Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 167
Cập nhật lúc: 18/04/2026 09:57
“Cô nói đúng, tôi ngay từ đầu đã tìm nhầm người rồi.”
Tô Tuế không chỉ không có nghĩa vụ cứu ba đứa trẻ đó, ngược lại, nếu Tô Tuế và Quách Uyển có mâu thuẫn rất lớn, ba đứa trẻ đó ngược lại có khả năng bị Tô Tuế lợi dụng, trở thành vật nặng để dồn Quách Uyển vào chỗ ch-ết.
Ai lại quan tâm đến sự an nguy của vật nặng?
Bà suýt chút nữa đã đem một nhược điểm lớn như vậy, đem tính mạng của ba đứa trẻ giao vào tay một người tốt có lẽ có tư tâm rồi.
Thành thực mà nói, Tô Tuế là một người tốt, nhưng bà không thể đ-ánh cược trước những hận thù chưa biết liệu Tô Tuế có tiếp tục chọn làm một người tốt hay không.
Uổng công bà sống ngần ấy tuổi đầu, đến cuối cùng lại còn không nhìn rõ bằng một người trẻ tuổi.
Cứ ngỡ mình là người thông minh lạnh mắt đứng nhìn những thị phi xung quanh, nào ngờ bà suýt chút nữa đã trở thành kẻ đẩy đưa hồ đồ nhất.
Lấy ra chiếc khăn tay mang theo mùi thu-ốc sát trùng lau mồ hôi lạnh trên trán, bác sĩ Từ mặt lộ vẻ cảm khái:
“Cô bé, nói cho cùng cô vẫn là một người tốt.”
Nếu không Tô Tuế hà tất phải nhắc nhở bà nhiều như vậy?
Trực tiếp thuận nước đẩy thuyền lợi dụng sự hồ đồ của bà quay về giải quyết ân oán của chính mình không phải tốt sao.
Tô Tuế cười nhạt, nếu không phải cô nhìn thấu tính cách của bác sĩ Từ, biết đây là một bà lão tốt, cô sẽ không đặc biệt đ-ánh thức bác sĩ Từ.
Trước đó bác sĩ Từ nhắc nhở cô một lần, hiện tại cô điểm hóa bác sĩ Từ một hồi, hai người cũng coi như không ai nợ ai.
Nhưng phía Quách Uyển... nghĩ đến việc Quách Uyển tranh thủ từng chút một ở bệnh viện đều có thể tìm cơ hội làm hại cô, đáy mắt Tô Tuế lóe lên sự chán ghét.
Nếu Quách Uyển đã rảnh rỗi như vậy, cô cũng phải tặng cho Quách Uyển một món quà đáp lễ.
Hạ thấp giọng, Tô Tuế nói cho bác sĩ Từ một địa chỉ, một địa chỉ vừa có thể giúp bác sĩ Từ giải thoát không để bác sĩ Từ tiếp tục chịu sự dằn vặt của lương tâm, vừa có thể giúp cô trút giận.
Trong đống chuyện rắc rối này cô sẽ không ngốc đến mức đích thân nhập cuộc, nhưng luôn có người có thể nhập cuộc thậm chí sẽ cảm ơn bác sĩ Từ vì đã để họ nhập cuộc...
Trên đường về, Tô Tuế kể lại chuyện này cho Ngụy Tứ nghe một lượt, lông mày và mắt đều cong lên.
Ngụy Tứ nắm tay cô giúp cô che chắn phần lớn gió lạnh:
“Cho nên em để bác sĩ Từ đi tìm người bên nhà ngoại của vợ cũ Bùi Nham?”
“Đúng, bác sĩ Từ nếu đã không muốn tự mình ra mặt, vậy thì gửi thư nặc danh cho bên nhà ngoại vợ cũ của Bùi Nham, chuyện liên quan đến m-áu mủ mà con gái họ để lại, bên đó sẽ không ngồi yên mặc kệ đâu.”
Tô Tuế nhớ trong nguyên tác nhà ngoại của người vợ cũ của Bùi Nham—— cũng chính là nhà họ Trương, đối với việc Bùi Nham tìm mẹ kế cho ba đứa cháu ngoại luôn giữ thái độ phản đối.
Chỉ có điều sự phản đối của bọn họ chẳng có tác dụng gì mà thôi.
Trong nguyên tác lúc nguyên thân m.a.n.g t.h.a.i người nhà họ Trương còn đặc biệt đến nhà họ Bùi gây huyên náo, mắng mỏ nói nhà họ Bùi nói lời không giữ lời.
Nói nhà họ Bùi lúc trước đã hứa rồi, cưới cho Bùi Nham chính là một người mẹ kế có thể chăm sóc ba đứa trẻ, tương đương với việc cưới một bà giúp việc già.
Còn đảm bảo chắc chắn không để người cưới sau m.a.n.g t.h.a.i sớm, thế nào cũng phải ép vài năm đợi ba đứa trẻ lớn lên rồi mới tính.
Đây đều là những điều kiện mà nhà họ Bùi và nhà họ Trương đã thỏa thuận từ trước.
Trong nguyên tác, nhà họ Trương không phải là dễ đối phó, nhảy lên nhảy xuống mãi cho đến sau này khi nguyên thân sảy t.h.a.i mới vì chột dạ mà yên tĩnh lại.
Để nữ chính Quách Uyển trong nguyên tác xem không ít trò cười.
Ngày tháng của nguyên thân càng t.h.ả.m hại càng làm nổi bật ngày tháng của Quách Uyển thêm phần thong dong tự tại, đúng là một nhóm đối chiếu về mọi phương diện.
Tô Tuế nheo mắt lại, nếu Quách Uyển chính mình không muốn yên ổn, rảnh rỗi đến mức ngứa ngáy chân tay nhất định phải hại cô, vậy thì cô cũng giúp Quách Uyển một tay, triệu hồi trước những yêu ma quỷ quái nhà họ Trương kia vậy.
Để xem lần này Quách Uyển có chịu đựng nổi không, còn có tâm trí thong dong nữa không.
Cô đi xé xác với Quách Uyển thì có gì là bản lĩnh, mình vừa bực mình vừa chẳng có lúc nào được yên thân.
Tô Tuế:
“Em nhất định sẽ không theo vào nhúng tay đâu, em trực tiếp nhảy ra thả người nhà họ Trương đi c.ắ.n nhau với Quách Uyển, đến lúc đó chúng ta có kịch hay để xem rồi.”
Ngụy Tứ dùng bộ não yêu đương của mình suy nghĩ một chút, rất tán thành:
“Như vậy cũng tốt, Tuế Tuế xem náo nhiệt sẽ không thấy buồn chán.”
Chính là như vậy!
Tô Tuế ngẩng cằm lên:
“Cái này chẳng phải còn hay hơn việc anh và mẹ nói muốn mua tivi sao?
Mua tivi thì chỉ có mấy kênh cố định, chúng ta trực tiếp xem phía đối diện mỗi ngày đều có chương trình mới.”
Và điều cô không nói là, nếu mua tivi đến lúc đó cả cái con ngõ này hễ có chuyện gì hay không có chuyện gì cũng chạy đến nhà cô xem.
Ồn ào náo loạn trước tiên không nói, cứ nói đến việc vứt vỏ hạt dưa khạc nhổ bừa bãi, cô sẽ bị làm cho phát tởm đến mức nào?
Thà rằng không mua.
Vừa tốn điện vừa khổ thân.
Cô giống như con lười ôm lấy cánh tay Ngụy Tứ, đem phần lớn sức lực tựa vào người Ngụy Tứ.
Để bản thân được dắt đi mà không biết đã tiết kiệm được bao nhiêu sức lực.
Lâu sau, cô khẽ hỏi:
“A Tứ, anh có thấy em nhẫn tâm không?
Không cứu ba đứa nhóc nhà họ Bùi.”
“Không có.”
Ngụy Tứ trả lời chắc như đinh đóng cột:
“Cũng đâu phải do hai chúng ta sinh ra đâu...”
Lời còn chưa dứt cánh tay đã bị vợ mình véo mạnh một cái.
Anh hít một hơi lập tức đổi câu trả lời nhanh như radio chuyển kênh vậy, nghiêm túc nói:
“Nhưng Tuế Tuế của chúng ta cũng đâu có mặc kệ không quản đâu đúng không?”
“Để bác sĩ Từ thông báo cho người nhà họ Trương mặc dù là để thu xếp Quách Uyển, nhưng cũng là đem cơ hội sống sót giao cho ba đứa trẻ đó.”
“Còn về việc có nắm bắt được hay không, thì phải xem cái số của bọn chúng rồi.”
Tô Tuế thở dài, giọng nói dần dần phiêu hãnh trong gió:
“Đúng vậy, xem cái số của bọn chúng vậy...”
Không hoàn toàn khoanh tay đứng nhìn là vì chính cô muốn cầu một sự thanh thản, đối với cô như vậy là đủ rồi... vừa không có lỗi với nguyên thân, cũng không có lỗi với giới hạn cuối cùng của chính mình.
Còn ba đứa trẻ hư hỏng đó có thể bình an vô sự hay không, vậy thì phải xem cái số của bọn chúng rồi.
Giống như trong nguyên tác ba đứa trẻ hư hỏng đã vô số lần tàn nhẫn nói với nguyên thân—— bảo nguyên thân phải biết chấp nhận số phận.
Làm mẹ kế của bọn chúng là số, ngày tháng khổ cực là số, cuối cùng không có kết cục tốt đẹp cũng là số.
Khóe miệng Tô Tuế hơi nhếch lên, ánh mắt lạnh lùng:
“Đều là số, đều phải biết chấp nhận số phận, không phải sao?”
Chẳng có lý nào đạo lý kiếp trước đều hiểu, kiếp này đến lượt mình ngược lại nhìn không thông.
Người nhà họ Dương là vào ngày hôm sau, nghe được tin Tô Tuế m.a.n.g t.h.a.i từ miệng cô con gái chạy điên cuồng về nhà.
