Xuyên Không: Mang Theo Kho Vật Tư Xuyên Về Thập Niên 70 Ngày Ngày Ăn Dưa - Chương 165
Cập nhật lúc: 27/04/2026 02:34
“Dù sao bất kể thế nào, anh ta cũng tuyệt đối không thể để người ta lôi kéo cô đi ngay dưới mí mắt mình được.
Đừng tưởng anh ta không nhìn ra tên kia định làm gì, chắc chắn là có ý đồ xấu.”
Nếu không phải Bạch Hoan Hỷ đã nói không tìm đối tượng, thì làm sao tới lượt anh ta.
Anh ta cũng thế, rõ ràng biết Bạch Hoan Hỷ không tìm đối tượng mà còn hăng hái chạy tới, đúng là phiền phức mà.
Bạch Hoan Hỷ liếc nhìn anh ta một cái:
“Anh đâu có nuôi gà, học mấy cái này làm gì?
Hay là, anh định tự mình xây một cái trại nuôi gà hả?”
Thẩm Văn Sơn đắc ý quá mà quên mất chuyện này, nhưng việc đó cũng không làm khó được anh ta.
“Anh chẳng phải đang chuẩn bị học hỏi sao, đúng lúc nhà anh cũng muốn nuôi mấy con gà con.”
Nhìn thấy vẻ mặt “tôi cứ đứng đây xem anh bịa chuyện tiếp thế nào" của Bạch Hoan Hỷ, Thẩm Văn Sơn nghiến răng:
“Vả lại, anh cũng tự mình học để sau này dạy cho học sinh mà.
Em cũng biết đấy, tụi nhỏ chắc chắn phải học lấy một cái nghề tay trái, nếu không sau này chỉ dựa vào sức lực thì làm sao ở được nhà mới.
Bây giờ anh để tụi nó học thêm một chút cũng là chuẩn bị cho tương lai của tụi nó thôi.”
Ừm, cái lý do này rất xác đáng, càng nói anh ta càng thấy tự tin hơn, đến chính anh ta cũng bị thuyết phục luôn.
Chính là như vậy đấy, ai bảo anh ta là một người thầy giáo tốt chứ?
Không chỉ dạy kiến thức trong sách vở cho học sinh mà còn dạy cả kiến thức đời sống nữa.
Các học trò ngoan của thầy, chuẩn bị tinh thần đón nhận những giờ học thêm của thầy đi nào!
Hê hê hê!
Lúc này, tất cả các học sinh lớp ba trong cả đại đội bỗng rùng mình hắt xì một cái.
Bạch Hoan Hỷ cũng không vạch trần anh ta:
“Vậy anh muốn học cái gì?”
Thẩm Văn Sơn cười nịnh nọt:
“Thanh niên Bạch dạy cái gì anh học cái đó, nhưng mà chúng ta cứ bắt đầu từ những cái cơ bản nhất đi.
Anh tin tưởng vào năng lực của thanh niên Bạch, nhất định có thể dạy bảo được người học trò này.”
Nói đoạn, anh ta còn lấy từ trong túi ra một cây b-út và một cuốn sổ.
Biết sao được, từ khi làm thầy giáo, anh ta luôn thích mang theo b-út bên người, còn cuốn sổ nhỏ là lúc từ trường về anh ta tiện tay đút vào túi, nãy vội quá nên không để ý.
Bạch Hoan Hỷ một lúc làm hai việc, vừa xem đơn hàng vừa giảng giải cho Thẩm Văn Sơn một số điều cơ bản về việc nuôi gà.
Thẩm Văn Sơn nghe chăm chú vô cùng, cảm giác suốt hai mươi năm qua chưa bao giờ anh ta học hành nghiêm túc như thế này, dường như não bộ cũng được vận động hẳn lên.
Trong phòng nhất thời trở nên hài hòa lạ thường, tiếng nói dịu dàng hòa quyện cùng tiếng b-út sột soạt trên giấy, cảm giác như tâm hồn cũng tĩnh lặng lại.
Đôi khi giọng nói của Bạch Hoan Hỷ hơi khựng lại, cổ họng có chút không thoải mái, thì ly trà trên bàn đã được châm thêm nước mới.
Bạch Hoan Hỷ trao cho anh ta một ánh mắt khen ngợi vì sự hiểu chuyện, nụ cười trên môi Thẩm Văn Sơn càng rạng rỡ hơn.
Mãi cho đến lúc tan ca, Bạch Hoan Hỷ mới kết thúc buổi giảng này.
Thẩm Văn Sơn cũng thu dọn lại đống ghi chép trên tay, ừm, bấy nhiêu đây cũng đủ để giảng cho học sinh trong mấy ngày rồi, lúc đầu vẫn nên giảng chậm một chút.
Ngoài ra, anh ta còn phải chuẩn bị đi tìm mấy con gà con nữa.
Lời đã nói ra rồi, anh ta không thể không nuôi được đúng không?
Chỉ là anh ta sợ lỡ tay một cái là bóp ch-ết gà con luôn, làm nó ngoẹo cổ ngay tắp lự.
Kệ đi, lời đã nói ra rồi thì nhất định phải thử, vả lại có “đại lão" Bạch Hoan Hỷ ở đây, anh ta không tin là mình không nuôi nổi mấy con gà.
Cùng lắm thì chạy sang chỗ Bạch Hoan Hỷ nhiều lần hơn một chút, ừm, đúng vậy.
Thẩm Văn Sơn hớn hở định ra về thì Bạch Hoan Hỷ gọi anh ta lại, đưa cho anh ta mấy viên socola.
Thẩm Văn Sơn ngơ ngác nhìn cô:
“Thanh niên Bạch, đây đều là socola của em mà, không cần đưa cho anh đâu, anh vẫn còn.”
Bạch Hoan Hỷ buồn cười nhìn anh ta.
Chắc là đã đưa hết cho cô rồi chứ gì, cô thấy trong hộp vẫn đầy ắp kia kìa, anh lấy đâu ra nữa mà còn, có nói dối cũng không cần như thế.
Dù cô có giận đến đâu cũng không nỡ chiếm hết đồ của người ta.
Huống hồ cô cũng hết giận rồi, chẳng qua chỉ là bực mình vì Thẩm Văn Sơn cướp đồ thôi.
Nếu anh ta nói năng hẳn hoi, thì dựa vào quan hệ giữa hai người, cô lẽ nào lại không cho anh ta chứ?
Bạch Hoan Hỷ đột nhiên cũng tò mò, chẳng lẽ quan hệ giữa họ thực sự tốt đến thế rồi sao?
Tại sao cô lại có ý nghĩ này?
Nghĩ đoạn cô liền vội vàng gạt đi, thôi thì cứ tìm cách đổi thêm thật nhiều đồ từ chỗ Thẩm Văn Sơn đi vậy.
Thẩm Văn Sơn nhìn mấy viên socola trong tay, cười như một thằng ngốc.
Trong lòng cảm thấy còn ngọt ngào hơn cả ăn mười cân đường.
Bạch Hoan Hỷ quan tâm anh ta đến thế, còn tặng đồ cho anh ta nữa, vị trí của anh ta trong lòng Bạch Hoan Hỷ chắc chắn là không giống với những người khác.
Ngay cả Tào Lệ Như cũng không có nhiều như anh ta, anh ta chắc chắn là người đặc biệt nhất, chắc chắn là vậy.
Thẩm Văn Sơn hoàn toàn quên bẵng đi rằng số socola này vốn dĩ là do chính anh ta mang đến cho Bạch Hoan Hỷ.
Dù sao thì có ai nhắc nhở đi chăng nữa thì anh ta cũng sẽ không thừa nhận chuyện đó đâu.
Thẩm Văn Sơn hớn hở về nhà, niềm vui lộ rõ trên khuôn mặt khiến ai đi ngang qua cũng nhận thấy.
Triệu Nồng nhìn thấy Thẩm Văn Sơn, lại nghĩ đến lời dặn của Lam Mộng Nhụy, liền vội vàng né sang một bên, tránh xa anh ta ra một chút.
Nhưng không ngờ, trong lúc bối rối cô ấy lại đụng phải ánh mắt của Thẩm Văn Sơn.
Vốn dĩ cứ ngỡ sẽ là một phen kinh hãi.
Ai ngờ nụ cười trên mặt Thẩm Văn Sơn chẳng hề thay đổi, anh ta cứ thế mỉm cười đi tiếp, không hề cau mày nhìn cô ấy như trước kia.
Đợi người đi khuất, Triệu Nồng mới thở phào một cái nhẹ nhõm.
Thẩm Văn Sơn chắc chắn là sẽ không trả thù cô ấy nữa rồi, rõ ràng họ đã hòa giải với nhau, nếu không thì gặp cô ấy tại sao anh ta lại cười tươi như vậy chứ?
Chắc chắn là như thế rồi, Triệu Nồng thầm tự nhủ trong lòng.
Không biết có phải là ảo giác của Bạch Hoan Hỷ không, mà cô cứ thấy dạo này Thẩm Văn Sơn chạy đến xưởng thức ăn chăn nuôi quá thường xuyên.
Như chiều nay anh ta lại tới nữa.
Thẩm Văn Sơn chào hỏi nhóm Tào Lệ Như một cách thân thiết, rồi thành thục lấy từ sau cánh cửa kho ra một chiếc ghế đẩu.
Chiếc ghế này sắp trở thành “ghế độc quyền" của anh ta luôn rồi.
Rõ ràng anh ta đã coi nơi này như nhà của mình vậy.
Thẩm Văn Sơn vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn sàng cho “lớp học nhỏ" của mình, nhưng hôm nay Bạch Hoan Hỷ lại không có thời gian.
Đại đội nhà họ Diêu đến đặt hàng, chàng trai trẻ phụ trách đang hỏi Bạch Hoan Hỷ một số vấn đề về việc nuôi gà.
Vì thế trong nhất thời Bạch Hoan Hỷ không rảnh tay được.
Thẩm Văn Sơn cứ thế nhìn chằm chằm vào người đàn ông tên Diêu Quảng đang đứng cạnh Bạch Hoan Hỷ.
Diêu Quảng dù có đang chú tâm đến đâu cũng không thể ngó lơ cái ánh nhìn rực lửa đó.
Anh ta quay sang bắt gặp ánh mắt của Thẩm Văn Sơn, khẽ gật đầu ngượng nghịu rồi lại tiếp tục nói chuyện với Bạch Hoan Hỷ.
Nhưng ánh mắt của Thẩm Văn Sơn chưa từng rời đi, khiến Diêu Quảng bị nhìn đến mức da gà nổi hết cả lên sau gáy.
Nhân lúc Bạch Hoan Hỷ đi vào kho, Thẩm Văn Sơn liền nói thẳng với Diêu Quảng:
“Anh là người bên ngoài nên không biết, thanh niên Bạch nhà chúng tôi không tìm đối tượng, mấy năm tới cũng không có ý định tìm đâu.”
Anh ta đặc biệt nhấn mạnh từ “bên ngoài", ý muốn nói anh là người dưng nước lã đấy.
Đừng tưởng anh ta không biết, cái tên nhóc này một tháng anh ta thấy chạy đến đây tới ba bốn lần rồi, chạy năng thế để làm gì chứ?
Ánh mắt nhìn Bạch Hoan Hỷ rõ ràng là không bình thường chút nào.
Diêu Quảng ngẩn ra một lúc, rồi lập tức hiểu ra vấn đề, hóa ra đây cũng là một kẻ cạnh tranh đây mà.
Ngay sau đó anh ta thong thả đáp lời:
“Thanh niên Bạch nghĩ như thế nào đó là việc của cô ấy, có liên quan gì đến anh đâu chứ?
Anh cũng chỉ là người ngoài thôi, đừng có thay Bạch Hoan Hỷ mà quyết định.
Vả lại con người ai rồi cũng sẽ thay đổi, sao anh biết bây giờ cô ấy đang nghĩ cái gì?”
Thẩm Văn Sơn nghe vậy thì tức giận trong lòng, cái tên này đúng là cứng đầu khó bảo.
“Anh tưởng Bạch Hoan Hỷ là kiểu người tùy tiện như anh nghĩ sao?
Một khi cô ấy đã nói ra thì nhất định sẽ làm được.”
Anh ta ít nhiều cũng hiểu tính cách của Bạch Hoan Hỷ, nếu không anh ta đã chẳng phải làm như vậy, cứ luôn cẩn thận dò xét, chẳng dám thổ lộ tâm tình.
“Làm được cái gì cơ?”
Phía sau bỗng vang lên một giọng nói, dọa Thẩm Văn Sơn suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Nhận thấy Diêu Quảng đối diện đang cố nén cười, cái tên này rõ ràng là cố ý nói cho anh ta nghe để xem anh ta làm trò cười đây mà, thật là thâm độc.
Thẩm Văn Sơn quay người lại đã thay bằng một khuôn mặt tươi cười:
“Đang nói thanh niên Bạch là người dám làm dám chịu, lời nói ra nặng tựa nghìn vàng.”
Bạch Hoan Hỷ liếc nhìn Thẩm Văn Sơn một cái, thật sự không ngờ trong lòng anh ta, cô lại là người như vậy.
“Cái đó thì không phải đâu, tôi chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé thôi, gì mà lời nói nặng tựa nghìn vàng, chẳng liên quan gì đến tôi cả.”
Đừng có mà tâng bốc cô lên cao thế, cô chỉ là một người bình thường thôi.
Câu nói này vừa dứt, sắc mặt Thẩm Văn Sơn cứng đờ lại.
Diêu Quảng đối diện thì nụ cười càng rạng rỡ hơn, đặc biệt là khi nhìn Thẩm Văn Sơn, anh ta còn ngấm ngầm ném cho một cái nhìn khiêu khích, như muốn nói là anh ta đã bảo rồi mà, Bạch Hoan Hỷ chắc chắn sẽ thay đổi thôi.
Dù Thẩm Văn Sơn có đang sốt ruột vì bị Bạch Hoan Hỷ ngấm ngầm làm mất mặt, nhưng đối mặt với Diêu Quảng, anh ta càng không thể lộ ra một chút biểu cảm thất bại nào.
“Chẳng phải là nói chị nhìn sơ qua đã thấy là người như vậy rồi sao.
Nhìn dáng vẻ làm việc lúc nãy của chị, trông chị càng ngày càng giống chị ấy rồi.”
Bạch Hoan Hỷ liếc nhìn Thẩm Văn Sơn, khóe môi hơi nhếch lên:
“Hôm nay anh ăn nói ngọt ngào thế, ăn bao nhiêu đường rồi hả?”
Thẩm Văn Sơn lập tức bắt lấy cơ hội:
“Vẫn là do giáo viên Bạch bình thường dạy bảo tốt ạ.”
Cuộc trò chuyện giữa hai người dường như tỏa ra một bầu không khí khiến Diêu Quảng đứng bên cạnh nhất thời không xen vào được câu nào.
Thẩm Văn Sơn đắc ý nhìn Diêu Quảng một cái:
“Quan hệ giữa hai chúng tôi không phải hạng người như anh có thể so sánh được đâu, hừ!”
Nhưng Diêu Quảng cũng không dễ dàng nhận thua như vậy, sau đó anh ta lại nhanh ch.óng thỉnh giáo Bạch Hoan Hỷ các vấn đề khác.
Bạch Hoan Hỷ trả lời rất nghiêm túc.
Nhưng chính vì sự nghiêm túc đó mà rõ ràng khác hẳn với thái độ thân thiết khi cô nói chuyện với Thẩm Văn Sơn.
Dù vậy Diêu Quảng không nản lòng, anh ta không tin là mình không làm được.
Cùng lắm thì sau này chạy qua đây nhiều hơn, rồi cũng sẽ có lúc thân thiết với thanh niên Bạch hơn cả Thẩm Văn Sơn cho xem.
Lúc ra về, anh ta còn tặng Bạch Hoan Hỷ một gói mận chua khô, nhưng kết quả chưa đầy một phút sau đã bị Thẩm Văn Sơn nẫng tay trên.
Bạch Hoan Hỷ trợn tròn mắt:
“Anh làm cái gì vậy?
Một hai lần thì thôi đi, sao anh cứ làm tới thế hả?
Mấy ngày nay mỗi khi gặp chuyện tương tự, anh đều phải làm một vố như vậy.
Sao nào, cứ phải là đồ trong tay tôi thì mới ngon hả?”
Thẩm Văn Sơn vội vàng giải thích:
“Dạo này anh thích ăn mấy thứ chua chua như thế này này.”
Nói đoạn anh ta bốc một nắm nhỏ bỏ tọt vào miệng, kết quả vừa nhai một cái, vị chua làm ngũ quan anh ta suýt chút nữa bay tứ tung.
Trong lòng anh ta không nhịn được mà c.h.ử.i thầm một câu:
“Cái tên họ Diêu kia, đồ tặng cho Bạch Hoan Hỷ mà chẳng biết cho thêm chút đường vào, chua thế này thì ăn làm sao được.
May mà cô ấy chưa ăn.”
Thời này đường trắng quý giá vô cùng, tuy người ta có cho thêm một ít nhưng cũng không thể ngọt lịm như đời sau được, chủ yếu là người ta cũng đâu có bảo anh ta ăn một lúc nhiều như thế.
Bạch Hoan Hỷ cười như không cười nhìn vào bụng của Thẩm Văn Sơn:
“Mang t.h.a.i đa t.h.a.i phải không?
Vậy thì chúc anh một lần sinh được tám thằng con trai nhé.”
