Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 161

Cập nhật lúc: 18/04/2026 08:52

Quách Uyển có vẻ hơi khó xử:

“Không có ý gì cả, tôi không tiện nói...”

Cô ta liếc nhìn về phía Tô Tuế với vẻ kiêng dè:

“Dù sao thì cô cứ tin tôi một câu, tìm đối tượng phải tìm người biết rõ gốc gác, giống như có người nhìn thì có vẻ rất anh tú, đối xử với người khác cũng tốt, nhưng thực tế thì...”

“Thực tế thì sao cơ?”

Cô ta nói năng cứ lờ mờ như đang câu cá vậy, y tá Tiểu Hà cảm thấy mình sắp bị câu thành cá vược luôn rồi.

Hận không thể mau ch.óng hỏi cho ra nhẽ ý tứ trong lời nói của Quách Uyển.

Quách Uyển ôm bụng, đáy mắt mang theo ác ý, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ như sau khi đắn đo mãi cuối cùng mới hạ quyết tâm.

Cô ta hạ thấp giọng:

“Tôi chỉ nói với mỗi cô thôi đấy, cô đừng có nói cho người khác, tôi là thấy cô cứ khen Ngụy Tứ tốt mãi, sợ sau này cô cứ theo tiêu chuẩn này mà tìm đối tượng rồi lại gặp phải người không ra gì.”

“Có những người biết người biết mặt mà không biết lòng đâu.”

Y tá Tiểu Hà đương nhiên biết “Ngụy Tứ" mà cô ta đang nói là ai, không phải là không có não, hai người hiện tại đang nói chính là đôi vợ chồng trẻ đang đi khám ở phía đối diện kia.

Quách Uyển chắc chắn sẽ không tự dưng vào lúc này mà lôi chuyện người khác ra nói.

Hơn nữa lúc nãy cô ấy cũng nghe người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i bên kia gọi chồng mình là Ngụy Tứ rồi.

Y tá sốt ruột nói:

“Đồng chí Quách cô cứ việc nói đi, tôi chắc chắn không nói với ai đâu, cô nói biết người biết mặt không biết lòng là có ý gì vậy?”

Cô ấy nghĩ đến một khả năng liền suýt chút nữa kinh hô thành tiếng:

“Không lẽ là trước mặt người khác thì tốt với vợ, nhưng sau lưng về nhà lại đ-ánh vợ đấy chứ?”

Cô ấy thật là giỏi đoán, Quách Uyển ước gì cô ấy đoán đúng.

Chỉ tiếc là Ngụy Tứ ở bên ngoài có hung dữ đến mấy cũng chưa từng động vào một đầu ngón tay của Tô Tuế.

Che miệng lại, Quách Uyển không thèm lấp lửng nữa mà tự mình bắt đầu hé lộ đáp án cho những lời bóng gió của cô ta:

“Đ-ánh vợ thì không, nhưng Ngụy Tứ chẳng phải hạng người tốt lành gì, anh ta là một tên lông bông có tiếng trong khu tập thể của chúng tôi, suốt ngày lười biếng tụ tập với đám bạn bè xấu hổ.”

“Bây giờ nhìn thì có vẻ t.ử tế, nhưng thực tế thực sự không phải hạng người đoan chính gì, cho nên cô mà tìm đối tượng thì không thể cứ nhắm vào hạng người như thế, vẫn phải tìm người biết rõ gốc gác.”

“Tôi cũng là vì quan hệ tốt với cô nên mới mạo hiểm rủi ro bị cái tên du côn đó thù hằn để nhắc nhở cô, đừng nói là sau này tìm đối tượng không thể nhắm vào hạng người như thế, ngay cả việc tiếp xúc...”

Cô ta mím môi lắc đầu, vẫn là cái vẻ mặt muốn nói lại thôi đó, dường như đặc biệt kiêng dè Ngụy Tứ.

“Ngay cả tiếp xúc cũng cố gắng ít tiếp xúc với hạng người đó thôi, nếu không người hàng xóm nữ kia của tôi mà có chuyện gì, cô hãy cẩn thận kẻo lúc tan làm lại có một đám du côn đến chặn đường cô đấy.”

Thấy y tá Tiểu Hà kinh hoàng trợn tròn mắt.

Quách Uyển giả vờ lo lắng nói:

“Còn cả bác sĩ Từ nữa, tôi cũng lo bác sĩ Từ nhỡ có sơ suất gì làm hàng xóm nữ của tôi khó chịu, không chừng tên du côn đó lại dẫn người đến đ-ập phá cửa nhà bác sĩ Từ mất.”

Cô ta thở dài:

“Tôi không phải đang nói quá lên đâu, cô không phải người trong khu tập thể của chúng tôi nên không biết, đừng nói là khu tập thể của chúng tôi, chỉ nói mảnh đất chúng tôi đang ở thôi... không ai dám chọc vào Ngụy Tứ đâu.”

“Chuyện đ-ánh nh-au hay hung hãn đều là có tiếng cả, ngay cả mẹ chồng tôi cũng suýt chút nữa bị anh ta đ-ánh, cô bảo mẹ chồng tôi dù sao cũng là người lớn tuổi, là bậc bề trên...”

Cô ta tỏ vẻ lương thiện:

“Mẹ chồng tôi đối xử không tốt với tôi thật, nhưng nói một câu công bằng thì bà ấy đâu dám chọc vào Ngụy Tứ?

Từng ấy tuổi đầu rồi cùng lắm chỉ dám hoạnh họe trong nhà một tí thôi.”

“Chỉ vì một câu nói không vừa tai mà đã suýt bị đ-ánh rồi, cho nên tôi mới lo lắng cho các cô, tôi ở đây nằm viện lâu như vậy các cô đối xử với tôi tốt thế, tôi sợ các cô lơ ngơ lại đ-âm đầu vào họng s-úng rồi xảy ra chuyện.”

Y tá Tiểu Hà nghe cô ta nói vậy thì sợ đến mức sống lưng lạnh toát, trong đầu vội vàng nhớ lại xem vừa rồi mình có đắc tội với đôi vợ chồng đó không.

Có câu nào nói ra không vừa tai không.

Nhưng nghĩ đến việc nói năng không vừa tai...

Cô ấy nắm tay đ-ấm vào chân một cái:

“Thôi xong, theo như lời cô nói thì bác sĩ Từ chắc chắn sẽ đắc tội với họ rồi.”

Bác sĩ Từ vốn luôn lạnh lùng nhưng tốt bụng, nói năng khó nghe nhưng y đức rất tốt.

Chỉ sợ tên du côn kia chẳng cần biết y đức tốt hay xấu, cứ nghe thấy lời ch.ói tai là lật bàn đ-ánh người, bác sĩ Từ tuổi cao rồi, vốn dĩ sức khỏe đã không tốt nhỡ đâu lại bị đ-ánh một trận vô cớ...

Y tá Tiểu Hà gần như không dám nghĩ tiếp nữa.

Lúc này nhìn lại Tô Tuế, cô ấy đâu còn chút ngưỡng mộ chúc phúc nào như vừa rồi, cả người đều không kìm chế được mà run bần bật.

Không còn chút ấn tượng nào về một người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i xinh đẹp sống trong cảnh bình yên nữa, cô ấy chỉ sợ bản thân làm gì đó không ổn là đối phương lập tức lật mặt tố cáo cô ấy một tiếng, sai khiến đám du côn chặn đường cô ấy khi tan làm.

Thấy cô ấy sợ đến mức không nhẹ, trong lòng Quách Uyển cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn nhiều.

Dựa vào cái gì mà ai nấy đều yêu thích Tô Tuế, ai nấy đều ưu đãi Tô Tuế, cô ta nhất quyết phải x.é to.ạc thể diện của Tô Tuế trước mặt người ngoài rồi vứt xuống đất chà đạp.

Để Tô Tuế sau này mỗi lần đến khám đều phải chịu sự khinh bỉ và lạnh nhạt của người khác.

“Y tá Tiểu Hà tôi đi trước đây, đã gặp bọn Ngụy Tứ rồi thì tôi không qua đó nữa, đợi lát nữa tôi lại đến tìm bác sĩ Từ, nếu không tôi sợ...”

Sợ cái gì cô ta không nói, nhưng chính cái kiểu nói lửng lơ như vậy lập tức khiến y tá Tiểu Hà não bổ ra một chuỗi dài những bi kịch bị thế lực đen tối trả thù.

Cô ấy vội vàng gật đầu:

“Đúng, cô đừng lộ mặt nữa, mau đi đi kẻo để họ nhìn thấy, hôm nay đa tạ cô đã nhắc nhở tôi, nếu không tôi có đắc tội với người ta lúc nào cũng không biết.”

So với vợ chồng Tô Tuế mới gặp lần đầu, y tá Tiểu Hà đương nhiên tin tưởng những lời Quách Uyển nói hơn.

Dù sao tiếp xúc lâu như vậy, Quách Uyển luôn tỏ ra yếu đuối và hòa nhã, đặc biệt là trông cô ta còn đáng thương như vậy nữa, không ai nghi ngờ một người như Quách Uyển lại đi nói dối cả.

Huống chi Quách Uyển cứ luôn miệng nói Ngụy Tứ là tên lông bông có tiếng ở mảnh đất đó của họ.

Ai nói dối mà lại nói chắc nịch như vậy chứ?

Rõ ràng là không sợ người ta đi nghe ngóng mà.

Có nhận thức như vậy, y tá Tiểu Hà thậm chí còn không dám qua đó đối mặt với vợ chồng Tô Tuế nữa.

Tô Tuế ngồi trên ghế dài đợi một hồi lâu cũng chẳng thấy Ngụy Tứ ra.

Ngẩng đầu thấy có một y tá đứng ngơ ngác cách đó không xa, lúc bốn mắt nhìn nhau đối phương còn hoảng hốt muốn dời tầm mắt đi.

Cô thấy làm lạ, mỉm cười vẫy tay với đối phương.

Mãi một lúc sau, đối phương mới “lết" đến trước mặt cô.

Nghiêng đầu, Tô Tuế thắc mắc:

“Cô có chuyện gì sao?

Tôi thấy cô cứ lén lút nhìn về phía tôi mãi.”

“Tôi không có!

Tôi rất tốt!

Cảm ơn sự quan tâm của quý cô!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.