Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Vừa Dũng, Chồng Sĩ Quan Sủng Tận Mạng - Chương 476
Cập nhật lúc: 28/04/2026 12:15
Nói rồi cô nhìn về phía cố vấn:
“Cô Điền, nếu vị bạn học này không phục, lại cảm thấy cô xử sự không công bằng, vậy chi bằng nhờ trường học tới điều tra rõ ràng để phán đoán đúng sai."
Điêu Văn Nguyệt nghe thấy Khương Linh là vợ sĩ quan thì có một khoảnh khắc rụt rè, nhưng đây mới là ngày đầu tiên khai giảng, nếu cứ để mất mặt như vậy thì thực sự không chịu nổi, nếu cứ thế bị chèn ép xuống thì sau này cô ta còn mặt mũi nào ở trong lớp thậm chí là cả khoa này nữa.
Điêu Văn Nguyệt hừ một tiếng nói:
“Vậy thì nhờ trường học tới tra đi.
Đừng tưởng cô đang m.a.n.g t.h.a.i thì có thể đ.á.n.h người.
Không có một lời giải thích hợp lý tôi không phục."
Khương Linh cười tủm tỉm nói:
“Được thôi, vậy thì đợi trường học điều tra đi, lớp chúng ta bao nhiêu người thế này, đều có thể làm chứng cho tôi."
Nói như vậy Điêu Văn Nguyệt lại có chút không chắc chắn, những người này thực sự có thể làm chứng cho cô ta sao?
Điền Hữu Hiền nói:
“Nếu đã vậy, em về chỗ ngồi trước đi, họp lớp xong thì đi theo tôi tới văn phòng khoa một chuyến."
Nói xong Điền Hữu Hiền liền đi chủ trì buổi họp lớp, bây giờ cô ấy cũng nhớ ra rồi, giáo viên phụ trách tuyển sinh hôm nay cũng đã nói với cô ấy có người m.a.n.g t.h.a.i cần xin học ngoại trú, xem ra chính là Khương Linh này rồi.
Tiếp theo là phần tự giới thiệu của các bạn học, họp lớp xong cố vấn lại gọi vài bạn nam đi bê sách giáo khoa, lại nói về kế hoạch tiếp theo.
Năm nay không có tập quân sự, cho nên từ ngày mai sẽ bắt đầu lên lớp, còn về phòng học lên lớp, cũng đã viết trên bảng đen, mọi người đều tự mình chép lại.
Đợi cố vấn dẫn người đi bê sách rồi, Thiệu Tuyết Trân không tán thành nói với Khương Linh:
“Khương Linh, mặc dù chúng ta mới quen ngày đầu, nhưng mình vẫn muốn nói vài câu."
Khương Linh nói:
“Cậu nói đi.
Mình chắc chắn sẽ nghe."
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, Thiệu Tuyết Trân lại không nhịn được thở dài:
“Mặc dù cậu không bị thiệt, nhưng chuyện tối nay thực sự có chút nguy hiểm, ngộ nhỡ cậu không ngăn được, cái tát đó đ.á.n.h lên người cậu thì người đau chẳng phải là cậu sao?
Hơn nữa ngộ nhỡ cậu đứng không vững ngã xuống đất, vậy hai đứa nhỏ trong bụng cậu có phải cũng gặp nguy hiểm không?"
Tiêu Hữu Lan và Tống Triệu Phượng bên cạnh cũng vẻ mặt sợ hãi:
“Đúng đấy, Khương Linh, lúc nãy thực sự làm bọn mình sợ ch-ết khiếp."
Trần Hồng Mai phía trước cũng gật đầu theo:
“Cô ấy nói đúng đấy, người khôn không chấp kẻ dại, mắc mớ gì phải cố ý khiêu khích cô ta, thật sự đ.á.n.h lên người cô thì người chịu thiệt chẳng phải vẫn là cô sao."
Khương Linh nhìn dáng vẻ tha thiết của bọn họ, không nhịn được thở dài.
Bọn họ cũng là ý tốt, bọn họ đâu có biết dù cô có m.a.n.g t.h.a.i cũng chẳng thể chịu thiệt được.
Lúc này ngoan ngoãn nhận lỗi:
“Được rồi, được rồi, mình sai rồi, sau này mình sẽ sửa."
Lời nói thì hay, nhưng rốt cuộc có làm được hay không thì trong lòng mấy người kia cũng chẳng chắc chắn.
Dù sao mọi người cũng ở chung một phòng ký túc xá, ít nhiều cũng phải quan tâm nhau một chút rồi.
Các bạn học xung quanh cũng có người nói:
“Tôi lại thấy Khương Linh làm đúng, không thể để người ta mắng tới tận mặt mà còn phải nhẹ nhàng dỗ dành cô ta, như vậy chẳng phải càng làm tăng thêm khí thế của cô ta sao."
Thiệu Tuyết Trân không phục nói:
“Nếu cậu ấy không mang thai, đ.á.n.h một trận thì đ.á.n.h thôi, cậu ấy đang m.a.n.g t.h.a.i tất nhiên vẫn phải lấy an toàn làm trọng."
Nữ sinh vừa nói chuyện không tán thành:
“Lớp chúng ta bao nhiêu người thế này, cố vấn cũng ở đây, còn có thể thực sự đ.á.n.h nhau được à."
Hai người tranh chấp, Khương Linh vội nói:
“Được rồi, không nói chuyện này nữa, tóm lại con người tôi cái gì cũng ăn trừ chịu thiệt, đừng nói là chỉ có mình cô ta, có thêm ba đứa nữa tôi đang m.a.n.g t.h.a.i hai đứa nhỏ vẫn cứ đ.á.n.h cho tơi bời như thường."
Nói xong liền thầm gọi hỏng bét, quả nhiên, Thiệu Tuyết Trân lại bắt đầu đau đầu rồi.
Khương Linh cười hì hì:
“Được rồi, không giận nữa."
Vừa ngẩng đầu liền thấy Điêu Văn Nguyệt hậm hực nhìn về phía bên này, Khương Linh nụ cười thu lại, lộ ra một nụ cười không có ý tốt, Điêu Văn Nguyệt vụt cái quay đầu đi, trái tim đập thình thịch một cách bất thường, thế mà lại có một cảm giác sợ hãi từ tận đáy lòng, thật là thấy quỷ mà.
Một lúc sau cố vấn dẫn người và sách giáo khoa quay lại, phát sách giáo khoa xuống, sau đó cũng giải tán buổi họp.
Điền Hữu Hiền gọi Điêu Văn Nguyệt và Khương Linh đi đến văn phòng khoa giải quyết chuyện này, kết quả còn chưa ra khỏi cửa, Điêu Văn Nguyệt đã quăng lại một câu:
“Tôi không đi đâu, tránh để người ta nói tôi bắt nạt bà bầu."
Nói xong trực tiếp bỏ đi.
Khương Linh xoa xoa đầu cạn lời:
“Trong đầu này chứa bao nhiêu nước vậy không biết, hạng người như thế mà cũng thi đậu được Thanh Đại à?"
Người nói vô tình, người nghe hữu ý, Điền Hữu Hiền thực sự ghi nhớ vào trong lòng.
Quay về liền nhắc tới chuyện này với Phó Viện trưởng của học viện.
Học viện cảm thấy có lý, ngay đêm đó lại đi tìm lãnh đạo trường học.
Đám Khương Linh quay về ký túc xá, thu dọn một chút rồi lại đi lấy nước rửa mặt mũi, sau đó đều lên giường nằm.
Lúc ở trong lớp mọi người đều đã giới thiệu qua, tên tuổi và quê quán của từng người cũng đã có hiểu biết sơ bộ.
Nhưng mới vào đại học mà, khó tránh khỏi tò mò và hưng phấn, ríu rít nói mãi không thôi.
Khương Linh kiếp trước đúng là đã học đại học, nhưng đại học lúc đó và bây giờ vẫn không giống nhau, hàm lượng tri thức cũng khác nhau, nghe ba người kia nói chuyện, cũng cảm thấy đặc biệt thoải mái.
Kiếp trước phòng ký túc xá của bọn họ có sáu người, quan hệ không được tốt lắm, vì Khương Linh xinh đẹp, một người bạn cùng phòng khác trông cũng khá được liền liên kết với những người khác cô lập cô, may mà cô không để ý chuyện này, căn bản không thèm đoái hoài tới bọn họ.
Nhưng ba người bạn cùng phòng hiện tại, sự lo lắng trong mắt lúc nãy cũng không phải là giả, thực sự không giống với trước đây nữa rồi.
Đang mơ mơ màng màng sắp ngủ, đột nhiên nghe Tống Triệu Phượng nói:
“Vậy sau này Khương Linh về nhà ở thì chỗ nằm này có giữ lại được không?"
Chuyện này khó nói, Khương Linh liền bảo:
“Không biết nữa, đến lúc đó hỏi thử xem sao.
Mình ở cũng không xa đây lắm, lúc nào rảnh các cậu có thể đến nhà mình chơi."
“Được thôi, quyết định thế nhé."
Mặc dù mọi người đều tò mò cô từ Đông Bắc tới sao lại có nhà ở thủ đô, nhưng ai cũng có bí mật, bọn họ cũng không đến mức thực sự mở miệng đi hỏi.
Có điều mọi người cũng chỉ tưởng nhà Khương Linh ở là kiểu nhà trong ngõ tập thể linh tinh thôi, hoàn toàn không ngờ Khương Linh thế mà lại ở trong một căn tứ hợp viện.
Mười giờ tối, sự mệt mỏi của mọi người cuối cùng cũng chiến thắng sự hưng phấn, từng người một chìm vào giấc ngủ.
Trời vừa hửng sáng, hành lang đã náo nhiệt hẳn lên, lúc Khương Linh dậy phát hiện Thiệu Tuyết Trân đã dậy rồi, hơn nữa nhìn trang phục dường như là vừa đi chạy bộ từ ngoài về.
