Xuyên Không: Mang Theo Kho Vật Tư Xuyên Về Thập Niên 70 Ngày Ngày Ăn Dưa - Chương 61
Cập nhật lúc: 27/04/2026 01:48
“Vừa nói rõ thân phận, Bạch Hoan Hỷ đã hiểu ra đại khái.”
Nhị Lại T.ử thì không có người thân nào, nhưng Thạch Đại Hải thì người nhà đầy đủ.
Bà Ngô kéo tay Bạch Hoan Hỷ:
“Tiểu Bạch, hay là cứ lánh đi một chút, mụ già này khó chơi lắm, lại còn cực kỳ mặt dày không biết xấu hổ.”
Bà Ngô thì không sợ, nhưng quan trọng là Tiểu Bạch còn trẻ, sợ cô không chịu nổi cái sự phiền nhiễu này.
Bạch Hoan Hỷ lắc đầu:
“Thím à, mình có làm gì khuất tất đâu mà phải sợ, không sao đâu, để cháu xem tình hình thế nào đã.”
Bà Ngô thấy Bạch Hoan Hỷ như vậy thì cũng đi theo sau cô, để đề phòng mụ già nhà họ Thạch lên cơn điên.
Bạch Hoan Hỷ còn chưa kịp tiến lại gần, chỉ thấy một bóng đen từ dưới đất “vèo" một cái bò đến trước mặt cô, chẳng đợi cô kịp phản ứng, tiếng “cộp cộp" dập đầu đã vang lên.
Cái âm thanh đó nghe thôi đã khiến Bạch Hoan Hỷ thấy ê hết cả răng.
Đó là một người đàn bà, trán đã đỏ bừng một mảng, mái tóc đen xen lẫn những sợi bạc bay loạn trong gió lạnh, nước mắt giàn giụa, dù vậy vẫn không ngừng dập đầu.
Dáng vẻ thê t.h.ả.m này khiến mấy người xung quanh không nỡ nhìn, đều ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Bạch Hoan Hỷ cũng thấy mủi lòng đôi chút, tiếng nói thê lương của người đàn bà truyền vào tai mọi người:
“Tôi cầu xin cô, xin cô tha cho con trai tôi, đứa con tôi đã liều mạng mới sinh ra được.
Lúc sinh nó, tôi suýt thì mất nửa cái mạng.
Một tay phân một tay nước tiểu nuôi nó khôn lớn, vì nó mà tóc tôi bạc trắng, đi đứng không vững.”
“Nó được tôi nuông chiều từ nhỏ, nó còn nhỏ dại chưa hiểu chuyện, cô có trách thì cứ trách tôi, đừng đào tim đào phổi tôi đi, không có nó tôi sống thế nào được, thà để tôi ch-ết đi cho xong.”
Nói xong lại “bộp bộp" mấy cái, trán nhanh ch.óng sưng vù lên.
“Tôi dập đầu tạ tội với cô, chỉ cần cô tha cho con trai tôi, kiếp sau tôi làm trâu làm ngựa cho cô cũng cam lòng, chỉ cầu cô tha cho con trai tôi.”
Thực ra tội của Nhị Lại T.ử và Thạch Đại Hải bị xử nghiêm là vì ngay từ đầu Bạch Hoan Hỷ đã c.ắ.n ch-ết, kiên quyết yêu cầu xử phạt nặng nhất, không có bất kỳ dư địa hòa giải nào.
Mấy tiếng khóc của bà già kia nghe thật khiến lòng người tan nát, cộng thêm hành động dập đầu điên cuồng khiến mấy người phụ nữ bên cạnh cũng không cầm được nước mắt.
Vẻ mặt Bạch Hoan Hỷ thoáng hiện sự khó xử, mắt hơi cay cay, phía sau hai người phụ nữ khác lập tức bò tới, ôm c.h.ặ.t lấy bà lão.
“Mẹ ơi, mẹ đừng thế này, mẹ mà ch-ết thì cả nhà mình biết làm sao, mẹ định để Tiểu Bảo mất chú, rồi mất luôn cả bà nội sao, đây chẳng phải là ép cả nhà con đi ch-ết theo mẹ sao.”
“Con dập đầu với cô ấy, con tạ tội với cô ấy, chỉ cần cô ấy tha cho chú út, bắt cả nhà con đi ch-ết cũng được mà.”
Nói đoạn cả ba người đều tranh nhau dập đầu với Bạch Hoan Hỷ, dọa cho người xung quanh không tự chủ được mà lùi lại một bước.
Biểu cảm trên mặt Bạch Hoan Hỷ càng lúc càng rối rắm, nước mắt suýt thì trào ra, cuối cùng cô trực tiếp bịt mặt nhảy vọt qua một bên.
Cô vội vàng chạy về nhà, rồi lại xách một cái ghế băng xông ra ngoài.
Mọi người đều tò mò, chẳng lẽ nhìn không nổi cảnh t.h.ả.m thiết của nhà họ Thạch nên đi lấy ghế cho họ ngồi sao?
Bà Ngô lo lắng, Tiểu Bạch chắc chắn là bị bọn họ lừa rồi, muốn ra hiệu nhắc nhở cô mà mắt cứ nháy liên tục đến sắp sụp cả mí.
Thế rồi, dưới cái nhìn của ba mẹ chồng nàng dâu nhà họ Thạch và tất cả mọi người, Bạch Hoan Hỷ đặt ghế băng ngay trước cổng lớn, rồi trực tiếp ngồi lên.
Cô tự ngồi lên, chính cô!
Bạch Hoan Hỷ còn có tâm trạng giải thích với mọi người:
“Chỗ đằng kia là hướng gió, thổi làm mắt em chảy nước, ngồi bên này mới ấm.”
“Mọi người qua đây ngồi đi, đứng không thế kia mệt lắm.”
Hôm nay cô phải xem ai là người hóng hớt ở khoảng cách gần nhất.
Người mà tàn nhẫn lên, thì đến dưa của chính mình cũng dám ăn.
Nói xong cô quay sang nhìn ba mẹ con nhà họ Thạch, tuy không nói lời nào nhưng ý tứ trong mắt rất rõ ràng:
“Tiếp tục khóc đi, đừng dừng lại, mọi người đang chờ xem đây.”
Người đàn bà mặt gầy dài bên trái bà lão không nhịn được nữa liền nói:
“Để người già dập đầu với cô mà cô cũng chịu được, cô không sợ tổn thọ, bị trời đ.á.n.h thánh đ.â.m sao.”
Bạch Hoan Hỷ không vui rồi, cô dập đầu thì cứ dập đi, rủa tôi làm cái gì.
“Bà biết là tổn thọ à, thế mà các bà vẫn dập đầu với tôi, vậy các bà có ý gì, chẳng phải là không muốn để tôi sống yên ổn sao.
Cả nhà các bà chẳng có thứ gì tốt lành cả, nhỏ thì leo tường trộm đồ, già thì cố tình làm người ta tổn thọ, lại còn có kẻ miệng lưỡi bẩn thỉu.”
Thấy bà lão bắt đầu hoảng hốt, Bạch Hoan Hỷ căn bản không cho bà ta cơ hội cãi lại.
“Còn hỏi tôi có chịu nổi không?
Cứ nhìn mấy cái việc thất đức nhà các bà làm đi, dù có đào tổ tiên nhà các bà lên dập đầu với tôi thì tôi cũng chịu được hết.
Tôi chấp nhà bà dập tám trăm vòng quay xe tôi vẫn nhận được tất.”
Bạch Hoan Hỷ nhìn mấy người trước mặt, đúng là coi cô dễ bắt nạt, từng người một kéo đến tận cửa để bắt cóc đạo đức.
Cô còn chưa nói mình uất ức thế nào, nửa đêm thấy một gã đàn ông xuất hiện trong nhà mình, cái cảm giác kinh hồn bạt vía đó cứ nghĩ lại là thấy lạnh cả sống lưng.
Tối qua lúc ngủ cô phải dùng bàn chặn cửa lại, nửa đêm gặp ác mộng giật mình tỉnh giấc, bò dậy là phải áp sát cửa sổ nhìn xem tình hình bên ngoài.
Đặc biệt là chúng nó đã trộm đến tận cửa rồi, người nhà chúng không biết cụp đuôi lại mà làm người, còn dám vác mặt đến bảo cô tha thứ.
Tha cho chúng để làm gì, để đợi chúng gây án lần sau à?
Đúng lúc cơn giận trong lòng không có chỗ phát tiết, mấy người này lại tự dâng xác đến.
Bạch Hoan Hỷ cứ ngồi trên ghế băng mà nhìn bọn họ.
“Các bà không muốn sống nữa à?”
“Tôi thấy là các bà không còn mặt mũi nào mà sống thì có.”
“Trong nhà lòi ra một thằng ăn trộm, mặt mũi tổ tiên nhà các bà bị bôi tro trát trấu hết rồi, sao còn dám thò mặt ra trước mặt mọi người.”
Bạch Hoan Hỷ nhìn chằm chằm bà lão.
“Biết tại sao con trai bà lại rơi vào kết cục ngày hôm nay không?”
Bạch Hoan Hỷ cũng chẳng cho họ thời gian trả lời.
“Đều tại bà đấy, tại bà nuông chiều nó từ nhỏ, tại bà để nó không học vấn không nghề nghiệp, tại bà làm gia môn hổ thẹn.”
Lời của Bạch Hoan Hỷ như giẫm đúng vào nỗi đau của bà lão, mỗi câu mỗi chữ đều như d.a.o đ.â.m vào ng-ực bà ta.
“Bà mở to mắt ra mà nhìn cái bộ dạng t.h.ả.m hại của con trai bà đi, lòng bà không đau sao, con trai bà thành ra thế này mà bà vẫn nuốt trôi cơm, ngủ ngon giấc được à?
Bà không sợ nửa đêm con trai bà hiện về trong mơ bóp cổ bà, oán trách người làm mẹ như bà đã biến nó thành ra thế này sao.”
Sự chất vấn cao giọng của Bạch Hoan Hỷ suýt chút nữa đã ép bà lão phát điên, bà ta bịt tai lại không muốn nghe cô nói, nhưng sao Bạch Hoan Hỷ có thể dừng lại được.
“Sau này bà xuống dưới kia thì đối mặt với liệt tổ liệt tông thế nào, bà có ch-ết cũng là tội nhân của cái nhà này, bà không xứng được chôn vào mộ tổ nhà họ Thạch.”
Lời này ở thời sau có lẽ chẳng là gì, nhưng đối với bà già họ Thạch này tuyệt đối là một đòn giáng cực mạnh.
Bà lão trực tiếp sụp đổ hét lên ch.ói tai, đầu tóc bù xù điên cuồng lắc đầu.
“Á á á...”
Âm thanh này suýt thì làm mọi người kinh hãi, mấy người phụ nữ vội vàng bịt tai con nhỏ bên cạnh lại.
Nhìn bà lão phát điên, Bạch Hoan Hỷ cười khẩy một tiếng, quay sang nhắm thẳng vào hai người đàn bà kia.
“Tôi nói cho các người biết, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho cái loại ch.ó má đó, tôi phải nhìn cái loại ch.ó má đó sống không bằng con ch.ó.
Đến lúc đó nếu tâm trạng tôi tốt, nói không chừng còn ban cho nó một chậu cơm ch.ó.”
“Chẳng phải các người tình thân sâu nặng sao, chẳng phải không có nó thì không sống nổi sao, thế thì các người đi ch-ết cùng nó đi, đi làm ch.ó cùng nó luôn cho có bạn.”
Bà lão tỉnh táo lại, đôi mắt tam giác đầy vẻ thâm độc, như một con rắn độc nhìn chằm chằm Bạch Hoan Hỷ.
“Tốt, tốt lắm, tôi đi ch-ết, tôi đi ch-ết ngay đây.
Hôm nay tôi phải cho mọi người biết, là cái đồ độc ác như cô ép tôi vào đường cùng.
Tôi phải cho mọi người thấy bộ mặt thật của cô, cái đồ lòng lang dạ thú.
Chính cái đồ lòng đen dạ tối như cô đã ép con trai tôi phải ngồi tù.”
Ai ngờ Bạch Hoan Hỷ bỗng nhiên bật cười.
“Ha ha ha ha...”
“Bà già ơi, bà làm tôi cười ch-ết mất, cười đến chảy cả nước mắt đây này.”
Vừa nói cô vừa lau nước mắt vì cười quá đà.
“Bà có ch-ết thì đó là bà đáng đời, tự bà gây nghiệp, mất nửa cái mạng để đẻ ra cái loại ch.ó má đấy.”
“Nhưng không phải tôi nói đâu, có cái thằng con như thế mà còn coi như bảo bối, đủ thấy bà đấy, chậc chậc...”
Vừa nói cô vừa lắc đầu.
Nói xong cô đứng dậy thu ghế băng lại, mắng người đúng là sướng thật, trong lòng có cục tức thì không nên nhịn.
“Thôi được rồi, bà có muốn ch-ết thì cứ tùy tiện tìm chỗ nào mà chôn, vốn dĩ đã là tai họa rồi.
Ch-ết rồi mà còn bày đặt gây chuyện cho mọi người, đúng là tai họa thành tinh, đến lúc xuống dưới kia chắc chắn phải xuống mười tám tầng địa ngục.”
Nói xong cô quay người đi vào nhà, bà lão và hai người kia định đuổi theo vào, nhưng Bạch Hoan Hỷ trực tiếp “rầm" một cái đóng cửa lại, để mấy người này vào nhà thì xui xẻo lắm, cô không muốn năm sau gặp vận đen đâu.
Đám người vây xem nhìn ba mẹ con nhà họ Thạch vốn đang dập đầu nhận tội, giờ bị mắng cho như ba con cóc ghẻ, bụng cứ phập phồng tức tối.
Hóa ra không ai ngờ sức chiến đấu của Bạch Hoan Hỷ lại mạnh đến thế, chỉ có bà Ngô chợt nhớ đến lần trước Tiểu Bạch đối chiến với mấy người Hồ Vân Hà, đột nhiên nhận ra, sức chiến đấu của Tiểu Bạch hình như không cần phải lo lắng.
Bà Ngụy và mấy người khác vội vã chạy đến, kết quả là mọi chuyện đã kết thúc rồi, đành nghe bà Ngô kể lại diễn biến vừa rồi.
Mắt bà Ngụy sáng lên:
“Chúng ta có nên lên không, cho ba mẹ con nhà họ Thạch một bài học.”
Thấy Bạch Hoan Hỷ thật sự không thèm quan tâm đến mình, ba người kia trực tiếp ngồi bệt trước cửa bắt đầu c.h.ử.i bới.
“Cái đồ đĩ con, cái đồ lòng đen dạ tối, chính mày quyến rũ đàn ông đến, rồi lại tống họ vào đồn công an.”
Ba người bắt đầu giở trò bôi nhọ.
“Cái đồ không có mẹ dạy, cái đồ vạn người cưỡi...”...
Bà Ngụy nhìn với vẻ hăng hái muốn xông vào, bà Ngô thì còn đang suy nghĩ.
Đúng lúc đó Bạch Hoan Hỷ đột nhiên mở cửa, đối diện với ánh mắt vui mừng của ba mẹ con nhà họ Thạch.
Cô trực tiếp hắt mạnh một chậu nước, cả một chậu nước lớn dội từ đầu xuống chân bọn họ, giữa mùa đông giá rét thế này, đúng là lạnh thấu tim gan.
