Xuyên Không Cùng Hệ Thống Siêu Thị: Ta Nuôi Đàn Con Cháu Phản Diện - Chương 134: Hồng Táo Bám Lấy Hồ Tiên Tiên

Cập nhật lúc: 08/05/2026 07:28

Mạnh Lan thừa lúc không có ai chú ý, đã lén đưa hai tỷ muội lên xe ngựa chở hàng.

Bà còn đặc biệt nói chuyện với Tống Siêu Siêu một hồi lâu.

Sau khi bà giải thích việc muốn gửi gắm hai tỷ muội này cho Tống Siêu Siêu, Mạnh Lan không biết có phải là ảo giác của mình hay không, nhưng bà cảm thấy khóe miệng của Tống Siêu Siêu dường như khẽ giật giật.

Làm được một việc tốt, tâm trạng của Mạnh Lan cũng theo đó mà trở nên nhẹ nhàng vui vẻ hẳn lên.

Mạnh Lan vừa ngâm nga một tiểu khúc, vừa nằm xuống chiếc ghế bập bênh ở cửa siêu thị. Ngày tháng trôi qua vẫn thong dong tự tại như cũ.

Chỉ là sự bình lặng này không kéo dài được bao lâu thì đã bị người khác làm gián đoạn.

Hay nói chính xác hơn, Mạnh Lan bị những động tĩnh trước cửa nhà họ Hồ ở sát vách thu hút sự chú ý.

Bà trợn tròn mắt, dựng thẳng lỗ tai lên, chỉ sợ bỏ lỡ một chút tình tiết nào của nam chính và nữ chính.

Vào giây phút này, Mạnh Lan cảm thấy có một chuyện còn sướng hơn cả việc xuyên thành nữ chính.

Đó chính là xuyên thành một quần chúng hóng hớt, ngồi hàng ghế đầu để xem cặp đôi nam nữ chính diễn kịch.

Nghĩ vậy, Mạnh Lan thật sự lấy ra một nắm hạt dưa, vừa ăn vừa xem một cách ngon lành.

Mạnh Lan nhìn thấy Hồ Tiên Tiên đang bĩu môi đứng trước cửa nhà, trông có vẻ không được vui. Sau đó bà nghe thấy Hồ Tiên Tiên hỏi thiếu niên lạnh lùng trước mặt.

"Ngươi cứ đi theo ta làm cái gì?"

Hồng Táo cứ định thần nhìn chằm chằm Hồ Tiên Tiên, mãi mà chẳng nói câu nào.

Bị một người cứ nhìn chằm chằm như vậy, thời gian lâu dần, dù cho có là người tính tình tốt như Hồ Tiên Tiên thì cũng cảm thấy mất kiên nhẫn và không vui.

Thấy thiếu niên trước mặt chỉ nhìn mình mà không nói lời nào, ngữ khí của nàng cũng trở nên nặng nề hơn hẳn.

"Ngươi đi theo ta từ đầu thôn cho tới tận cửa nhà ta, đi theo suốt cả quãng đường. Ngươi mà không cho ta một lời giải thích, ta sẽ gọi người tới đấy!"

Hồng Táo nhìn cái miệng nhỏ nhắn như quả anh đào của Hồ Tiên Tiên mấp máy trước mắt, chỉ cảm thấy vô cùng xinh xắn.

Tuy hiện giờ hắn vẫn chưa nhớ ra thân phận của mình, nhưng lại nhớ mang máng được một vài chuyện.

Chẳng hạn như, hắn nhớ môi trường sống trước đây của mình chắc hẳn là ở trong thành.

Và những người hắn thường gặp hàng ngày đều là những tiểu thư khuê các cành vàng lá ngọc.

Vốn dĩ hắn cho rằng chỉ có những vị khuê tú không bước chân ra khỏi cửa mới có thể xinh đẹp trắng trẻo như vậy, nhưng nay gặp Hồ Tiên Tiên, Hồng Táo mới thật sự hiểu rõ thế nào là "thiên sinh lệ chất".

Dẫu có lớn lên chốn thôn quê, dãi dầu sương gió, cũng không thể che giấu được vẻ kiều diễm của Hồ Tiên Tiên.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Hồng Táo đã nảy sinh thiện cảm với tiểu mỹ nhân này.

Lại thêm việc nghe người khác kể lại rằng, năm đó người đầu tiên phát hiện ra hắn trên núi chính là cô nương trước mắt này, Hồng Táo thầm nghĩ đây chính là thiên ý.

Đúng là thiên ý.

Thiên ý đã dẫn lối cho hắn đến nơi này, gặp được cô nương này.

Hắn cảm thấy giữa hai người họ có duyên phận.

Thấy nha đầu trước mặt đã bắt đầu sốt ruột, Hồng Táo mới mở miệng, thốt ra mấy chữ.

"Nghe nói là nàng đã cứu ta."

Câu nói này của Hồng Táo khiến Hồ Tiên Tiên không có phản ứng gì đặc biệt.

Nhưng Mạnh Lan nghe thấy xong, trong lòng lại trào dâng một nỗi phấn khích.

Bà thầm reo hò trong lòng: Đến rồi, cuối cùng cũng đến rồi, màn gặp gỡ đầu tiên đầy thơ mộng của nam nữ chính.

Hồ Tiên Tiên nghe xong câu này, đầu tiên là ngẩn người, sau đó mới nhìn kỹ khuôn mặt của Hồng Táo.

Mất một hồi lâu nàng mới nhận ra nam t.ử trước mặt này rốt cuộc là ai.

Hóa ra, đây chính là kẻ ngốc bị sói tấn công trên núi đó sao.

Tuy người này trông có vẻ không được thông minh cho lắm, nhưng lại là một kẻ ngốc rất khôi ngô tuấn tú.

"Ừm." Hồ Tiên Tiên nhận ra Hồng Táo xong, đầu tiên là khẽ gật đầu, sau đó lại cảm thấy lời của hắn không được chuẩn xác cho lắm, bèn mở miệng đính chính.

"Cũng không phải mình ta cứu ngươi, ta chỉ là người phát hiện ra ngươi thôi. Nếu nói về người cứu ngươi thì còn có nãi nãi ta, cha ta, rồi còn có Mạnh nãi nãi, thúc Truyền Tông, thúc Truyền Gia, thúc Thiên Tứ, đúng rồi, còn có cả thôn trưởng gia gia và mọi người nữa. Xem ra, thực tế là cả thôn chúng ta đã cứu ngươi mới đúng."

Hồ Tiên Tiên nghiêm túc nói.

Cái dáng vẻ nhỏ nhắn đầy nghiêm nghị này của nàng suýt chút nữa đã làm Mạnh Lan đang hóng chuyện không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Bà trước đây chưa từng phát hiện ra, nữ chính lại là một người nghiêm túc, tỉ mỉ và rạch ròi đến thế.

Đúng là không hổ danh nữ chính, tuổi tuy nhỏ nhưng suy nghĩ rất thấu đáo.

Hồng Táo nghe lời Hồ Tiên Tiên nói xong, trong lòng nảy sinh một cảm giác sai sai, hắn luôn cảm thấy mọi chuyện dường như không nên diễn ra theo cách này.

Lời nói của Hồ Tiên Tiên làm Hồng Táo nhất thời không biết nên tiếp lời như thế nào.

Mất một lúc, Hồng Táo mới chậm rãi mở miệng.

Chỉ là lần này, khí thế của hắn rõ ràng đã yếu đi trông thấy.

"Nàng nói đúng, là ta đã sơ suất. Tất cả các người đều có ơn cứu mạng đối với ta."

Thấy người trước mặt đồng tình với lời của mình, Hồ Tiên Tiên bấy giờ mới hơi hài lòng mà gật đầu.

"Được rồi, nếu không có việc gì nữa thì ngươi về đi. Ta phải vào nhà đây."

Hồng Táo vẫn đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích, hoàn toàn không có ý định rời đi.

Ngay khi sự kiên nhẫn của Hồ Tiên Tiên sắp cạn sạch, Hồng Táo rốt cuộc cũng chịu lên tiếng.

"Ta tên là... Hồng Táo."

"Hồng Táo?"

Nghe thấy hai chữ này, Hồ Tiên Tiên hơi do dự, câu hỏi xoay vần trong miệng một hồi mới thốt ra lời.

"Là loại táo đỏ để ăn đó sao?"

Hồng Táo khẽ gật đầu, vành tai dường như hơi ửng đỏ.

Không biết là vì được trò chuyện với một mỹ nhân như Hồ Tiên Tiên nên quá đỗi kích động, hay là vì cảm thấy xấu hổ bởi cái tên quá mức dân dã này.

"Ồ?"

Sau khi nhận được câu trả lời xác nhận từ Hồng Táo, Hồ Tiên Tiên ngẩn người ra một lúc, sau đó mới hứng thú hỏi tiếp.

"Hồng Táo, cái tên này là phụ thân hay mẫu thân đặt cho huynh vậy? Chắc hẳn họ phải thích ăn táo đỏ lắm nhỉ?"

Nếu không thì Hồ Tiên Tiên thật sự chẳng thể tưởng tượng nổi, tại sao một thiếu niên có khí chất thanh cao thoát tục thế này lại mang cái tên như vậy.

Khóe miệng Hồng Táo khẽ giật giật.

Sớm biết có ngày hôm nay, hắn đã không để Hà Đại Trụ tùy tiện đặt tên cho mình rồi.

Gọi là cái gì chẳng tốt hơn cái tên Hồng Táo quái quỷ này chứ.

Hồng Táo, nghe một cái là đã khiến người ta muốn ăn sạch sành sanh.

Thế nhưng lúc đó hắn chẳng nhớ nổi phụ thân mẫu thân mình là ai, cũng chẳng nhớ bản thân là người phương nào, mở mắt ra chỉ thấy một mảnh mịt mù.

Hồng Táo nghẹn đỏ cả mặt mới rặn ra được một câu.

"Đầu ta bị va đập nên không nhớ nổi mình là ai nữa. Đây là tên do thôn trưởng đặt cho ta."

Hồ Tiên Tiên như hiểu ra điều gì, khẽ gật đầu.

Nàng nhớ lại hôm đó m.á.u trên đầu người này chảy rất nhiều, xem ra đúng là bị va đập đến hỏng đầu thật rồi.

Còn về cái tên Hồng Táo, quả thực là phong cách đặt tên của ông nội thôn trưởng nhà nàng.

Dù sao thì cái tên này nghe cũng khá thuận tai.

Nếu đổi lại là nàng, thấy người này bị sói vồ, chắc nàng sẽ gọi hắn là A Lang mất. Xem ra trí tưởng tượng của ông nội thôn trưởng vẫn còn phong phú chán.

Nàng thầm nghĩ, chắc chắn là vì bà nội thôn trưởng thích ăn táo đỏ đây mà.

Cô bé Hồ Tiên Tiên đã tự mình thêu dệt nên một câu chuyện tình yêu nồng cháy cho hai vợ chồng già nhà Hà Đại Trụ.

"Đúng là một cái tên hay." Hồ Tiên Tiên nể mặt Hà Đại Trụ mà thuận miệng khen một câu.

Khóe môi Hồng Táo khẽ nhếch lên, rõ ràng là tâm trạng đang rất tốt, ngay cả cái tên Hồng Táo kia nghe cũng thấy xuôi tai hơn hẳn.

Thế nhưng hắn chưa kịp vui mừng được bao lâu thì Hồ Tiên Tiên đã ra lệnh đuổi khách.

"Hồng Táo, ta phải vào nhà dùng cơm rồi, huynh cũng mau về nhà ông nội thôn trưởng đi."

Hồ Tiên Tiên vừa nói vừa bước vào cửa, tiện tay đóng sầm cửa lại, nhốt Hồng Táo ở bên ngoài.

Hồng Táo bị hố một vố nhưng lại nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín mà nhếch miệng cười ngây ngốc.

Mạnh Lan nhìn thấy cảnh này thì tỏ vẻ hết sức cạn lời, cái tên nam chính này đang cười ngớ ngẩn cái gì vậy? Chẳng lẽ đây chính là sợi dây liên kết giữa hai người bọn họ sao?

Một lúc sau, Hồng Táo mới rời khỏi cửa nhà họ Hồ.

Đang đi trên đường về nhà Hà Đại Trụ, đầu Hồng Táo đột nhiên đau nhói, hắn lập tức đứng khựng lại tại chỗ.

Cơn đau thấu xương khiến Hồng Táo cuối cùng cũng nhớ lại được một số chuyện.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Không Cùng Hệ Thống Siêu Thị: Ta Nuôi Đàn Con Cháu Phản Diện - Chương 134: Chương 134: Hồng Táo Bám Lấy Hồ Tiên Tiên | MonkeyD