Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 181
Cập nhật lúc: 18/04/2026 10:07
Cô đứng thẳng người nhếch môi cười lạnh:
“Đồng chí Tôn, cô có nghĩ tới việc Bùi Ba chối cãi có lẽ vẫn là một chuyện tốt, nếu anh ta không chối cãi...
đó mới thực sự là rắc rối."
Với sự vô liêm sỉ của Bùi Ba, vạn nhất trong lúc đối chất với người nhà họ Tôn mà dở thói lưu manh, thừa nhận anh ta chính là bắt nạt Tôn Uyển Dung rồi, vậy người nhà họ Tôn và bản thân Tôn Uyển Dung phải xử trí thế nào?
Chẳng lẽ phải giống như trong nguyên tác, bấm bụng nhận đứa con rể hờ Bùi Ba này?
Thậm chí suy đoán như vậy vẫn còn là tốt, Tô Tuế đỡ Tôn Uyển Dung dậy, nhỏ giọng hỏi đối phương.
“Hơn nữa cô có nghĩ tới vạn nhất Bùi Ba sau khi tỉnh lại biết chắc là đã đắc tội ch-ết cô rồi, dứt khoát làm tới cùng, trước khi gia đình cô kịp trả thù anh ta thì anh ta đã đi trước một bước đ-ánh liều, chạy đến đơn vị của bố mẹ cô để 'tạ tội', cố ý làm ầm ĩ chuyện này lên, cô phải làm sao?"
Tôn Uyển Dung trợn tròn mắt, rõ ràng cô chưa từng nghĩ tới khả năng này.
Tô Tuế ánh mắt lộ vẻ đau lòng nhưng dù sao cũng không thể để mặc Tôn Uyển Dung phạm ngốc.
Với nguyên tắc cứu người cứu cho ch.ót, cô nói thẳng —
“Đến lúc đó trước mặt bao nhiêu người, Bùi Ba nếu cứ một mực khẳng định anh ta đã bắt nạt cô, chẳng lẽ cô phải đứng ra đối chất với anh ta nói không có chuyện đó hoặc là đôi co với anh ta xem chuyện cưỡng bức này rốt cuộc đã thành hay chưa sao?"
Tôn Uyển Dung chỉ là thiên chân, chứ không phải ngu xuẩn.
Tô Tuế đã nói đến mức này rồi làm sao cô có thể không hiểu.
Giống như Tô Tuế nói, với sự vô liêm sỉ của Bùi Ba rất có thể sẽ làm ra chuyện như vậy, Bùi Ba không thể ngồi chờ sự trả thù của nhà họ Tôn mà không làm gì cả.
Mà một khi chuyện bị Bùi Ba làm ầm lên, dù giải quyết thế nào thì cuối cùng người chịu thiệt cũng chỉ có cô.
Nhà họ Tôn vẫn sẽ trở thành trò cười, còn cô... không ai tin cô chưa bị Bùi Ba chiếm được, cuộc đời cô kể từ khoảnh khắc Bùi Ba ra tay với cô đã coi như bị hủy hoại rồi...
Ánh mắt lại trở nên trống rỗng, Tôn Uyển Dung cả người run rẩy như chú ch.ó nhỏ bị nước mưa xối ướt sũng trong cơn mưa lớn.
Đơn thuần và bất lực.
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y, hạ quyết tâm...
“Tôi, tôi g-iết anh ta..."
Nghe vậy, Tô Tuế vỗ trán, túm cổ áo sau của cô gái ngốc nghếch đẩy vào chỗ không vướng víu, xua tay như đuổi trẻ con nói.
“Cô nghỉ ngơi trước đi, xem tôi làm mẫu cho cô chuyện này phải xử lý thế nào, dù sao đi nữa, nạn nhân chúng ta không có lý nào lại tự làm mình mắc kẹt vào."
Tôn Uyển Dung dường như hiểu mà như không gật gật đầu, gật xong mới sực nhận ra điểm không ổn:
“Có liên lụy đến mọi người không?"
“Ý tôi là nếu g-iết người phi tang thì cứ để tôi tự làm, mọi người cứ coi như chưa từng gặp tôi, không thể để mọi người cứu tôi rồi tôi còn kéo mọi người xuống nước được..."
Cô còn khá có lương tâm, Tô Tuế suýt chút nữa bật cười vì tức, ai nói giải quyết vấn đề thì nhất định phải g-iết người?
Ra hiệu Ngụy Tứ ghé tai lại gần, Tô Tuế ghé sát tai anh nhỏ giọng dặn dò vài câu...
Nhanh ch.óng, trong sự ngơ ngác và kinh ngạc của Tôn Uyển Dung, Ngụy Tứ lạnh lùng bắt đầu lột quần áo Bùi Ba.
Tôn Uyển Dung:
“...!"
Cô không hiểu, nhưng cô vô cùng kinh hãi!
“Đây...
đây là định lột trần anh ta rồi ném ra ngoài cho ch-ết cóng phải không?"
Tôn Uyển Dung cảm thấy hả giận một cách kỳ lạ.
Tô Tuế vỗ trán:
“Dừng lại, không có ch-ết, tối nay chắc chắn không thể xảy ra án mạng, đừng có nghĩ đến việc để Bùi Ba ch-ết nữa, phạm pháp đấy!"
Trong lúc nói chuyện Ngụy Tứ đã lột sạch Bùi Ba rồi đặt nằm thẳng lên giường, xong xuôi anh vẻ mặt ghét bỏ quay người ra khỏi phòng.
Tôn Uyển Dung ngồi xổm bên tường ánh mắt dõi theo động tác của Ngụy Tứ, không dám động đậy, chỉ sợ đầu óc mình không tỉnh táo lại gây thêm rắc rối cho vợ chồng ân nhân.
Trong sự chờ đợi của cô, chẳng mấy chốc, đồng chí nam vừa mới đi ra đã bước chân nặng nề quay lại.
Còn về việc tại sao bước chân nặng nề... sau khi nhìn thấy người mà đối phương bế về là ai, Tôn Uyển Dung kinh ngạc đến mức cằm suýt rụng!...
Hoàng Tú Hà?!
Tô Tuế nghe thấy tiếng động “suýt" một tiếng:
“Cằm cô rụng rồi à?"
“Không..."
Tôn Uyển Dung bịt lấy bên má đau điếng nước mắt lưng tròng, “Tôi bị rối loạn khớp thái dương hàm, miệng há to là bị như vậy."
Tô Tuế gật gật đầu, cũng có kiến thức đấy.
Cô cũng không dông dài với Tôn Uyển Dung nữa, đứng dậy xắn tay áo đi đến trước giường bắt đầu lột quần áo Hoàng Tú Hà.
Việc này cô không thể để Ngụy Tứ làm thay được nữa.
Tôn Uyển Dung:
“Ân, ân nhân... cô đây là..."
Tô Tuế đầu cũng không ngoảnh lại:
“Không nhìn ra sao?
Tôi đang thay y phục cho mụ già này đây, chuẩn bị để mụ ta và đứa con trai quý báu của mụ ta ngủ một giấc thật ngon."
Chẳng phải muốn con trai mình chiếm tiện nghi của con gái nhà người ta sao?
Tô Tuế dứt khoát để Hoàng Tú Hà tự làm tự chịu một phen.
Đỡ phải suốt ngày ôm một bụng mưu hèn kế bẩn không tích đức.
Tôn Uyển Dung cảm thấy khớp hàm mình lại sắp rối loạn rồi.
Cô do dự:
“Bùi Ba không phải con người, nhưng bác Hoàng..."
Tô Tuế tiếp lời:
“Cũng không phải con người."
Cô nhìn Tôn Uyển Dung như vậy là biết đã bị Hoàng Tú Hà lừa cho khờ rồi.
Trong lòng lại thở dài một tiếng cô gái ngốc, Tô Tuế nói thật:
“Cô không thực sự nghĩ rằng trong cả chuyện này hôm nay Hoàng Tú Hà là vô tội chứ?"
“Mụ ta mà vô tội thì vừa nãy anh Tứ việc gì phải đ-ánh ngất mụ ta trước?
Sao cô không nghĩ xem?"
Tôn Uyển Dung không phải không muốn nghĩ, mà là cô không dám nghĩ.
Bây giờ bị Tô Tuế vạch trần chuyện này bày ra trước mặt, trên lưng Tôn Uyển Dung lại toát ra một lớp mồ hôi lạnh.
Cô mấp máy:
“Ý cô là..."
Tô Tuế nhún vai:
“Rất đơn giản, bữa cơm tối nay của nhà họ Bùi từ đầu đến cuối đều là một bữa Hồng Môn Yến, cả nhà họ tụ tập lại để bày cục chỉ vì để lừa con cừu non đơn thuần là cô thôi."
“Cả nhà uống r-ượu giả vờ say, chỉ vì để tạo cơ hội cho Bùi Ba chiếm tiện nghi của cô."
“Giả sử chồng tôi vừa nãy không tranh thủ lúc Hoàng Tú Hà chưa kịp phản ứng mà đ-ánh ngất mụ ta trước, thì lúc Bùi Ba bắt nạt cô, Hoàng Tú Hà còn ra ngoài canh chừng khóa cửa đấy."
Đây đều là những chuyện đã xảy ra trong nguyên tác, chứ không phải cô bịa đặt.
Trong cơn mơ hồ, Tôn Uyển Dung dường như nghe thấy tiếng răng mình đ-ánh lập cập.
Cô đã nói tại sao kỳ lạ là người nhà họ Bùi đột nhiên bắt đầu uống r-ượu, lại còn từng người một không màng đến khách khứa nghĩ gì mà uống say đến mức đó.
