Xin Nhận Một Quỳ Của Chúng Tôi - Chương 477

Cập nhật lúc: 01/04/2026 10:37

Những người khác nghe vậy, lập tức cảm thấy rất có lý, đáp án chắc chắn là thế này rồi. Đầu óc của Tống Sư Yểu, làm sao Tô Điềm Điềm và Thẩm Phương có thể so bì được? Chẳng trách mỗi lần Tống Sư Yểu sáng tạo một vật phẩm, năng lượng tiêu hao đều không nhiều, điểm năng lượng cứ tăng rồi lại giảm trong biên độ an toàn.

Quả thực Đường Sơn đã đoán trúng. Mọi thứ trong thế giới ảo, ngoại trừ tính đặc thù của NPC dẫn đến việc họ không thể kiểm soát trong quá trình vận hành, còn lại tất cả đều là dữ liệu, do đó mọi thứ đều có quy tắc. Về việc tiêu hao năng lượng của vật phẩm sáng tạo, cho dù chỉ là bịa bừa, nhưng bịa càng chi tiết thì năng lượng tiêu hao sẽ càng ít, bịa càng đơn giản thì năng lượng tiêu hao sẽ càng nhiều.

Lương Kiều nghe vậy, mày nhíu c.h.ặ.t, quay đầu phái một NPC người thật tạm thời vào để nói cho họ biết.

Thẩm Phương và Tô Điềm Điềm nghe xong, thử sáng tạo vật phẩm và cố gắng hình dung nó chi tiết hơn trong đầu. Kết quả, họ phát hiện ra rằng, ngay cả việc bịa chuyện cũng không hề dễ dàng. Phải biết rằng, năng lực tư duy trừu tượng là trọng tâm của trí tuệ, và sức sáng tạo là biểu hiện cao nhất của trí tuệ.

Trí tuệ của họ mà so được với Tống Sư Yểu thì đã không phải chật vật trong giới giải trí như vậy.

Hiệu suất sáng tạo vật phẩm lập tức giảm đi rất nhiều. Phía dưới, đám thuộc hạ đang chờ đợi lão đại mới ban cho năng lực đã bắt đầu mất kiên nhẫn, những cái đầu đen kịt ngước lên nhìn với ánh mắt nghi ngờ và bất thiện.

Vì vậy, họ đành phải từ bỏ.

Lương Kiều c.h.ử.i thầm một câu “ngu xuẩn”, nhưng rồi cũng cho qua. Dù sao đây cũng không phải là chuyện quá quan trọng, chỉ cần “Ác Chi Võng” mở rộng đủ nhanh, tiêu hao nhiều một chút thì cứ tiêu hao, rồi sẽ bù lại được.

Thế giới ảo, thủ đô, trong phòng họp lớn của tòa nhà Quốc hội.

Sau một hồi im lặng, có người lên tiếng: “Chuyện này liên quan đến sự tồn vong của nhân loại, có lẽ chúng ta cần gặp mặt vị Chúa tể đó để nói chuyện.”

Ở đây, ngoài Giang Bạch Kỳ, không ai từng gặp ba người Tống Sư Yểu. Không tận mắt chứng kiến, làm sao có thể hợp tác với đối phương? Làm sao có thể tin rằng cô ấy có tính cách ôn hòa và lập trường lương thiện?

Giang Bạch Kỳ gật đầu: "Đúng vậy.”

“A Kỳ, hay là cậu liên lạc với vị tiểu thư đó đi, chúng ta cần nói chuyện.” Tổng thống lên tiếng.

Những người khác gật đầu, tưởng rằng Giang Bạch Kỳ sẽ lấy điện thoại ra gọi cho Tống Sư Yểu, không ngờ lại thấy anh ta cất tiếng gọi ngay trong phòng họp.

“Tiểu thư.”

??

Giang Bạch Kỳ liếc nhìn họ một cái, nói: “Cô ấy có mặt ở khắp mọi nơi.”

“Anh Giang.” Trong phòng họp, một giọng nữ dịu dàng mà xa lạ vang lên.

Những người có mặt ở đây ai mà không biết ai? Họ lập tức hoảng sợ, quay nhìn tứ phía, theo bản năng tìm kiếm, và rồi mồ hôi lạnh túa ra.

Bên ngoài tòa nhà Quốc hội có nhiều lớp quân nhân canh gác, bên trong không có internet, còn có cả hệ thống gây nhiễu, bất kỳ thiết bị nghe lén, giám sát nào cũng sẽ vô hiệu. Nói cách khác, âm thanh này thực sự xuất hiện từ hư không. Một sự tồn tại không xác định, bí ẩn, mạnh mẽ, khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Một sự tồn tại có mặt ở khắp mọi nơi, chẳng phải là thần linh sao?

“Anh Giang đã đồng ý làm người của tôi chưa?” Giọng nói ấy lại vang lên, cười hỏi.

Lập tức mọi người kinh ngạc nhìn về phía bục chủ tọa – Giang Bạch Kỳ chắc chắn ở đó, dù chỉ trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng anh ta đâu, nhưng cứ nhìn về phía đó là được.

Giang Bạch Kỳ không ngờ Tống Sư Yểu lại đột ngột nhắc đến chuyện này, hai tai anh lập tức nóng bừng, móng tay bấm vào lòng bàn tay, cố giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Cô có biết hai đồng nghiệp của cô đang làm gì ở nước ngoài không?”

“Tôi thấy rồi.” Giọng cô dường như hơi trầm xuống, như thể đang nói “anh chỉ muốn nói chuyện này thôi à, thế thì tôi không hứng thú lắm đâu.”

Yết hầu Giang Bạch Kỳ khẽ chuyển động: "Chính phủ loài người hy vọng có thể hợp tác với cô.”

“Vậy thì còn gì tốt bằng.” Tống Sư Yểu ôn hòa nói: “Tôi vô cùng tiếc nuối và áy náy vì các vị đã bị cuốn vào trò chơi này, và cũng hy vọng có thể cùng các vị đạt được kết quả đôi bên cùng có lợi.”

Bị cuốn vào trò chơi này? Có ý gì?

“Điều này có nghĩa là gì?” Một vị lãnh đạo lập tức không nhịn được hỏi.

“Tôi nghĩ, nếu muốn hợp tác, chúng ta nên gặp mặt nói chuyện thì hơn.” Tống Sư Yểu lại nói.

Phải, chuyện lớn như vậy, gặp mặt nói chuyện đương nhiên là thích hợp hơn.

Họ định quay đi ra lệnh cho máy bay quân sự đưa họ đến thành phố B, không ngờ lúc này, bên cạnh Giang Bạch Kỳ, một cánh cửa đột ngột xuất hiện từ hư không.

Họ còn đang kinh ngạc, tay nắm cửa đã bị xoay, cánh cửa từ từ mở ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xin Nhận Một Quỳ Của Chúng Tôi - Chương 485: Chương 477 | MonkeyD