Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 164
Cập nhật lúc: 18/04/2026 08:54
Vạn nhất nghe thấy rồi, e là sẽ tìm cô ấy tính sổ, thể trạng này của cô ấy chắc chắn không chịu nổi một cú đ-ấm của đồng chí nam kia đâu...
Càng nghĩ càng sợ, cơ bắp cổ cô ấy cứng đờ, môi run rẩy như chấp nhận số phận mà từ từ ngẩng đầu lên...
Lời xin lỗi còn chưa ra khỏi miệng, mắt lại trợn ngược lên vì kinh ngạc.
Chỉ thấy Tô Tuế đang mỉm cười đứng trước mặt cô ấy, đứng ngược sáng, ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào người cô tạo ra một vầng hào quang dịu dàng bao quanh.
Khiến cả người Tô Tuế m-ông lung như đang phát sáng.
Như mộng như ảo, như đóa hoa quỳnh chớm nở.
Đối phương ánh mắt chứa đầy sự quan tâm, trong lúc nhìn nhau thì mỉm cười ôn hòa với cô ấy, không có lấy một ánh mắt kỳ quặc cũng không dùng ánh mắt chán ghét nhìn cô ấy.
Vẫn là bàn tay ấm áp mềm mại đó nhẹ nhàng dán lên trán cô ấy.
Trong lúc thẫn thờ, y tá Tiểu Hà nghe thấy cô nói——
“Sao vẫn chưa hồi phục lại, may mà tôi quay lại kịp lúc.”
Lời này là ý gì?
Y tá Tiểu Hà đại não đã hoàn toàn trống rỗng căn bản không thể hiểu nổi.
Thấy cô y tá ngây ngây ngô ngô.
Nhận lấy bánh phát cao từ tay Ngụy Tứ, Tô Tuế vội vàng lấy ra một miếng đút tới bên miệng cô y tá nhỏ đang thu mình lại trông thật đáng thương trước mặt.
Nhẹ giọng nói:
“Vừa hay trước cổng bệnh viện có bán bánh phát cao, mau ăn hai miếng lót dạ đi.”
“Trời lạnh ăn chút gì ấm nóng là dễ hồi phục nhất, dù sao cũng tốt hơn là truyền dịch.”
Tô Tuế chưa từng trải qua cảm giác hạ đường huyết, cũng không hiểu lúc bị hạ đường huyết thì phải làm sao.
Kiếp trước có xem qua tin tức tương tự nói là phải nhanh ch.óng bổ sung lượng carbohydrate thích hợp.
Thế là, thấy có bán bánh phát cao cô liền mua một túi, cũng không đắt, coi như là tích đức cho đứa con vừa mới gặp mặt trong bụng vậy.
Dù sao cô cũng chỉ có thể giúp đến đây thôi, đây là bệnh viện, chắc chắn sẽ không đến mức không có cách nào.
Giúp ủ ấm đôi tay cho cô y tá, lại vội vàng đút thêm hai miếng bánh phát cao cho đối phương, đến lúc nhìn kỹ tình trạng của đối phương thì không ngờ thấy mặt cô ấy đỏ bừng, vành mắt cũng đỏ bừng.
Tô Tuế:
“……?”
“Đây là sao thế?
Vẫn thấy không khỏe à?”
Y tá Tiểu Hà ngây ngốc lắc đầu:
“Không có, không có không khỏe, mẹ ơi, hình như con gặp thiên thần rồi...”
Tô Tuế:
“……”
Cô y tá này còn theo đạo nữa à?
Bác sĩ Từ thấy vậy liền đỡ trán:
“Tiểu Hà thôi đi, đừng ở đây làm mất mặt nữa, cô ra ngoài trước đi để tôi nói vài câu với đồng chí nữ này.”
Tô Tuế vẫn ngơ ngác, không hiểu tình hình hiện tại là thế nào.
Nhìn cô y tá nhỏ lưu luyến nhìn mình, đi một bước quay đầu ba lần đi ra ngoài, lúc đi tới cửa còn vì không chú ý dưới chân mà vấp một cái.
Vấp một cái khiến tim Tô Tuế cũng thót lên một nhịp, cô hỏi bác sĩ Từ:
“Bác sĩ, y tá Tiểu Hà bị hạ đường huyết mà cứ để mặc vậy không sao chứ?”
“Không sao, cô ấy không phải bị hạ đường huyết, cô ấy lúc nãy là bị chuột rút não, kệ cô ấy đi.”
Chuột rút... não?
Tô Tuế lần đầu tiên gặp triệu chứng như vậy, nghe có vẻ... còn nghiêm trọng hơn đấy!
Đi đứng còn không vững mà, để mặc vậy thật sự không sao chứ?
Nhìn ra được cô là thật lòng quan tâm, ánh mắt bác sĩ Từ càng thêm ôn hòa:
“Đừng lo lắng, cô ấy bây giờ tốt rồi, sau khi thấy cô thì dây thần kinh não đó của cô ấy đã xoay chuyển lại được rồi.”
“Để tránh việc ngày nào cũng nghe gió là mưa mà chính não mình cũng không biết xoay chuyển lấy một chút, ngu ch-ết đi được.”
“Chuyện này...”
Lời này khiến Tô Tuế không biết tiếp lời thế nào, dù tiếp thế nào hình như cũng có chút đi quá giới hạn quan hệ mới quen.
Nhìn bác sĩ Từ cũng bảo Ngụy Tứ ra khỏi văn phòng, cô lờ mờ nhận ra có gì đó không đúng.
Không phải cái kiểu không đúng theo kiểu bác sĩ Từ muốn hại cô, mà chỉ đơn thuần cảm thấy tình hình hiện tại có chút kỳ lạ.
Cô còn nhớ lúc mới vào khám vị bác sĩ già này đối với cô không hề thân thiết và nhiệt tình như vậy.
Cho nên... chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Cứ kỳ lạ mà lại khiến lòng người thấp thỏm.
May mà bác sĩ Từ không phải người thích vòng vo, thấy trong văn phòng không còn ai khác bà liền đi thẳng vào vấn đề:
“Cô có quen một sản phụ tên Quách Uyển không?”
Tô Tuế chớp mắt thành thật trả lời:
“Cháu có quen một người tên Quách Uyển, nhưng cô ấy hình như không phải sản phụ.”
Đơn giản miêu tả cho bác sĩ Từ nghe người tên Quách Uyển mà cô quen trông như thế nào, liền nghe bác sĩ Từ tỏ vẻ đã hiểu.
“Đúng vậy, người tôi nói chính là cô ta, có lẽ tin tức cô ta m.a.n.g t.h.a.i cô vẫn chưa nghe nói.”
“Cô ta và cô là hàng xóm đúng không?”
Tô Tuế ngoan ngoãn gật đầu, không hiểu bác sĩ Từ sao đột nhiên lại nói đến chuyện này, chẳng lẽ Quách Uyển ở bệnh viện làm chuyện gì kinh thiên động địa liên lụy đến người vô tội như cô rồi?
Cô đã bảo là Quách Uyển người này hay làm điều ác mà!
Tô Tuế:
“Đúng vậy, nhà chồng cô ấy và nhà chồng cháu đều ở trong một khu đại tạp viện, là hàng xóm đối cửa nhau, bác sĩ Từ... sao thế ạ?”
Cô nghĩ đến một khả năng:
“Quách Uyển... chưa nộp tiền viện phí à?”
Cô tuyệt đối sẽ không nộp thay Quách Uyển đâu, đừng nói là hàng xóm, kể cả là chị em ruột cô cũng không bao giờ để Quách Uyển chiếm của cô dù chỉ một chút lợi lộc.
Trong lòng nghĩ như vậy, trên mặt cũng không che giấu, bác sĩ Từ nhìn cô một lát...
đột nhiên bật cười.
“Yên tâm, tiền viện phí của cô ta đã thanh toán xong hết rồi.”
“Tôi cố tình gọi cô lại nói chuyện này thật ra là muốn hỏi xem cô và Quách Uyển quan hệ có tốt không, bây giờ xem ra quan hệ của hai người e là không ra làm sao.”
Tô Tuế tiếp tục ngoan ngoãn gật đầu, không có ý định tô hồng hòa bình chút nào.
Bác sĩ Từ trái lại khá thích tính cách có gì nói nấy này của cô, giao tiếp không thấy mệt lòng.
Vị bác sĩ già cầm củ khoai lang nướng lúc nãy Tô Tuế đưa cho y tá, ánh mắt hiền từ:
“Nể tình tôi ăn của cô một củ khoai lang nướng, hôm nay tôi sẽ nói lời thật lòng nhắc nhở cô một câu.”
“Người hàng xóm này của cô... sau này vẫn là nên ít qua lại thì hơn, đương nhiên, đây coi như là tôi nhiều lời gây phiền phức rồi, nghe hay không là ở cô.”
Từ miệng y tá Tiểu Hà, bác sĩ Từ đã nghe ra được ác ý của Quách Uyển đối với cô gái nhỏ trước mặt.
Có lẽ là cả đời này chứng kiến quá nhiều nhân tính vặn vẹo, cô bé tên Tô Tuế này có thể đặc biệt quay lại quan tâm tình trạng sức khỏe của một người xa lạ, hành động như vậy quả thực đã làm lay động bà.
