Xuyên Không: Mang Theo Kho Vật Tư Xuyên Về Thập Niên 70 Ngày Ngày Ăn Dưa - Chương 190

Cập nhật lúc: 27/04/2026 02:54

“Được bày biện tới mười món ăn, không chỉ có gà vịt cá thịt, mà còn có cả món giò heo thơm nức mũi.”

Thế là bọn họ phải ngồi đón gió lạnh, ăn mấy món nguội ngắt còn vướng cả đá dăm, nhìn Triệu Nùng ôm nửa cái giò heo mà gặm, ngửi cái mùi hương quyến rũ ch-ết người kia.

Bữa cơm này ăn vào, quả thực là tức đến no căng cả bụng luôn rồi, chỉ vào mặt Mã Đại Quang mà mắng c.h.ử.i thậm tệ, một số người không nhịn được còn trực tiếp ném đũa bỏ về.

Mã Đại Quang cúi đầu không dám lên tiếng, nhưng Triệu Nùng thì chẳng màng, đi rồi càng tốt, vừa hay có thể tiết kiệm thêm được chút lương thực cho cô ta.

Bữa tiệc rượu này cùng với đám cưới này cũng nổi tiếng luôn rồi, mọi người nghe kể mà cứ gọi là say sưa thích thú.

Bạch Hoan Hỷ còn đang đồn đoán xem Lại Phương sẽ không nhịn được lâu, quả nhiên Lại Phương mới được ba ngày đã sắp không nhịn nổi nữa rồi.

Lại Phương mệt mỏi đến mức tinh thần hoảng hốt, cơ thể không vững một cái là cô ta trực tiếp khuỵu ngã xuống đất theo đà, cơ thể không khống chế được mà lao về phía trước, mắt thấy mắt cô ta sắp va vào cạnh bàn đến nơi rồi.

Trong khoảnh khắc này, Lại Phương gần như sợ hãi đến mức bừng tỉnh ngay lập tức, cô ta cũng muốn dùng tay chống đỡ, nhưng đôi tay và cơ thể căn bản không phản ứng kịp theo ý nghĩ của cô ta, cộng thêm sự mệt mỏi tích tụ nhiều ngày qua, đôi cánh tay căn bản là không phản ứng nổi.

Lại Phương nghiến c.h.ặ.t răng, khuôn mặt vội vàng ngoảnh sang một bên, cơ thể nỗ lực ngả về một phía, nhưng cuối cùng phía sau đầu vẫn va phải cạnh bàn.

‘Cộp’ một tiếng.

Sau đó cơ thể lại trượt xuống, cả người nằm vật ra đất.

Trong giây lát đó đau đớn khiến Lại Phương không phát ra được tiếng nào, cô ta có cảm giác như thế giới đột nhiên trở nên yên tĩnh lạ thường.

Ngay lúc cô ta đang ngẩn ngơ thì một tiếng hét lớn vang lên.

“Lại Phương, Lại Phương, có phải cô lại đang lười biếng không, mau đi rửa cho tôi quả táo đi, tôi nói cho cô biết, còn dám lười biếng nữa là buổi tối cô đừng hòng có cơm ăn."

Đôi mắt Lại Phương lại có sắc thái, ý thức lại quay về với thế giới này.

Nhưng cơ thể lại đang kháng cự, giống như không muốn tỉnh lại vậy.

Lại Phương có chút khó khăn cử động ngón tay, sau đó cơ thể từng chút từng chút một khôi phục lại cảm giác, lúc này mới từng chút một dùng tay chống đỡ để ngồi dậy, cô ta không khỏi sờ lên sau đầu, nơi đó đã sưng lên một cục lớn, đau rát vô cùng.

Mà nghĩ đến cái cảnh tượng nguy hiểm vừa rồi, sau lưng vẫn còn toát ra một trận mồ hôi lạnh.

Lúc này Lại Phương chỉ có một ý nghĩ duy nhất, cô ta không thể tiếp tục như thế này được nữa, cứ tiếp tục thế này thì đừng nói là hưởng phúc, cô ta sẽ ch-ết ở đây mất.

Mà lúc này bà Vương mãi không nghe thấy tiếng trả lời trực tiếp bước vào phòng, vừa đi vừa càm ràm.

“Bảo cô lấy quả táo mà sao lâu thế không biết, có phải cô lại ăn vụng rồi không, tôi nói cho cô biết nhé, nếu cô mà dám ăn vụng là cô phải bỏ tiền ra mà đền đấy."

Kết quả vào phòng thì nhìn thấy Lại Phương đang ngồi bệt dưới đất, ngay lập tức giọng bà ta cao v-út hẳn lên.

“Đấy thấy chưa, tôi đã bảo là cô đang lười biếng mà, lại còn dám ngồi dưới đất lười biếng nữa chứ, đừng có mà ngồi bẹp cả cái sàn nhà ra.

Bảo cô làm chút việc mà sao khó thế không biết, cô mới gả vào thôi mà đã không sai bảo nổi rồi, sau này tôi già rồi thì phải làm sao đây?"

Lại Phương cười khổ trong lòng, đúng là trong mắt người ghét mình thì dù mình có thắt cổ, họ cũng tưởng mình đang chơi xích đu vậy.

Cô ta bây giờ thực sự đã thấm thía sâu sắc câu nói này rồi.

Lại Phương hiện giờ thực sự chẳng còn mấy sức lực để nói chuyện nữa, cô ta dốc hết sức hít vào vài hơi thật sâu, mới cảm thấy cổ họng có thể phát ra tiếng.

“……

Mẹ, con…… va phải sau đầu rồi……"

Bà Vương lập tức ngạc nhiên nhìn Lại Phương, sau đó nhìn quanh quất bên cạnh cô ta, lại nhìn nhìn cái bàn.

“Va phải cái gì chứ, tôi thấy cô rõ ràng là đang tìm cớ để lười biếng thì có, tôi có thấy vết m-áu nào đâu.

Thôi được rồi, không cần cô rửa táo cho tôi nữa, chút chuyện cỏn con này cũng phải đến tay tôi làm, thật chẳng biết cưới cô về để làm cái quái gì nữa."

Nhìn Lại Phương vẫn ngồi đó bất động, bà Vương trợn mắt quát.

“Cô còn mặt mũi nào mà ngồi lỳ ở đó nữa, còn không mau đi đun chút nước đi, lát nữa mấy người đàn ông trong nhà về chẳng lẽ không dùng sao.

Đúng là đồ lười chảy thây, hèn chi người ta bảo cưới mấy cô thanh niên tri thức về chẳng được cái tích sự gì, chỉ giỏi cái thói tiểu thư."

Lại Phương đã mệt đến mức chẳng thốn mắng bà Vương nữa rồi.

Cô ta cũng chẳng hiểu nổi, thái độ trước và sau đám cưới của bà Vương sao lại thay đổi lớn đến thế chứ.

Trước đó lúc mình đeo vòng ngọc thì bà ta đối xử với mình cứ như con gái ruột vậy, bây giờ đối với mình cứ như kẻ thù g-iết người không bằng.

Nhưng bây giờ không phải là chuyện có hiểu nổi hay không hiểu nổi, quan trọng là cô ta cũng muốn đứng dậy lắm chứ, chẳng qua là trong người không còn sức lực nữa thôi.

“Mẹ, mẹ có thể kéo con một cái được không, để con đứng dậy rồi hẵng nói."

Tình thế cấp bách, Lại Phương chỉ có thể khẩn cầu mở lời.

Bà Vương lần này thực sự có chút hoảng sợ, nhìn kỹ lại thì khuôn mặt Lại Phương trắng bệch ra một cách không bình thường, lẽ nào Lại Phương thật sự va phải đầu rồi sao.

Không được, cái con nhỏ này đúng là chỉ giỏi làm bộ làm tịch, cho dù có va phải thật thì đã sao, chẳng qua là chút chuyện nhỏ thôi mà, còn ở đó mà làm trò.

Nghĩ vậy bà Vương trực tiếp quay đầu bỏ đi, vừa đi vừa lẩm bẩm mắng mỏ.

“Cái đồ hồ ly tinh thành phố này đúng là lợi hại thật, giỏi cái thói làm bộ làm tịch, nói không chừng là do ở nhà dạy bảo cả đấy.

Trên tay có mỗi vết xước nhỏ thôi mà đã hận không thể nói thành sắp ch-ết đến nơi rồi, đúng là cái đồ giả vờ giả vịt."

Lại Phương thực sự lạnh lòng rồi, trố mắt nhìn bà Vương bỏ đi.

Cô ta phải nghỉ ngơi suốt nửa tiếng đồng hồ, mới loạng choạng bám vào cạnh bàn để đứng dậy, đứng dậy xong là thở hồng hộc, chỉ một động tác đơn giản như vậy mà đã mệt đến nỗi toát ra một trận mồ hôi hột.

Lại Phương từng bước từng bước lết về phòng mình, lôi chiếc rương của mình ra, lấy ra miếng bánh quy hạnh đào cô ta cất giấu từ trước, ngấu nghiến ăn lấy ăn để.

Ngay cả những mẩu vụn trên giấy dầu cũng không bỏ sót, ăn xong chút đồ ăn, Lại Phương mới cảm thấy trong người có chút sức lực.

Cô ta chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại có ngày t.h.ả.m hại như thế này.

Sau đó mặc kệ bên ngoài bà Vương lẩm bẩm mắng mỏ, Lại Phương trực tiếp nằm vật ra giường đi ngủ.

Kết quả là vừa mới nằm xuống, tiếng đồ đạc rơi vỡ loảng xoảng do bà Vương cố ý làm ra, cùng với những lời mắng c.h.ử.i hằn học lại truyền đến.

“Va phải cái nỗi gì chứ, rõ ràng là trốn việc.

Khổ thân cái thân già này quá đi mà, già bằng này rồi còn phải hầu hạ con dâu, cái số tôi sao mà khổ thế này không biết.

Khó khăn lắm mới nuôi nấng được ba đứa con trai khôn lớn, giờ đây lại phải hầu hạ con dâu, tôi đã làm cái tội nợ gì mà cưới phải cái loại con dâu như thế này cơ chứ, ông trời ơi mở mắt ra mà nhìn, thương xót cho cái thân già này với……"

Một tràng vừa nói vừa hát của bà Vương, lại phối hợp với cái giọng khóc lóc đặc trưng của bà ta, hận không thể để cho tất cả mọi người đều chạy đến mà xem.

Sau đó thấy Lại Phương chẳng có phản ứng gì, cuối cùng bà ta trực tiếp đá văng cửa phòng cô ta ra.

Thấy Lại Phương đang nằm ở đó, bà ta lại càng gào khóc t.h.ả.m thiết hơn.

“Ái chà chà, đúng là cái thân tiểu thư mà cái mệnh con hầu, đã gả đi lấy chồng rồi mà còn nhìn bà già này bận rộn túi bụi, còn mình thì nằm đó lười biếng đi ngủ.

Giờ thì để tôi tóm được rồi nhé, cái bọn người thành phố các người đúng là tâm địa gian xảo, chỉ giỏi lừa gạt người ta thôi."

Lại Phương vừa mới chợp mắt được một lúc thì bị cái giọng oang oang của bà Vương làm cho giật mình tỉnh giấc, cả căn phòng dường như đều bị tiếng la hét của bà Vương lấp đầy.

Lại Phương đau đầu ngồi dậy, đôi mắt đỏ hoe.

Đầu cô ta bị thương, khó khăn lắm mới ngủ được một lát thì lại bị người ta quấy rầy làm cho tỉnh giấc, cô ta tức đến mức chẳng còn chút lý trí nào nữa.

Cô ta nhìn bà Vương một cái không chút cảm xúc, chính cái nhìn này đã làm bà Vương sợ đến mức lùi lại hai bước.

Bà Vương hoàn hồn lại, tức giận chỉ vào mặt Lại Phương mà mắng c.h.ử.i thậm tệ.

“Được lắm, cô còn dám nhìn tôi như thế sao, đúng là phản rồi, phản thật rồi.

Tôi đã biết ngay cô là cái đồ tâm địa xấu xa mà, tôi nói cho cô biết nhé, mau đi làm việc cho tôi ngay, nếu cô mà còn dám lười biếng nữa là tôi sẽ đuổi cô ra khỏi cái nhà này đấy."

Lại Phương chẳng thèm quan tâm bà Vương nói cái gì, cô ta trực tiếp xuống giường xỏ giày rồi đi ra ngoài.

Bà Vương thấy Lại Phương nghe lời như vậy thì còn đắc ý mỉm cười, bà ta đã bảo là Lại Phương giả vờ mà, giờ chẳng phải là đã ngoan ngoãn đi làm việc rồi sao.

Kết quả là nhìn thấy Lại Phương đi thẳng ra cửa, bà Vương tức giận chống nạnh quát.

“Lại Phương, nếu cô mà dám bước chân ra khỏi cái nhà này một bước là tôi sẽ bảo con trai tôi bỏ cô ngay, để cô cút xéo khỏi nhà họ Lâm vĩnh viễn luôn."

Dù sao cũng là cưới vợ không tốn tiền nên bà ta chẳng thấy xót xa chút nào.

Bước chân Lại Phương khựng lại một chút, sau đó chẳng thèm do dự mà bước ra khỏi nhà họ Lâm.

Cô ta mà không mau ch.óng đến trạm y tế khám xem sao thì cô ta sợ là sẽ ch-ết thẳng cẳng ở nhà họ Lâm mất thôi.

Lại Phương quay lưng về phía bà Vương, bà Vương tự nhiên cũng chẳng nhìn thấy được cái sự căm hận trong mắt Lại Phương, cái mụ già ch-ết tiệt kia, tất cả những gì bà ta đã làm ngày hôm nay, tương lai cô ta nhất định sẽ bắt bà ta phải trả lại gấp mười lần.

Chỉ là bây giờ vẫn phải mau ch.óng nghĩ cách giải quyết cái tình cảnh khó khăn trước mắt đã, nếu không cứ tiếp tục như thế này mãi thì cô ta sợ mình sẽ không cầm cự nổi đến ngày thấy Lâm Phong Mậu trở thành thủ phú mất.

Bà Vương thấy Lại Phương chẳng hề để tâm đến lời mình nói thì tức giận dậm chân một cái.

Cái con Lại Phương ch-ết tiệt kia, cô cứ đợi đấy, để xem con trai tôi về sẽ thu xếp cô như thế nào, hừ!

Lúc Lại Phương cầm thu-ốc, đội gió lạnh trở về thì bên ngoài trời đã tối đen như mực.

Cô ta về đến nhà họ Lâm, đập vào mắt là cảnh tượng mọi người đang quây quần bên bàn ăn cơm, nhìn qua thì thấy bọn họ đã ăn xong gần hết rồi, trong bát cơm chỉ còn lại chút nước sốt.

Lúc này chẳng có lấy một người nào quan tâm xem cô ta bị làm sao, chẳng có một người nào đi tìm cô ta, càng chẳng có ai nghĩ đến việc để lại cơm cho cô ta cả.

Lại Phương cười lạnh trong lòng, cũng may là cô ta đã ăn cơm ở nhà bà Đen rồi, nếu không thì bây giờ cô ta lại phải tiếp tục chịu đói.

Cô ta lúc này đã nghĩ thông suốt rồi, nếu nhà họ Lâm đã không coi cô ta là con người thì cô ta cũng chẳng cần phải khách khí làm gì nữa.

Gả vào nhà họ Lâm mấy ngày nay, bộ mặt của một số người cô ta cũng đã nhìn thấu cả rồi.

Bà Vương nhìn thấy Lại Phương trở về thì hừ lạnh một tiếng.

“Cô còn biết đường mò về đây cơ à?

Bảo cô nấu bữa cơm thì hết làm bộ làm tịch lại đến đẩy đưa thoái thác, đối với tôi còn trừng mắt trừng mũi nữa chứ.

Để một bà già như tôi phải hầu hạ các người, cô cũng có mặt mũi mà mò về đây sao."

Nói rồi bà ta quay sang quát Lâm Phong Mậu.

“Lão tam, con xem đấy, một bà già có tuổi như mẹ đây mà còn phải hầu hạ vợ con, nó hễ không vừa ý một cái là lại làm mặt nặng mày nhẹ với mẹ.

Giờ đã như thế này rồi, chẳng lẽ sau này mẹ phải nhìn sắc mặt các con thì mới có cơm mà ăn sao."

Lâm Phong Mậu vội vàng lắc đầu.

“Mẹ, chắc chắn là mẹ nghĩ nhiều rồi, không phải như vậy đâu……"

Vừa nói anh ta vừa nháy mắt ra hiệu cho Lại Phương, mau ch.óng giải thích cho rõ ràng đi, đừng để mẹ già bằng này tuổi rồi còn phải lo lắng cho bọn họ nữa.

Lại Phương nhếch mép nở một nụ cười, cái miệng bà Vương đúng là có thể đổi trắng thay đen, chỉ một câu nói thôi đã xóa sạch bao nhiêu công sức vất vả mấy ngày qua của cô ta, lại còn dám nói là bà ta hầu hạ cô ta nữa chứ.

Bà Vương đã hầu hạ cô ta cái gì nào?

Mắng nhiếc cô ta còn chưa đủ hay sao?

Lại Phương trực tiếp giơ số thu-ốc trong tay ra.

“Đây là thu-ốc do bác sĩ Ngô ở phòng khám kê cho đấy, mẹ cũng đừng có nói là con lừa người, mẹ mà không tin thì cứ đi mà hỏi ông ấy ấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Không: Mang Theo Kho Vật Tư Xuyên Về Thập Niên 70 Ngày Ngày Ăn Dưa - Chương 190: Chương 190 | MonkeyD