Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Vừa Dũng, Chồng Sĩ Quan Sủng Tận Mạng - Chương 513
Cập nhật lúc: 28/04/2026 13:12
Khương Linh nói, “Được thôi, chủ nhật các cậu qua nhà tớ, hai vợ chồng tớ sẽ trổ tài cho các cậu xem.”
Việc đã xong, đến gần giao người, ba người kia liền đi mua cơm.
Tạ Cảnh Lâm lấy đồ ra nói, “Vừa mới làm xong, mùi vị đang chuẩn.”
Hộp cơm mở ra, Khương Linh hít một hơi, “Thơm quá.
Dạo này ăn cơm mẹ nấu mà em muốn khóc luôn.”
Bà cụ hình như không có kỹ năng nấu nướng, nấu gì cũng vậy, cứ thấy chưa chín là đổ nước vào hầm, cuối cùng món ăn làm ra đa phần mùi vị chẳng ra sao.
Tạ Cảnh Lâm nói, “Vậy thời gian này để anh nấu, bác Trương nếu chịu tới thì để bác Trương nấu cơm, mẹ làm việc khác.”
Khương Linh gật đầu, “Được.
Chúng ta không được để bác Trương chịu thiệt.”
“Anh biết mà.”
Tạ Cảnh Lâm nói, “Đúng rồi, về anh đưa lương mấy tháng nay cho em.”
Khương Linh càng hài lòng, cười hì hì, “Vẫn là anh biết điều.”
Tạ Cảnh Lâm nói, “Đương nhiên rồi.”
Hai người ngồi cạnh nhau đặc biệt nổi bật, không ít người đi vào đều liếc nhìn hai cái, nhất là người quen Khương Linh lại càng nhìn thêm vài cái.
Chà, nhìn mấy món ăn kia kìa, mọi người ghen tị đỏ mắt, bữa ăn này không phải dạng vừa đâu.
Điêu Văn Nguyệt và Hà Cầm đi từ ngoài vào, vừa nhìn thấy Tạ Cảnh Lâm, hôm qua cô ấy không lên lớp nên không biết, giờ nhìn thấy, càng ngạc nhiên tới ngây người, “Người đàn ông đó đẹp trai thật.”
Hà Cầm liếc nhìn nói, “Đó là chồng của Khương Linh.”
Điêu Văn Nguyệt “à" một tiếng, tiếc nuối nói, “Thế thì đáng tiếc thật.”
Ăn trưa xong, hai vợ chồng nắm tay dạo quanh khuôn viên trường.
Đây là lần đầu Tạ Cảnh Lâm đi dạo, nhìn mà thấy khá lạ lẫm.
Đang đi, đột nhiên một chiếc xe đạp từ không xa lao v-út tới phía này.
Người đạp xe hét lớn, “Tránh ra, tránh ra, phanh hỏng rồi…”
Lúc này trong trường đang đông người, nghe tiếng hét mọi người hoảng loạn tránh né.
Tạ Cảnh Lâm để Khương Linh đứng sang một bên, khi chiếc xe đạp lao tới, anh đột nhiên túm c.h.ặ.t lấy ghi đông, buộc chiếc xe phải dừng lại.
Chỗ này là đoạn dốc xuống, gặp lúc phanh hỏng, tốc độ nhanh là khó tránh khỏi.
Tạ Cảnh Lâm dừng xe lại, người đàn ông mướt mồ hôi bước xuống, “Cảm ơn bạn học, thật sự cảm ơn rất nhiều.”
Tạ Cảnh Lâm thản nhiên nói, “Không có gì, nhưng xe của anh tốt nhất nên đi sửa sớm đi.”
“Vâng vâng, cảm ơn rất nhiều.”
Cảm ơn xong, người đàn ông dắt xe rời đi, những người xung quanh nhìn Tạ Cảnh Lâm như nhìn một người hùng.
Khương Linh cũng tự hào theo, khoác tay anh nói, “Tạ Cục Đá, anh đúng là làm em nở mày nở mặt mà.”
Tạ Cảnh Lâm lườm cô một cái nói, “Anh nở mày nở mặt đâu chỉ có một việc này, em nói xem?”
Khương Linh cười ha hả, “Đúng thế, về độ mặt dày thì anh cũng đủ nở mày nở mặt rồi.”
Tạ Cảnh Lâm không chấp cô chuyện này, lại nhắc tới chuyện gặp Hàn Tú Bình lúc về.
“Cô ta rốt cuộc muốn làm gì thế, sao anh không để người ta nói hết câu?”
Khương Linh cũng cảm thấy có gì đó không ổn, không thể nào là “tăm tia" Tạ Cảnh Lâm, nhân cơ hội tìm cách tiếp cận anh đấy chứ?
Nhưng đối phương cũng nhìn thấy cô rồi, cũng nhìn thấy quân phục trên người Tạ Cảnh Lâm, cũng nên biết cuộc hôn nhân như thế này không thể tùy tiện xen vào.
Hay là cô lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử rồi, người ta hoàn toàn không có ý đồ gì nhiều, đơn thuần chỉ là muốn nói chuyện chính sự với Tạ Cảnh Lâm thôi?
Nhưng đã lâu như vậy rồi cũng không thấy Hàn Tú Bình tìm tới nhà họ nói.
Hơn nữa Tạ Cảnh Lê vốn dĩ đã trưởng thành hơn các cô bé bình thường, nếu muốn tìm phụ huynh thì cũng nên báo trước với trẻ một tiếng mới phải.
Không nghĩ ra thì Khương Linh không nghĩ nữa, “Để xem sao đã.”
Buổi chiều Tạ Cảnh Lâm về nhà, Khương Linh vẫn đang học, đợi sắp tan học Tạ Cảnh Lâm lại tới đón Khương Linh cùng về.
Trên đường ngửi thấy mùi thơm, Khương Linh thèm rồi, hai người lại lần theo mùi hương, tìm thấy một quán ăn tư nhân nhỏ xíu nằm trong ngõ.
Dù sao cũng rất lạ, thời buổi này vốn không cho phép mở quán tư nhân.
Khương Linh hơi động lòng, “Hôm nay cũng không nói với mẹ, mai chúng ta tới ăn đi.”
Nếu mang theo hộp cơm thì tốt, có thể gói mang về một ít.
Haiz, thôi bỏ đi.
Hai người rời khỏi đây về nhà, đi một đoạn, nghe thấy tiếng cãi cọ ầm ĩ, Khương Linh nhíu mày, “Sao em nghe như có tiếng của Tiểu Lê vậy.”
Tiểu Lê không phải đứa trẻ chủ động gây chuyện, Khương Linh vội nói, “Anh mau đi xem đi, em không sao.”
Tạ Cảnh Lâm gật đầu, lao v-út đi vài bước, rồi nhìn thấy Tạ Cảnh Lê đang che chắn cho Đàm Tú Tú đang cãi nhau với mấy đứa trẻ ở đó, hai bên xô đẩy qua lại, đối phương có năm sáu người, bên Tạ Cảnh Lê lại chỉ có hai đứa.
Tuy rằng Tạ Cảnh Lê cũng có luyện tập chút ít với Khương Linh, nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, Đàm Tú Tú lại rõ ràng không ổn, thực sự đ.á.n.h nhau thì người chịu thiệt vẫn là Tạ Cảnh Lê.
Tạ Cảnh Lâm hét lớn, “Tiểu Lê, các em đang làm gì thế?”
Mấy đứa trẻ đối diện cũng đã mười mấy tuổi, vừa thấy có người lớn tới mà lại còn quen Tạ Cảnh Lê, liền muốn chạy, “Tạ Cảnh Lê, mày đợi đấy cho tao.”
Nào ngờ chưa kịp xoay người chạy, đã bị Tạ Cảnh Lâm túm lấy cổ áo sau, “Chạy cái gì, tao cho phép chúng mày chạy à?”
Mấy thằng con trai vừa nhìn thấy thì hơi hoảng, mấy đứa còn lại cũng bắt đầu chạy, Tạ Cảnh Lâm quát một tiếng, “Dám chạy thử xem?
Tao tống cổ hết chúng mày vào trại giáo dưỡng thiếu niên đấy, tin không?”
Sáu đứa bị bắt được hai đứa, mấy đứa còn lại vẫn muốn chạy.
Khương Linh thong thả đi tới, trong tay cầm một khúc gậy, “Nếu là chị, chị sẽ không chạy, không là gãy chân thì khổ lắm.”
Bốn thằng con trai lập tức có chút hoảng, nhưng nhìn Khương Linh cái bụng to vượt mặt lại cảm thấy không có gì đáng sợ, vội nói, “Phi, cái mụ đàn bà thối tha kia, liên quan gì tới các người.”
“Chà, lũ nhãi ranh các người.”
Khương Linh cầm gậy vụt thẳng vào m-ông thằng con trai.
Thằng bé kêu “ối" một tiếng, lập tức nhe răng trợn mắt, “Mày dám đ.á.n.h tao, tao đ.á.n.h ch-ết mụ đàn bà thối tha kia.”
