Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Vừa Dũng, Chồng Sĩ Quan Sủng Tận Mạng - Chương 421
Cập nhật lúc: 28/04/2026 12:08
Cụ Phạm bán nhà tức đến mặt mày tái mét, phun một ngụm nói, “Tao chính là muốn bán, tao có vứt đi cũng không cho mày.
Loại như mày cũng tính là người nhà họ Phạm, đúng là vứt mặt nhà họ Phạm."
Phạm Thế Quý nghe xong lập tức thẹn quá hóa giận, hét lên, “Đứa nào muốn mua cái sân này, đứng ra cho tao xem, tao xem nó rốt cuộc có gan hay không."
Sắc mặt cụ Phạm khó coi, trước kia thực ra không phải không có người tới xem nhà, nhưng mỗi lần đều bị Phạm Thế Quý biết, dẫn theo một đám lưu manh này nọ dọa người ta chạy mất dép.
Ai mua nhà cũng không muốn dính phải rắc rối, nếu không dù mua được rồi, Phạm Thế Quý suốt ngày dẫn người tới tìm rắc rối thì còn sống thế nào nữa.
Cụ Phạm vẫn muốn thử một chút nói, “Các người nếu có thể đuổi người đi mua lại được, tôi giảm giá năm trăm đồng."
Không bỏ con săn sắt không bắt được con cá rô, lấy về ba nghìn năm vẫn hơn một xu không lấy được.
Mười năm qua ông sống khó khăn, con gái bên kia lo lắng xoay xở, mà đứa cháu tự xưng là người nhà họ Phạm này lại làm những gì, hận không thể lấy ông ra làm công lao lôi đi khắp phố thị chúng, không biết bao nhiêu lần chịu tội không phải vì đứa cháu này.
Cho nó?
Dẹp đi thôi.
Năm trăm đồng không phải là con số nhỏ, Khương Linh lập tức vui mừng.
Phạm Thế Quý hỏi, “Rốt cuộc đứa nào muốn mua nhà."
Khương Linh mỉm cười, Trương Vĩ bọn họ không hề do dự chỉ tay vào Khương Linh.
Phạm Thế Quý kinh ngạc, “Là cô muốn mua?"
Khương Linh vẫn mỉm cười gật đầu, “Đúng vậy, là tôi muốn mua, làm sao, còn mời tôi ăn đồ ngon à?"
“Ăn cái m-ông cô ấy."
Phạm Thế Quý lập tức mặt mày dữ tợn, “Biết điều thì mau mau cho tao..."
Chữ “cút" phía sau còn chưa kịp thốt ra, Khương Linh đã vô cùng không giảng võ đức tung một cước tới, một cước đá người đến trước cửa tứ hợp viện.
Cửa tứ hợp viện có ngưỡng cửa rất cao, người ngã trên đó, Phạm Thế Quý đảo mắt suýt chút nữa ngất đi.
Khương Linh phủi phủi tay, mỉm cười nói, “Sao rồi, học được cách nói tiếng người chưa đấy?"
Phạm Thế Quý đau đến nghiến răng nghiến lợi, không những không nhanh ch.óng rời đi, mà còn nghiến răng nghiến lợi nói, “Cho tao lên, đ.á.n.h hỏng thì tính của tao."
Người mang tới vốn dĩ là một đám lưu manh, đều là nhìn tiền bao nhiêu mà làm.
Lúc này đúng là có chút do dự, bởi vì đám người đối diện tuy có nam có nữ, nhìn không được thế nào, nhưng ăn mặc đều rất đẹp, nhìn là biết con cái nhà có bản lĩnh.
Chúng nó rất lo dính vào rắc rối lớn.
Phạm Thế Quý nghiến răng, “Xong việc tao cho mỗi đứa mười đồng."
Khương Linh “hừ" một tiếng, khẩu khí đúng là lớn thật, mười mấy người này không phải con số nhỏ đâu.
Khương Linh huýt sáo, “Lên đây."
Đám lưu manh bị khiêu khích, nhìn nhau một cái liền lao về phía Khương Linh bọn họ.
Trương Vĩ bọn họ cũng bắt đầu tìm v.ũ k.h.í đã chuẩn bị sẵn sàng đ.á.n.h nhau.
Kết quả liền thấy Khương Linh lao vào đám đông với tốc độ ch.óng mặt, người này một cú đ.ấ.m người kia một cú đá.
Sau đầu cứ như mọc mắt vậy, một cú đá xoay người đẹp mắt, đá văng một thằng lưu manh đi.
Mười mấy người lận, Trương Vĩ mấy đồng chí nam chỉ nhặt được vài đứa lẻ tẻ để dạy dỗ, số còn lại gần như đều bị Khương Linh xử sạch.
Đám lưu manh nhìn Khương Linh cứ như nhìn thấy ác quỷ, kinh hãi nhìn Khương Linh, sau đó cũng không dám nhắc chuyện tiền bạc nữa quay đầu muốn chạy.
Khương Linh thản nhiên nói, “Chờ chút."
Đám lưu manh dừng lại, run rẩy nói, “Nữ hiệp còn có gì dặn dò?"
Khương Linh không trả lời, ngược lại một cước đá vào người Phạm Thế Quý, xách theo một cây gậy vỗ vỗ mặt hắn hỏi, “Còn dám tranh nhà với tao không?"
Phạm Thế Quý nghiến răng, “Dám..."
Chát!
Khương Linh một cái tát xuống, mặt Phạm Thế Quý lập tức sưng lên.
Phạm Thế Quý lộ vẻ kinh hoàng.
Khương Linh lại dùng gậy vỗ vỗ mặt hắn, “Biết hành vi này của các người là gì không?
Xâm phạm gia cư bất hợp pháp, còn học cái kiểu mang người đi hù dọa người ta cơ đấy, hù dọa ai thế hả.
Tao nói thẳng với mày luôn, cái sân này tao chính là mua, mày không phục thì cứ việc tới tìm tao.
Khương Linh tao, chưa từng biết sợ là gì."
Lại chỉ vào Trương Vĩ bọn họ phía sau bắt đầu giương cờ hiệu, “Thấy đám con gái thanh niên này chưa?
Nhà đứa nào cũng chẳng phải dạng vừa đâu, mày mà dám quậy phá thử xem, bất kể mày trước kia ở cái vũng bùn nào, đều có thể tống cổ mày đi nấu canh đấy."
Phạm Thế Quý trong lòng sợ muốn ch-ết, không biết ông bác mình rốt cuộc tìm đâu ra đám người này.
Khác hẳn với những đứa trước kia.
Hơn nữa hắn hiểu, Khương Linh nói không phải lời giả, đám người này nhìn là biết loại có tiền.
Tất nhiên rồi, người có thể mua căn nhà này bản thân cũng không phải dạng dễ chọc.
Trước kia có thể thành công hoàn toàn là do người ta sợ có rắc rối, giờ gặp phải xương cứng, đ.á.n.h không được mắng không xong, căn bản không sợ mày tìm rắc rối.
Khương Linh lại tung một cước tới, “Hiểu chưa?"
Phạm Thế Quý đau đến đảo mắt suýt ngất, vội gật đầu, “Hiểu rồi..."
Khương Linh hài lòng, cũng không quản hắn là thật hiểu hay giả hiểu, dù sao cứ coi như là thật hiểu, sau này còn dám tới nữa, vậy thì đừng trách cô không khách khí.
Còn việc báo công an thì sao.
Thực ra cũng khó giải quyết, người công an muốn giải quyết vấn đề, một khi Phạm Thế Quý nhận thua chuyện này cũng khó quản tiếp, đợi lần sau có người tới xem nhà, vẫn cứ tới phá hoại dọa nạt.
Hù dọa thì sao, lại chẳng động tay động chân.
Cho nên Khương Linh dứt khoát ra tay, đám người này vốn dĩ đã đuối lý, càng không dám vừa ăn cướp vừa la làng nữa.
Khương Linh gọi đám lưu manh nói, “Dẫn thằng cặn bã này đi, đừng quên tìm thằng cặn bã này đòi tiền thu-ốc men tiền bồi dưỡng còn cả tiền tổn thất tinh thần."
Đám lưu manh vốn dĩ còn lo tiếp tục bị đ.á.n.h, kết quả nghe câu này liền tinh thần chấn động.
Chà, còn có thể đòi tiền này, thế thì phải nhớ kỹ cho kỹ.
Đám lưu manh vì tiền mà phải kéo Phạm Thế Quý đi mất.
Cụ Phạm thở phào nhẹ nhõm, nói, “Ba nghìn năm trăm đồng, nhà bán cho cô rồi."
Khương Linh mặt dày cười, “Bác, còn có thể giảm thêm chút nữa không?"
Cụ Phạm mặt chùng xuống, mắt trợn lên, “Giảm năm trăm đồng cho cô còn chê ít?
Trước kia bọn chúng hỏi tôi đều là giá chốt bốn nghìn đấy.
Cô xem cái nhà này, cô xem cái vị trí này, nếu không phải tôi muốn đi tìm con gái, cô tưởng tôi chịu bán chắc?"
