Xuyên Không: Mang Theo Kho Vật Tư Xuyên Về Thập Niên 70 Ngày Ngày Ăn Dưa - Chương 135

Cập nhật lúc: 27/04/2026 02:16

Quay về đến cửa nhà, liền nhìn thấy nhóm người bà Ngô cũng đã đến, sau khi nhìn thấy Bạch Hoan Hỷ, bà Ngô liền không nhịn được mà cười:

“Tiểu Bạch mấy ngày nay không có ở đây, chúng tôi cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, ngay cả nói chuyện cũng không thấy hăng hái, giờ thì tốt rồi.”

Bạch Hoan Hỷ mỉm cười mời mọi người vào trong ngồi một lát.

Vừa mới ngồi xuống, mấy bà Ngô liền không nhịn được mà chia sẻ với Bạch Hoan Hỷ những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, đầu tiên chính là chuyện của Chu Đại Bình kia.

“Mẹ của Chu Đại Bình sắp khóc mù cả mắt rồi, mẹ anh ta hồi còn trẻ thì cha anh ta đã mất rồi, vất vả lắm mới nuôi nấng được hai anh em bọn họ khôn lớn.

Đại Bình mấy năm trước kết hôn còn phải đi vay mượn khắp nơi, mắt thấy bây giờ cuộc sống đã khấm khá hơn, nợ nần trong nhà đều đã trả hết rồi, kết quả người lại không còn nữa, ai cũng bảo anh ta không có phúc.”

Bà Ngụy lại càng ghé sát lại gần hơn mà nói:

“Trong thôn đều bảo mẹ anh ta khắc đàn ông, cha của Chu Đại Bình và Đại Bình lúc ch-ết tuổi tác cũng tầm tầm như nhau.”

Bà Ngô bĩu môi:

“Người trong thôn đều nói bậy, cũng là vì năm nay lợn rừng trên núi nhiều, không biết làm sao, năm nay lợn rừng đều không chạy vào bên trong, kết quả là để anh ta đụng phải.”

Bà Ngụy bị nói vậy cũng không giận, thuận theo lời mà nói tiếp:

“Năm nay chẳng phải là ấm áp hơn sao, mọi năm vào tầm này thì lạnh đến mức chẳng muốn ra ngoài, đâu giống như năm nay ở trong nhà căn bản là không nhịn nổi.”

Bên cạnh bà Chu không nhịn được mà cười:

“Cái gì mà ở nhà không nhịn nổi, chẳng qua là vì bà già này mới may được cái áo bông mới, hận không thể để cả thôn đều biết đấy chứ.”

Lời này vừa thốt ra, mọi người đều không nhịn được mà cười ồ lên.

Bà Ngụy cũng cười theo:

“Thì đúng là vậy mà, mắt thấy bây giờ cuộc sống ngày càng tốt lên, bà già này mười năm mới may được cái áo bông mới, thế nào cũng phải để cho mọi người đều nhìn thấy một chút chứ.”

Nói đoạn vỗ vỗ vào cái áo bông mới bên trong lớp áo khoác của mình.

Mọi người càng không nhịn được mà vui vẻ, hai năm nay cuộc sống của mọi người đã khá hơn trước rồi, trong túi có tiền, thế nào cũng nỡ tiêu pha cho bản thân mình rồi, mọi người làm sao mà không vui cho được.

Chủ đề của mọi người từ sớm đã chệch đi mười tám ngàn dặm rồi, mọi người cũng chẳng để tâm, vốn dĩ ngồi lại với nhau cũng là để nói nói cười cười.

Đợi đến tối, Nhậm Anh gõ cửa nhà Bạch Hoan Hỷ.

Lần này Nhậm Anh mang tới đồ đạc có phần nhiều hơn rồi, nửa con cừu, nửa tảng thịt lợn.

“Thời gian này con mồi đều quanh quẩn ở vòng ngoài, cho nên bắt được khá nhiều, không biết cô có thể lấy được bao nhiêu, nếu nhiều quá thì tôi lại mang về.”

Bạch Hoan Hỷ lại lắc đầu, chẳng phải món này đến đúng lúc sao, trong nhà cũ thịt cừu đã hết rồi, thịt lợn cũng không còn lại bao nhiêu.

“Đồ đạc tôi lấy hết, cảm ơn cô đã để lại cho tôi.”

Nhậm Anh nghe thấy vậy, trong mắt không khỏi nhiễm lên một tia ý cười, cô biết ngay là Bạch Hoan Hỷ lấy nhiều mà.

Phong cách giao dịch của hai bên vẫn đơn giản và nhanh ch.óng như trước, Bạch Hoan Hỷ nhìn mớ đồ để lại, đang suy nghĩ xem bữa cơm tất niên nên sắp xếp thế nào đây.

Có hải sản, có thịt cừu, lợn, gà, thỏ, phen này bữa cơm tất niên chắc chắn sẽ càng phong phú hơn rồi.

Ngày hai mươi chín tháng chạp, Thẩm Văn Sơn gõ cửa nhà Bạch Hoan Hỷ, Bạch Hoan Hỷ nhìn thấy anh ta còn ngạc nhiên, Thẩm Văn Sơn có chút luống cuống lấy ra một cái hộp đựng thức ăn.

“Tôi có rán ít thịt viên, muốn tặng cho cô nếm thử, hy vọng cô có thể cho chút ý kiến.”

Bạch Hoan Hỷ buồn cười nhìn anh ta:

“Sao năm nay không mời tôi nấu cơm tất niên cho anh nữa à?”

Thẩm Văn Sơn vội vàng lắc đầu:

“Thì chẳng phải là muốn rèn luyện tay nghề của mình một chút sao, nghĩ bụng sau này bản thân cũng có thể nấu cơm cho người ta ăn.”

Nói đoạn trên mặt còn có vệt đỏ đáng ngờ.

Bạch Hoan Hỷ nghi hoặc nhìn anh ta, làm cái gì mà cứ lúng ta lúng túng thế kia.

Thẩm Văn Sơn thừa thế vội vàng bồi thêm một câu:

“Tôi nghĩ sau này có thể làm phiền thanh niên tri thức Bạch, nhờ cô dạy cho tôi vài chiêu tay nghề được không.”

“Tất nhiên rồi, tôi biết thanh niên tri thức Bạch bình thường rất bận, cho nên lúc nào cô rảnh thì dạy cho tôi, phiếu lương thực các thứ coi như là học phí vậy.”

Bạch Hoan Hỷ hiểu rõ gật gật đầu:

“Ồ, tôi hiểu rồi!”

Nói đoạn còn nháy mắt với anh ta.

Chắc chắn là có cô gái mình thích rồi, muốn nấu cơm cho người ta chứ gì, cho nên mới đến bái sư đây mà, hèn chi không tìm cô giúp nấu cơm tất niên nữa.

Vệt đỏ trên mặt Thẩm Văn Sơn rõ ràng càng đậm hơn, trái tim nhỏ đập thình thịch loạn xạ, chỉ sợ Bạch Hoan Hỷ nói ra câu gì tiếp theo.

Mà Bạch Hoan Hỷ càng thêm khẳng định, đúng rồi, rõ ràng như vậy, chỉ là không biết là cô gái nào thôi, thanh niên tri thức Thẩm tuy cái miệng có hơi độc một chút, nhưng làm việc cũng khá nhiệt tình, hy vọng bọn họ có thể thành công.

Nghĩ đoạn Bạch Hoan Hỷ nhìn đống thịt viên vàng rộm trước mặt, lấy ra một cái bỏ vào miệng nếm thử.

Lúc này Thẩm Văn Sơn cũng căng thẳng nhìn Bạch Hoan Hỷ, đây chính là công thức bí truyền của bà nội, tuy rằng bà nội không biết nấu, nhưng bà nội biết ăn.

Trước kia lúc đón tết, bà nội phụ trách chỉ đạo ông nội phụ trách nấu, cậu thì nhóm lửa, mỗi lần ra lò sau khi đợi ông nội bà nội ăn xong, cậu liền không nhịn được mà nếm thử ngay.

Mỗi lần thịt viên còn chưa rán xong, cái bụng của cậu đã căng tròn rồi.

Cậu đã thử nghiệm bao nhiêu lần, trên tay phải đều xuất hiện không biết bao nhiêu vết đỏ rồi, mới làm ra được một chậu, chọn chọn lựa lựa cũng chỉ có bấy nhiêu đây là nhìn được.

Bạch Hoan Hỷ thưởng thức thịt viên, lông mày không khỏi nhướng lên:

“Công thức này của anh không tệ, có điều anh kiểm soát nhiệt độ dầu không ổn, cảm giác bên trong còn thiếu sót một chút, tôi đoán chắc chắn có cái bị nổ ra đúng không.”

Thẩm Văn Sơn không khỏi giơ ngón tay cái về phía Bạch Hoan Hỷ:

“Vẫn là cô giỏi, thanh niên tri thức Bạch, chỉ cần nếm thôi là biết chuyện gì đã xảy ra bên trong, đúng là liệu sự như thần.”

Chẳng phải sao, tay phải còn đang đau rát như bị lửa thiêu đây này, nếu không phải cậu né nhanh, suýt chút nữa đã làm cậu nổ cho biến dạng rồi, thế thì sau này làm sao mà lấy vợ được.

Nghĩ đến đây trên mặt lại có chút ửng đỏ.

Bạch Hoan Hỷ không còn quan tâm đến sự thay đổi trên mặt Thẩm Văn Sơn nữa, chúng ta chắc chắn không thể nói bừa được, phải đưa ra bản lĩnh thực thụ khiến anh ta tâm phục khẩu phục.

“Tôi nói cho anh nghe, lần sau lúc rán nữa nếu thịt viên chìm xuống rất nhanh, điều đó có nghĩa là nhiệt độ dầu quá cao...”

Bạch Hoan Hỷ lại giảng cho anh ta vài mẹo nhỏ, Thẩm Văn Sơn nghe vô cùng nghiêm túc.

Đợi nói xong xuôi, cuối cùng Thẩm Văn Sơn đưa hết số thịt viên trong tay cho Bạch Hoan Hỷ.

“Thanh niên tri thức Bạch, chỗ này coi như là quà cảm ơn lần này của tôi, cảm ơn sự chỉ dạy của cô, lần sau tôi lại đến tìm cô để phẩm bình.”

Nói đoạn liền định quay người đi về.

“Anh chờ một chút!”

Nói xong quay người vào nhà lấy ra một phần bỏng gạo, là cô tự dùng gạo và đường để làm.

“Đồ ăn vặt tự làm thôi, cảm ơn anh đã giúp đỡ suốt dọc đường đi tàu hỏa.”

Nụ cười trên mặt Thẩm Văn Sơn càng lớn hơn, vội vàng dùng cả hai tay đón lấy.

“Thanh niên tri thức Bạch khách sáo quá, đều là giúp đỡ lẫn nhau thôi mà.”

“Được rồi, không làm phiền thời gian của anh nữa, anh cố gắng thêm chút nữa, tranh thủ sớm ngày thành công nhé.”

Bạch Hoan Hỷ cổ vũ anh ta hai câu.

Thẩm Văn Sơn gật đầu lia lịa còn nhanh hơn cả Tiểu Hắc, cười còn ngốc hơn cả Tiểu Hắc.

Thẩm Văn Sơn vui vẻ quay về, đúng là vui đến mức có thể nhảy cẫng lên được, cảm giác cứ như hồi nhỏ đi chơi điên cuồng bên ngoài cả ngày, ông nội bà nội còn cùng cậu ăn cơm vậy.

Lúc đó bầu trời cũng đẹp y như ngày hôm nay.

Kết quả đi được nửa đường thì đụng mặt Đại Tráng Nhị Tráng, hai đứa trẻ còn nhìn chằm chằm vào bỏng gạo trong tay Thẩm Văn Sơn, cảm giác hương thơm và vị ngọt đó đang khiêu khích bọn chúng, không khỏi l-iếm l-iếm môi.

Thẩm Văn Sơn làm sao có thể đưa bỏng gạo trong tay cho bọn chúng được, nghĩ nghĩ một chút, từ trong túi lấy ra hai viên kẹo cho bọn chúng.

Đại Tráng Nhị Tráng lập tức vui mừng nhận lấy, dõng dạc nói:

“Cảm ơn thầy Thẩm ạ.”

Năm nay rốt cuộc không cần phải theo học thầy Thẩm nữa, không cần phải nơm nớp lo sợ thế này nữa, nhưng điều đó cũng có nghĩa là bọn chúng không có trứng gà ăn, ngược lại nhìn Tiểu Hà nhận được phần thưởng, một mình có thể ăn hai quả trứng gà, làm bọn chúng thèm thuồng muốn ch-ết.

Thẩm Văn Sơn chậm rãi nở một nụ cười:

“Không cần cảm ơn, thầy sẽ nói với thầy Lâm của các em, lúc khai giảng nhất định phải kiểm tra kỹ bài tập của các em, đảm bảo các em có thể tiến bộ.”

Đại Tráng Nhị Tráng trong khoảnh khắc cảm thấy viên kẹo trong tay không còn thơm nữa rồi, cảm giác như trời sập xuống vậy, bọn chúng có thể vứt kẹo đi không, tại sao bọn chúng lại nghĩ không thông mà lại đụng mặt thầy Thẩm chứ, vốn dĩ còn tưởng không theo học thầy Thẩm thì không cần viết bài tập nữa rồi, t.h.ả.m quá đi mà.

Nhìn thấy biểu cảm khóc lóc của Đại Tráng Nhị Tráng, độ cong khóe miệng Thẩm Văn Sơn càng lớn hơn, để lại cho bọn chúng một bóng lưng hào sảng.

Trong thời gian tết, Thẩm Văn Sơn mượn cớ thỉnh giáo tay nghề nấu nướng, thường xuyên gặp mặt Bạch Hoan Hỷ.

Bạch Hoan Hỷ lần đầu tiên nhìn thấy thịt viên Thẩm Văn Sơn làm, mặc dù nói còn thiếu chút lửa, nhưng tổng thể làm cũng coi như không tệ, nghĩ bụng thiên phú nấu nướng của anh ta cũng tạm ổn.

Nhưng ai mà ngờ những món ăn tiếp theo anh ta làm, lần nào Bạch Hoan Hỷ ăn cũng đều nhíu mày.

Cho dù cô đã nói cho Thẩm Văn Sơn cách làm, nhưng lần nào anh ta làm ra món ăn cũng là những hương vị khác nhau, quan trọng là lúc nào cũng cứ kỳ kỳ quái quái.

Trong lòng Bạch Hoan Hỷ không khỏi nảy sinh nghi ngờ, chẳng lẽ Thẩm Văn Sơn cố tình trêu chọc cô sao.

Thẩm Văn Sơn mà biết Bạch Hoan Hỷ nói như vậy, chắc chắn sẽ kêu oan thấu trời.

Anh ta đúng là muốn mượn cớ thỉnh giáo nấu cơm để tiếp xúc nhiều hơn với Bạch Hoan Hỷ, nhưng anh ta thực sự muốn rèn luyện tay nghề nấu nướng của mình mà, ai mà biết tay nghề của mình lại kém đến mức độ này chứ.

Rõ ràng anh ta đều làm theo những gì Bạch Hoan Hỷ nói, kết quả lại cứ không được như ý.

Còn về món thịt viên kia, đó là bởi vì cậu nhìn từ nhỏ đến lớn, công thức và cách làm cậu có nhắm mắt cũng có thể nói ra được.

Nghĩ đến đây, Thẩm Văn Sơn nhìn món thịt kho tàu vừa ngọt vừa mặn vừa tanh vừa cay trước mặt mà không khỏi trầm tư, chẳng lẽ tay nghề nấu nướng của cậu cần phải trải qua ngàn vạn lần luyện tập mới có thể thành công sao.

Thẩm Văn Sơn vắt óc suy nghĩ cách để nâng cao tay nghề nấu nướng của mình, đột nhiên trong đầu cậu lóe lên một tia sáng, cậu không biết nấu cơm, nhưng có thể bắt chước mà.

Cho nên lần sau lúc Bạch Hoan Hỷ nấu cơm, cậu liền ở bên cạnh quan sát thật kỹ, vừa xem vừa viết lại.

Bạch Hoan Hỷ nhìn Thẩm Văn Sơn nghiêm túc như vậy, còn cảm thấy thái độ của anh ta không tệ, ít nhất là rất nghiêm túc.

Sau đó Thẩm Văn Sơn làm theo cách làm của Bạch Hoan Hỷ, lượng gia vị cho vào và thứ tự ở giữa đều sao chép y xì đúc, thời gian nấu cơm cũng bấm giờ, cuối cùng làm ra tuy rằng chỉ bằng năm phần của Bạch Hoan Hỷ, nhưng ít nhất sẽ không có cái vị kỳ quái gì nữa.

Thẩm Văn Sơn không khỏi đắc ý, thiên phú không đủ, chúng ta dùng sự nỗ lực để bù đắp, phần còn lại chính là luyện tập thôi.

Bạch Hoan Hỷ đối với chuyện này cũng cảm thấy tiến bộ rất lớn, ừm, ít nhất là so với trước kia thì tiến bộ rất lớn rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Không: Mang Theo Kho Vật Tư Xuyên Về Thập Niên 70 Ngày Ngày Ăn Dưa - Chương 135: Chương 135 | MonkeyD