Vương Gia Tự Trọng, Ta Là Thím Thập Nhất Của Chàng - Chương 15.2 (kết)

Cập nhật lúc: 08/07/2026 16:06

Từ đầu đến cuối màn đối thoại ầm ĩ ngoài bến thuyền, Tiêu Lăng Ngự vẫn ngồi yên vị bên trong khoang thuyền ấm áp.

Anh không hề bước chân ra ngoài dù chỉ một bước, sắc mặt vô cùng thản nhiên, tay thong thả nâng chén trà nóng khẽ nhấp một ngụm.

Anh vừa uống trà, vừa dửng dưng lắng nghe toàn bộ những lời mắng nhiếc vô cùng đanh thép, sắc bén của thê t.ử vang lên bên ngoài.

Tổng quản Thẩm thúc đứng bên cạnh nhìn thái độ dửng dưng của anh, liền thấp giọng hỏi nhỏ đầy lo lắng:

"Vương gia... Vương phi nương nương đang mắng gắt ngoài bến, ngài có cần ra ngoài một bước để giải vây cho quan phủ không?"

Tiêu Lăng Ngự nghe xong khẽ cười thành tiếng, nụ cười tràn đầy sự đắc ý, thong thả đặt chén trà xuống bàn mun và lắc đầu:

"Không cần phiền toái làm gì. Vương phi của ta hành sự rất có quy củ, nàng xử lý đám người xu nịnh đó vô cùng tốt."

Sự tin tưởng tuyệt đối và thấu hiểu lẫn nhau của đôi phu thê song cường khiến cho mọi mưu kế ly gián đều trở nên vô dụng bấy lâu nay.

Tôi giải quyết xong vị quan viên địa phương ngu muội kia, liền thong thả gạt rèm lụa bước chân trở vào bên trong khoang thuyền.

Tiêu Lăng Ngự nhìn thấy bóng dáng tôi bước vào, liền mỉm cười nhẹ nhàng, tự tay rót sẵn một chén trà thanh mát dâng tận tay thê t.ử.

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, khóe môi nhếch lên một tia giễu cợt đầy sảng khoái, cất giọng tán thưởng chân thành:

"Vợ ta quả nhiên học vấn thâm sâu, vừa rồi ngoài bến mắng nhiếc tên quan viên kia rất hay, rất hợp ý của bổn vương."

Tôi nhận lấy chén trà, khẽ nhướng mày nhìn anh, cất giọng trêu chọc đầy sắc bén như những ngày đầu tiên:

"Vương gia khen ngợi nghe hay lắm, ngài không sợ bản tiểu thư một ngày nào đó nổi nóng, mắng luôn cả ngài sao?"

Tiêu Lăng Ngự nghe vậy không hề tức giận, trái lại thần sắc vẫn vô cùng bình thản, nhàn nhạt đáp lại một câu dứt khoát:

"Bản cam kết ba không có điểm chỉ m.á.u của ta hiện tại vẫn còn nằm nguyên trong ngăn kéo giường hỷ vương phủ."

"Bổn vương bấy lâu nay gan nhỏ, có bản giao ước đó đè nặng, ta tuyệt đối không dám làm nàng không vui dù chỉ một chút."

Tôi nghe xong câu trả lời tự giác của anh, liền khẽ cười nhạt một tiếng, thò tay vào trong tay áo rộng rút ra một tờ giấy bản cũ.

Tôi trải bản cam kết có vết chỉ m.á.u năm xưa lên mặt bàn mun, giả vờ nheo mắt kiểm tra lại từng điều khoản rõ ràng.

Tôi nhướng mày nhìn anh, cố tình gặng hỏi thêm một chi tiết quan trọng đã xảy ra ở chương bảy bấy lâu nay:

"Đã nhắc đến giao ước, vậy bản vương phi hỏi ngài, chuyện lập quỹ riêng sau lưng thê t.ử bấy lâu nay ngài tính thế nào?"

Tiêu Lăng Ngự khẽ cười nhạt, không một chút chần chừ, anh dứt khoát thò tay vào n.g.ự.c áo, lấy ra một chùm chìa khóa đồng thau đặt lên bàn.

Anh nhìn tôi, giọng điệu vô cùng hiển nhiên, thản nhiên đáp: "Toàn bộ chìa khóa mật kho bạc vương phủ, ngay từ chương bảy ta đã giao hết cho nàng quản lý rồi."

"Hiện tại Tiêu Lăng Ngự ta tài sản trống trơn, ngửa tay xin bạc tiêu xài còn khó, muốn giấu quỹ riêng cũng không còn gì để giấu nữa."

Tôi nhìn chùm chìa khóa đồng thau quen thuộc trên bàn, lập tức không nhịn được mà bật cười lớn thành tiếng đầy sảng khoái.

Tôi thong thả thu chùm chìa khóa lại vào tay áo, hai chiếc bụng đen nhìn nhau đối diện tầm mắt, không gian ngập tràn ý cười ấm áp.

Chiếc thuyền hoa nhỏ nhắn tiếp tục chậm rãi bánh lăn, xuôi dòng theo làn nước mát lạnh của vùng sông nước Giang Nam cổ kính.

Ánh hoàng hôn rực rỡ từ phía chân trời buông xuống, nhuộm đỏ thắm toàn bộ mặt nước sông phẳng lặng như một bức tranh thủy mặc.

Tiêu Lăng Ngự thong thả bước chân ra phía mũi thuyền, đứng ngay sau lưng tôi, đôi tay mạnh mẽ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay tôi siết c.h.ặ.t.

Hai người chúng tôi sóng đôi bên cạnh nhau, lặng lẽ đưa mắt nhìn về phía đường chân trời xa xăm, vạn vật chìm vào sự tĩnh mịch ấm áp.

Lúc này đây, giữa hai người thông minh không còn cần dùng đến bất kỳ một lời thề non hẹn biển hay câu nói hoa mỹ thường tình nào nữa.

Không gian xung quanh chỉ còn lại tiếng nước chảy rì rào hòa quyện cùng tiếng cười rất khẽ, đầy vẻ mãn nguyện của đôi phu thê.

Con đường đời dài đằng đẵng phía trước chắc chắn vẫn còn rất nhiều sóng gió, thử thách quyền mưu đang chờ đón ở tương lai.

Thế nhưng lần này, với sự tin tưởng tuyệt đối vững như bàn thạch, Tiêu Lăng Ngự và Lệnh Dung Hoàn sẽ luôn dứt khoát đi cùng nhau đến tận cùng.

Tiêu Lăng Ngự và Lệnh Dung Hoàn rời xa vòng xoáy tranh quyền đoạt vị, sống cuộc đời mà cả hai mong muốn.

"Bản cam kết ba không" trở thành minh chứng cho cuộc hôn nhân hạnh phúc.

Dung Hoàn vẫn giữ nguyên chiếc "mỏ hỗn" khiến người khác cứng họng.

Tiêu Lăng Ngự vẫn luôn đứng phía sau chống lưng và chiều chuộng nàng.

Mọi ân oán, hiểu lầm và tiếc nuối đều khép lại.

Có người từng hỏi Nhiếp Chính Vương.

Rốt cuộc điều gì đáng giá nhất trong cả đời ngài?

Tiêu Lăng Ngự nhìn người đang cãi nhau với một vị quan vì "dám tặng mỹ nhân", khóe môi khẽ cong lên.

Anh chậm rãi đáp.

"Giang sơn rất lớn."

"Quyền thế rất nặng."

"Nhưng..."

"Đều không bằng cưới đúng một người."

Dung Hoàn quay đầu nhìn anh.

"Vương gia."

"Lại đang nói xấu ta?"

Tiêu Lăng Ngự mỉm cười, nắm lấy tay nàng.

"Không."

"Ta chỉ đang khoe."

Chiếc thuyền hoa dần khuất sau ánh hoàng hôn.

Tiếng cười của hai người theo gió lan xa.

---HOÀN---

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

Vương Gia, Xin Hãy Tự Trọng!

Suốt ba năm ròng rã, Tạ Nhã Thanh dùng cả thanh xuân, chịu bao tủi nhục để chăm sóc đôi chân tàn phế cho đại thiếu gia Lục Triều Dương. Thế nhưng, ngày hắn đứng dậy bước đi cũng là ngày hắn quay lưng ruồng rẫy cô để cưới thiên kim phủ danh giá. Vào đúng ngày vui của hắn, Nhã Thanh bị tống lên một chiếc kiệu hoa giản dị, gả đi làm vợ kế để đổi lấy tiền tài cho kẻ bội bạc.

Người cô phải lấy là Cơ Trường Phong – Phong Vương quyền thế bậc nhất kinh thành. Thiên hạ đồn rằng ông ta mang số mệnh "Sát thê", khắc c.h.ế.t ba đời vợ, lại thêm dung mạo xấu xí, mặt đầy sẹo rết gớm ghiếc, quanh năm phải trốn sau chiếc mặt nạ sắt đen ngòm.

Nhã Thanh bước vào vương phủ với tâm thế chờ c.h.ế.t, chủ động đề xuất một bản hợp đồng hôn nhân để giữ mạng:

"Chúng ta chỉ là phu thê trên danh nghĩa. Sau này đường ai nấy đi!"

Vị Vương gia "quỷ dữ" đeo mặt nạ thản nhiên đồng ý. Nhưng kể từ ngày đó, Nhã Thanh nhận ra có gì đó... sai sai.

Ông ta không g.i.ế.c cô, ngược lại cứ rảnh rỗi là lại ép cô mài mực, sửa tư thế đi đứng, thậm chí còn mặt dày vô sỉ mượn cớ ngã để ôm hôn lên cổ cô!

Khi bị cô tức giận đẩy ra và mắng là kẻ đạo đức giả, vị Vương gia nào đó chỉ khẽ nhếch môi, ép sát cô vào góc tường, giọng nói trầm khàn đầy tà mị:

"Nàng là Vương phi của ta, bản vương hôn vợ mình thì có gì là không tự trọng?"

Cho đến một ngày, tên người yêu cũ tra nam chặn đường nh.ụ.c m.ạ cô vì hám tiền mà gả cho một quái vật. Vương gia mặt nạ sắt thong thả xuất hiện, tự tay tháo bỏ lớp mặt nạ sắt.

Không có vết sẹo nào cả! Dưới lớp mặt nạ là một gương mặt nam thần cực phẩm, đẹp đến điên đảo chúng sinh, khí chất vương giả áp đảo vạn người. Hóa ra, tất cả lời đồn "sát thê", "mặt sẹo" đều là cái bẫy do chính tay ông giăng ra.

Nhã Thanh bàng hoàng nhìn nam nhân đang ôm c.h.ặ.t lấy eo mình, nghe ông thì thầm bên tai:

"Thanh Nhi, để rước được nàng về dinh, bản vương đã phải đóng kịch và chờ đợi nàng từ rất lâu rồi..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.