Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Vừa Dũng, Chồng Sĩ Quan Sủng Tận Mạng - Chương 340
Cập nhật lúc: 28/04/2026 08:34
“Một nồi canh疙瘩 (canh bột), bên trong thả rau chân vịt nhỏ, ngoài ra còn hấp màn thầu, dưa muối trộn.”
Khương Linh ăn cơm, nhìn thấy một mảnh giấy bên cạnh, bên trên viết rồng bay phượng múa, anh đã tới liên đội rồi, bảo cô tự sắp xếp, tối không cần đợi anh.
Khương Linh tiện tay để sang một bên, ăn cơm đã rồi tính.
Trong nhà không có ai, Khương Linh cũng chẳng muốn ra ngoài.
Nhưng nghĩ tới mảnh đất kia trong không gian, còn có mảnh đất trong sân, Khương Linh liền đi gõ cửa nhà chị Trương đối diện đường.
Nhà chị Trương thực ra không đóng cửa, Khương Linh gọi một tiếng, chẳng bao lâu một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi đi ra.
Đối phương nhìn cô một cái, trước là sửng sốt, liền cười:
“Là tiểu Khương à, mau vào đi.”
Khương Linh gật đầu nói rõ ý định, theo chị ta vào sân.
Sân nhà chị Trương nhỏ hơn nhà Khương Linh không ít, nhưng vẫn là câu đó, Đông Bắc đất rộng người thưa, sân này cũng không nhỏ, phía dưới chân tường phía nam của sân là một mảnh đất trồng rau, rau củ mọc ngăn nắp, thời gian này đã bắt đầu cao lên rồi.
Ở chỗ sát nhà xí còn có một cái chuồng gà, hai con gà mái già đang cục tác.
Hai đứa trẻ sáu bảy tuổi đang chơi trong sân, nhìn thấy Khương Linh, nói:
“Chị ơi, chị xinh đẹp quá.”
Khương Linh và chị Trương đều bật cười.
Tính chị Trương rất thẳng thắn, nói:
“Đều nói vợ Tạ phó đoàn trưởng không xinh đẹp, xem ra lời đồn này làm hại người ta rồi, chị chưa từng thấy cô vợ nhỏ nào xinh đẹp hơn em cả.”
Khương Linh gật đầu:
“Chứ còn gì nữa, em cũng nghĩ vậy.”
Khương Linh sờ sờ mặt đứa bé gái, rút từ trong túi ra hai viên kẹo:
“Mỗi đứa một viên.”
Đứa trẻ nhận kẹo, ngọt ngào cảm ơn:
“Cảm ơn chị ạ.”
Khương Linh vui vẻ, cô lại được làm chị một lần nữa.
Mượn chị Trương cái xẻng và cuốc, Khương Linh liền chuẩn bị về làm việc, chị Trương nhiệt tình hỏi:
“Chị hôm nay không đi làm, có cần giúp không?”
Khương Linh vội lắc đầu:
“Không cần đâu, em tự cuốc đất trước đã.”
Xách đồ về, đóng cổng sân lại, sau khi vào nhà liền vào không gian.
Không gian ngoài nước linh tuyền tụ thành khe suối, không có thay đổi gì khác, đất đen vẫn chỉ có ngần ấy.
Bây giờ nhìn thực sự thấy lãng phí, sớm trồng cây ăn quả biết đâu lúc này cô đã được ăn trái cây tươi rồi.
Nhưng bây giờ cũng chưa muộn.
Khương Linh nhìn đất, tràn đầy tự tin.
Cầm cuốc bắt đầu làm việc.
Việc khác cô không làm được, đào hố thì biết chứ?
Đào thôi.
Hì hục đào nửa ngày, Khương Linh hiểu được ý nghĩa của câu “hạt gạo hạt vàng".
Một cái hố đào xong, Khương Linh cảm thấy ăn chút trái cây sao mà vất vả thế.
Cây ăn quả cụ thể có những loại nào ngoài nho ra thứ khác đều không biết, thế thì trồng đại thôi.
Một gốc cây con chỉ to hơn ngón tay cô chút xíu, cũng chẳng biết bao lâu mới kết quả.
Đặt vào, lấp đất, lại tới chỗ linh tuyền múc một thùng nước linh tuyền tưới lên.
Linh tuyền này là thứ tốt, người còn cứu được, cây ăn quả chắc cũng không thành vấn đề chứ?
Khương Linh cũng may không phải là người làm ruộng, nếu không với cái tính cách này của cô ước gì đất tự cày, đất tự trồng, tốt nhất ngay cả thu hoạch lương thực đất cũng tự làm hết.
Nhưng điều này không thể nào.
Khương Linh tưới nước, lại đi đào hố tiếp theo.
Hố đào xong lại trồng vào, cứ lặp đi lặp lại, một buổi sáng mà cũng trồng được ba cây.
Khương Linh bản thân vẫn rất hài lòng, dù sao trong không gian không có bốn mùa, còn có thể giữ tươi, chỉ cần đừng để cây con gần đất đen thì sẽ không có vấn đề gì.
Tưới cây con, Khương Linh cũng múc một gáo nước linh tuyền uống.
Cái cảm giác muốn uống là uống này đúng là không tệ.
Khương Linh đang định ra không gian ăn cơm, liền phát hiện có chút vấn đề.
Gốc cây con trồng xuống đầu tiên lá dường như giãn ra rồi.
Khương Linh tưởng là ảo giác của mình, lại nhìn đi xem hai gốc sau, lại thấy mình nhìn nhầm rồi.
Ra không gian chuẩn bị nấu cơm, Tạ Cảnh Lâm cũng không ở nhà, Khương Linh dứt khoát lấy mì tôm từ không gian ra nấu.
Mì tôm lại thêm xúc xích với đùi gà xông khói, món đó càng ngon.
Ăn no uống say tiếp tục làm việc.
Mảnh đất đen này cũng chỉ có nửa mẫu……
ừm ừm…… ai có thể nói cho cô biết, sao đất đen nửa mẫu ban đầu lại to ra rồi?
Khương Linh không biết nên khóc hay cười.
Nửa mẫu đất ban đầu đã làm cô sầu thối ruột, lần này lại thừa ra nửa mẫu, thế thì mấy gốc cây con này của cô cũng không đủ rồi.
Khương Linh thở dài, thôi bỏ đi, cứ trồng một bên trước đã.
Hì hục đào hố, lấp đất, tưới nước.
Nhìn từng gốc cây ăn quả được trồng xong, Khương Linh trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy rất có thành tựu.
À, cô bây giờ cũng có thể nói mình là người lao động rồi.
Cười ha hả nửa ngày, Khương Linh ra không gian.
Nhìn thời gian đã hơn năm giờ, nấu cơm tối ăn xong, Tạ Cảnh Lâm vẫn chưa về.
Có lẽ vì đào hố quá mệt, Khương Linh nằm trên phản ngủ thiếp đi.
Lúc Tạ Cảnh Lâm về cẩn thận đắp chăn cho người, ra ngoài tắm rửa xong ôm cô ngủ.
Tạ Cảnh Lâm về lúc nào, Khương Linh không hề hay biết, sáng dậy, “ngài ốc sên" chăm chỉ đã nấu xong bữa sáng, người vẫn không thấy đâu.
Khương Linh chậm rãi ăn cơm, liền vào không gian tuần tra lãnh thổ.
Kết quả vừa vào, liền chấn động.
Cây ăn quả to chưa bằng ngón tay cái ngày hôm qua vậy mà to hơn một vòng rồi, cành lá cũng mọc ra không ít chỉ trong một đêm.
Thay đổi lớn nhất là dây nho, không chỉ to hơn một vòng, đầu cành cũng vươn ra không ít tua cuốn xanh non.
Khương Linh vô cùng phấn khích, xem ra đất trong không gian này cũng rất “ngầu" đấy, lại phối hợp với linh tuyền “ngầu" vô đối, thế chẳng phải là mọc nhanh hơn sao?
Theo tốc độ này, ngày mai chẳng phải có thể ra hoa, ngày kia có thể kết quả rồi?
Trời đất ơi, cô trước đây đã bỏ lỡ bàn tay vàng lớn tới mức nào chứ.
Lúc này cô không nhịn được nhớ lại giấc mơ mình từng mơ.
Qua lâu như vậy lại chẳng mơ thấy lần nào nữa.
Đây là ý trời trong cõi mịt mờ sao?
Là vì Tạ Cảnh Lâm à?
Bất kể là gì, lợi ích thiết thực cô đã nhận được, không gian là của cô, chồng cũng là của cô, nói không chừng cô chính là con gái ruột của ông trời đấy.
