Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Vừa Dũng, Chồng Sĩ Quan Sủng Tận Mạng - Chương 504
Cập nhật lúc: 28/04/2026 13:11
Khương Linh kinh ngạc:
“Vậy mẹ mau nói xem, kết quả cuối cùng là gì?"
Tào Quế Lan cầm ca trà lên ực một hơi gần hết nửa ca, nói:
“Kết quả?
Mẹ chưa xem hết đâu, vội về nấu cơm mà."
Khương Linh nghẹn lời, nhìn người mẹ chồng thành thật, hồi lâu không thốt nên lời.
Nghe chuyện náo nhiệt chỉ nghe được một nửa, đúng là muốn lấy mạng người ta.
Tuy nhiên chuyện còn lấy mạng hơn lại đến nữa.
Phải nói da mặt một số người thật là dày, Chung Minh Huy thế mà còn có mặt mũi tới tìm Khương Linh.
Cô cũng không biết đối phương tìm đến kiểu gì, lần trước tìm tới nhà tìm Chung Minh Phương cũng thế, đúng là kỳ quái.
Chẳng lẽ vì đối phương là nam chính trong sách, cho nên mới biết một số chuyện?
Khương Linh nhìn bộ dạng thất thểu của Chung Minh Huy mà thực sự khó mà tin được, trước kia ở Đông Bắc Chung Minh Huy ít nhất còn ăn mặc ra dáng con người.
Chung Minh Huy nhìn Khương Linh, trực tiếp bịch một tiếng quỳ xuống:
“Khương Linh, tôi không muốn về Đông Bắc đâu, cô giúp tôi được không, tôi biết cô quen nhiều người, cũng biết người cô quen có cả cán bộ, chuyện trước kia đều là tôi sai, cầu xin cô thương hại tôi, giúp tôi với, tôi không muốn về Đông Bắc, Khương Linh, tôi dập đầu lạy cô này."
Sinh viên qua lại xung quanh không ít, nhìn thấy cảnh này liền dừng bước lại xem náo nhiệt.
Mà Chung Minh Huy hình như cũng thực sự bỏ xuống thể diện, thế mà đáng thương dập đầu với Khương Linh.
Cũng có người nhận ra Khương Linh, không khỏi hỏi:
“Bạn học Khương Linh, chuyện này là sao thế?"
Khương Linh đỡ bụng cảnh giác nhìn Chung Minh Huy, sau đó thở dài:
“Nói sao nhỉ, coi như là bạn trai cũ của tôi?
Hai nhà định ước từ nhỏ, đang lúc sắp kết hôn, kết quả bị tôi bắt được anh ta tằng tịu với chị kế của tôi, tôi liền xuống nông thôn rồi, cũng không biết sao nữa, người này lại lén lút sau lưng chị kế tôi loạn quan hệ nam nữ còn làm bụng người ta to, bây giờ chuyện bại lộ bị người ta tìm thấy, trường học và văn phòng thanh niên trí thức bắt anh ta về Đông Bắc, anh ta này không muốn về, cảm thấy ở nông thôn chịu khổ nên đến tống tiền tôi."
Khương Linh mấy câu ngắn gọn liền giảng rõ chân tướng sự việc, mọi người nhìn ánh mắt Chung Minh Huy liền khác hẳn.
Mà Chung Minh Huy đột nhiên ngẩng đầu nhìn Khương Linh, là chút cũng không ngờ Khương Linh lại m-áu lạnh vô tình như vậy.
Trước kia tìm đến cô cô không khí, anh ta còn cho rằng Khương Linh là vì còn nhớ anh ta nên mới như thế chứ.
Nhưng bây giờ nhìn xem có vẻ không phải chuyện đó.
Chung Minh Huy cũng đường cùng rồi, người văn phòng thanh niên trí thức đuổi theo c.h.ặ.t chẽ, trong tay An Nam cũng không còn tiền, tìm chị hắn làm ầm ĩ kết quả ngay cả cửa trường cũng không vào được, bây giờ lại không biết chuyển đi đâu rồi.
Nếu không phải đường cùng, anh ta cũng không muốn tới tìm Khương Linh.
Làm người sao có thể tuyệt tình như vậy.
Chung Minh Huy mặt đỏ bừng, nhưng vẫn khổ sở cầu xin:
“Khương Linh, tôi biết tôi có lỗi với cô, chuyện trước kia đều là lỗi của tôi, tôi chỉ muốn mượn một ít tiền..."
“Mượn tiền?
Nghĩ hay nhỉ."
Khương Linh hướng người bên cạnh nói:
“Bạn học, phiền giúp gọi bảo vệ hộ, người này là người từng bị trường khai trừ, danh tiếng cực tệ, đừng làm bẩn trường chúng ta."
Bạn học kia vội nói:
“Được.
Mình đi gọi ngay."
Mấy người chạy đi gọi bảo vệ, Chung Minh Huy ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Khương Linh:
“Khương Linh, cô thật sự nhẫn tâm vậy sao?"
“Lời này của anh nói lạ thật, tôi chỗ này gọi là nhẫn tâm sao?"
Khương Linh kỳ lạ nhìn anh ta:
“Tôi đây rõ ràng là vì bảo vệ an toàn của bản thân, còn có danh tiếng trường chúng ta, trường chúng ta là nơi người nào cũng có thể vào sao?
Cho anh vào, đứng ở mảnh đất này cũng bẩn nơi này."
Chung Minh Huy vẻ mặt trở nên có chút dữ tợn, anh ta đứng lên nhìn Khương Linh nói:
“Khương Linh, cô thật sự muốn tuyệt tình như vậy, chút tình cũ cũng không niệm sao?"
Khương Linh giống như nghe một câu chuyện cười:
“Lời này của anh nói, tôi với anh có tình cũ gì để nói, làm người đừng loạn đụng chạm, đây cũng không phải chuyện tốt lành gì."
Chỉ với trạng thái hiện tại của Chung Minh Huy, Khương Linh lúc nào cũng cảnh giác nhìn anh ta, nhưng cô cũng sẽ không nhát gan, trường học nhiều người như vậy.
Bây giờ nhanh ch.óng đuổi người đi, còn hơn bị chặn đường sau giờ tan học.
Khương Linh cười nói:
“Chung Minh Huy, người cần mặt, cây cần vỏ, khuyên anh nên về đâu thì về đó đi.
Làm người cho tốt, đừng làm chuyện thất đức nữa."
Lời như vậy Chung Minh Huy nghe như không, ngược lại trừng mắt nhìn, nhìn thấy có bảo vệ hướng bên này tới, Chung Minh Huy đứng lên nghiến răng nghiến lợi nói:
“Cô thật sự không chịu giúp."
Khương Linh c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt:
“Không giúp."
Chung Minh Huy tức giận trong lòng, đột nhiên lao về phía Khương Linh.
Khương Linh lúc nào cũng để mắt tới anh ta, nhưng cô không ngờ động tác của Chung Minh Huy lại đột ngột như vậy, người xung quanh thi nhau hô cẩn thận cũng lao tới.
Ngặt nỗi Chung Minh Huy cách Khương Linh quá gần, thật đúng là khó ngăn cản.
Chỉ là mọi người không ngờ, Chung Minh Huy kia mới tới trước mặt Khương Linh, ngay khi Chung Minh Huy vươn tay liền giơ nắm đ.ấ.m đ.á.n.h người bay ra ngoài một tiếng “bộp".
Chung Minh Huy “rầm" một tiếng ngã xuống đất, ánh mắt kinh ngạc nhìn Khương Linh:
“Cô..."
“Tôi sao?"
Khương Linh thổi thổi nắm đ.ấ.m, đáng tiếc, bây giờ đang mang thai, không thì phải bồi thêm cho anh ta một cước.
Chung Minh Huy nói:
“Sao cô lợi hại như vậy."
Khương Linh lườm anh ta một cái:
“Tôi vẫn luôn lợi hại như vậy, trời sinh xinh đẹp."
Chung Minh Huy nói:
“Tôi không phải ý này."
Anh ta giãy giụa đứng dậy muốn lại lao tới phía Khương Linh, Khương Linh đều chuẩn bị tốt bồi thêm một nắm đ.ấ.m, kết quả hai bảo vệ tới và bạn học nam xung quanh trực tiếp chế phục người.
Chung Minh Huy giãy giụa lại không thoát ra được, oán hận nhìn Khương Linh:
“Không đúng, cô rất không đúng, cô phải có bệnh tim sắp ch-ết rồi..."
“Anh mới sắp ch-ết đấy, cả nhà anh mới sắp ch-ết."
Khương Linh cười nhạo:
“Người gì vậy, không nhìn thấy người ta có một chút tốt."
Nói xong “chát" một cái tát vào mặt anh ta.
Đáng tiếc Chung Minh Huy bị người khống chế, căn bản không cách nào phản kháng, để Khương Linh đ.á.n.h cho đã đời.
Hai bảo vệ kia nói:
“Bạn học đừng sợ, người này chúng tôi trực tiếp đưa tới đồn công an, bạn không cần lo lắng."
Bảo vệ nhìn bụng to của Khương Linh cũng một trận sợ hãi, chuyện này mà xảy ra bất trắc gì, vậy thì thật không dám tưởng tượng.
