Vạn Nhân Mê Nàng Khuynh Đảo Chúng Sinh [ Xuyên Nhanh ] - Chương 349
Cập nhật lúc: 09/05/2026 11:04
Nam An Thần Phục
Kỳ lạ nhất là, trong số đó lại có một vài thế lực muốn quy thuận Đông Khánh. Chuyện này khiến hoàng thất Nam An tức tối đến nghiến răng nghiến lợi, hận thù mắng c.h.ử.i: Lũ phản đồ!
Khốn nỗi nội bộ Nam An đã mục nát từ lâu, quân đội yếu kém chẳng chịu nổi một đòn, bị quân khởi nghĩa đ.á.n.h cho liên tiếp bại lui. Toàn bộ triều đình giờ đây chẳng khác nào một mớ cát lỏng lẻo.
Hiện tại thì tốt rồi, Tễ Nguyệt đã trở thành Hoàng hậu Đông Khánh, mối quan hệ giữa hai triều đại càng thêm bền c.h.ặ.t. Bọn họ hoàn toàn có thể mượn tay Đông Khánh để dẹp yên đám dân đen đang ôm mộng tưởng hão huyền kia.
Còn việc Tễ Nguyệt có bằng lòng hay không, Thái t.ử căn bản chẳng thèm bận tâm. Nàng là công chúa Nam An, nếu Nam An sụp đổ, nàng còn tính là cái thá gì nữa?
Nam An Đế lộ vẻ trầm tư. Lời Thái t.ử nói rất có lý. Chuyện tân đế sủng ái Hoàng hậu, ông cũng đã nghe phong phanh. Ban đầu còn chút kinh ngạc, nhưng khi nhớ lại dung mạo tuyệt trần của Tễ Nguyệt, ông lại thấy đó là chuyện đương nhiên.
Bây giờ xem ra, Tễ Nguyệt quả thực là con át chủ bài cuối cùng của hoàng thất Nam An.
Chỉ cần gióng trống khua chiêng gửi thư cầu viện, Tễ Nguyệt nhất định sẽ phải ra tay tương trợ. Nếu không, nàng sẽ bị người trong thiên hạ chỉ trích là kẻ m.á.u lạnh, bỏ mặc sự sống c.h.ế.t của người thân.
Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Nam An Đế cũng chẳng muốn đi nước cờ này. Ông thầm tính toán, đợi sau khi dẹp yên phản loạn, sẽ gửi thêm chút lễ vật cho Tễ Nguyệt coi như bù đắp.
“Lập tức gọi người tới soạn thư, trẫm muốn gửi sang Đông Khánh.” Nam An Đế ra lệnh.
Thái giám khom người vâng mệnh, rũ mắt xuống, một tia sáng xẹt qua đáy mắt.
Thư tín đã được gửi đi, thế nhưng, thứ mà Nam An Đế và Thái t.ử đang hưng phấn chờ đợi lại là :
“Dung Hàng!” Thái t.ử thất thanh kêu lên, “Sao lại là ngươi!”
Sắc mặt Nam An Đế vô cùng khó coi, trong lòng đ.á.n.h "thịch" một tiếng, dự cảm chẳng lành ập đến.
Nơi cửa đại điện.
Nam nhân thân hình cao ngất, ngũ quan thanh tuấn, ánh mắt thanh lãnh nhạt nhòa, khí chất lỗi lạc phi phàm. Theo sau hắn là hơn mười vị trọng thần trong triều, ai nấy đều phóng ánh mắt ý vị thâm trường về phía hai cha con thiên gia đang đứng trong điện.
Da mặt Thái t.ử đỏ bừng, lớn tiếng quát: “Các ngươi có ý gì! Dám không có thánh chỉ mà tự tiện xông vào cung đình! Đây chính là tội c.h.ế.t!”
Các đại thần âm thầm lắc đầu. Sự việc đã đến nước này mà Thái t.ử vẫn chưa nhận thức được tình hình. Kết cục của vương thất Nam An quả đúng như lời Thừa tướng nói, đã được định đoạt từ lâu.
Nam An Đế run rẩy đôi môi, chẳng thốt nên lời. Kể từ khi ông nghe lời gièm pha, ra tay đối phó với Dung Hàng, mối quan hệ quân thần tin cậy giữa hai người đã vĩnh viễn không thể vãn hồi.
Dung Hàng tiến lên một bước, cất giọng: “Bệ hạ, tình cảnh hiện tại chắc hẳn ngài cũng đã rõ. Xin bệ hạ hãy tự mình thoái vị đi.”
Sắc mặt Nam An Đế xanh mét, ngón tay chỉ thẳng vào hắn run lẩy bẩy: “Ngươi... ngươi thực sự muốn làm một tên loạn thần tặc t.ử sao!”
Ánh mắt Dung Hàng vẫn bình thản, hắn chắp tay đáp: “Bệ hạ, mọi việc thần làm đều là vì bá tánh Nam An. Ngài vốn không xứng đáng với ngôi vị hoàng đế. Nếu hoàng thất còn có người nối dõi tài đức, thần cũng sẽ không phải dùng đến hạ sách này.”
Hàm ý trong lời nói của hắn khiến Thái t.ử phẫn nộ tột độ, gào thét: “Người đâu! Người đâu! Bắt hắn tống vào đại lao cho cô!”
Không một ai nhúc nhích.
Sắc mặt hai cha con thiên gia đại biến, rốt cuộc cũng hiểu rõ tình thế. Nam An Đế cố gắng giữ bình tĩnh: “Trẫm đã gửi thư sang Đông Khánh. Chẳng bao lâu nữa Đông Khánh sẽ xuất binh. Nếu các ngươi biết điều, trẫm có thể khoan hồng tha thứ cho tội lỗi của các ngươi.”
“Nam An quả thực đã gửi thư sang Đông Khánh.” Dung Hàng nhàn nhạt đáp.
Nam An Đế và Thái t.ử sững sờ, nhưng câu nói tiếp theo của hắn lại khiến họ giận dữ đến mức phát điên.
“Chỉ có điều, đó là thư do thần soạn, nội dung viết rằng ” Ánh mắt Dung Hàng lạnh lẽo thấu xương, “Nam An ta nguyện cúi đầu xưng thần trước Đông Khánh!”
Nam An Đế ôm n.g.ự.c lùi lại liên tục, miệng thở dốc, giọng nói khản đặc: “Các ngươi... các ngươi cũng muốn hùa theo hắn làm loạn thần tặc t.ử sao!!”
Các đại thần đồng loạt quỳ xuống: “Khẩn cầu bệ hạ vì Nam An ta mà thoái vị!”
Dung Hàng mặt không biến sắc. Hắn dám đến đây, tất nhiên đã chuẩn bị vạn toàn. Những đại thần đứng phía sau đều là người của hắn, những kẻ chống đối sớm đã bị thanh trừng sạch sẽ.
Tiếng hô vang dội của các đại thần khiến đầu óc Nam An Đế choáng váng. Cuối cùng, ông không trụ nổi nữa, ngã gục xuống ngất xỉu.
Khóe mắt Thái t.ử nứt toác, nhào tới gào khóc: “Phụ hoàng!!!”
Tin tức Nam An sáp nhập vào Đông Khánh lan truyền nhanh như một cơn lốc quét qua toàn bộ vương triều. Những bá tánh Nam An đang chịu cảnh đói rét, lưu lạc khắp nơi không những không phản đối, ngược lại còn vui mừng khôn xiết truyền tai nhau. Trong ánh mắt họ bùng lên một tia hy vọng mới.
Sự hùng mạnh và trù phú của Đông Khánh sớm đã vang danh khắp Nam An. Chỉ cần Nam An thuộc về Đông Khánh, bọn họ cũng có cơ hội sống một cuộc đời no ấm bình thường.
Nói cho cùng, bá tánh tầng đáy chẳng quan tâm kẻ thống trị là ai, họ chỉ quan tâm ai có thể cho họ cơm no áo ấm. Hơn nữa, Hoàng hậu Đông Khánh lại chính là Tễ Nguyệt công chúa của Nam An. Có nàng ở đó, Đông Khánh nhất định sẽ không bạc đãi bá tánh Nam An.
Chính vì vậy, khi quân đội Đông Khánh tiến vào Nam An, bá tánh không hề chống cự, ngược lại còn chủ động mở cổng thành nghênh đón, khiến quân lính Đông Khánh cũng phải ngơ ngác.
Đã thần phục Đông Khánh, hoàng thất Nam An tự nhiên không còn tồn tại. Những nhân vật cốt cán của Nam An còn phải đích thân đến vương đô Đông Khánh để nhận sắc phong của tân hoàng. Dù sao cũng là bên chủ động quy hàng, không tốn một binh một tốt, Đông Khánh vì giữ thể diện cũng phải làm ra vẻ trọng thị.
Chỉ là, những người thuộc hoàng thất Nam An cũ lại chẳng hề dễ chịu chút nào.
Trong đại điện Đông Khánh, bá quan văn võ đứng xếp hàng ngay ngắn. Nhìn lướt qua, có thể nhận ra không ít gương mặt quen thuộc từ ngày đưa dâu hòa thân.
Tâm trạng của các triều thần Nam An vô cùng phức tạp. Vốn tưởng rằng ngày Tễ Nguyệt công chúa xuất giá cũng là lần cuối cùng nàng gặp lại người Nam An. Suy cho cùng, lịch sử gần như chưa từng có tiền lệ công chúa hòa thân nào lại được trở về cố quốc.
