ người ta thì không được mà cứ nhất định phải làm lỡ dở con người ta, bây giờ làm người ta bị kích động đến mức ngơ ngơ ngác ngác bắt đầu hoài nghi bản thân không bằng một bà già rồi, chẳng phải làm loạn sao."
