Vạn Nhân Mê Nàng Khuynh Đảo Chúng Sinh [ Xuyên Nhanh ] - Chương 258
Cập nhật lúc: 08/05/2026 14:02
Con Cá Ngốc Nghếch.
Sau khi quen biết Như Thu, quan hệ của hai người nhanh ch.óng tiến triển. Cô dường như có một sự tin tưởng khó hiểu đối với anh, anh nói gì, cô đều tin.
Trong quá trình chung sống, Như Thu vô tình để lộ chiếc đuôi cá. Vẻ mặt lúc đó của cô rất thấp thỏm, tựa như đang chờ đợi một bản án. Cố Tu Thành vốn đã biết cô là nhân ngư, đương nhiên sẽ không kinh ngạc. Anh chỉ thoáng tỏ ra ngạc nhiên, rồi an ủi cô hãy yên tâm.
Anh sẽ không dùng ánh mắt kỳ thị để đối xử với cô, hai người vẫn có thể như trước.
Con cá ngốc này quả nhiên càng thêm tin tưởng anh.
Cố Tu Thành nói sẽ giới thiệu cho cô một nơi ở, cô không chút do dự liền đồng ý. Điều này khiến anh từng hoài nghi liệu có phải nhân ngư vì quá ngu ngốc nên mới rơi vào tình cảnh gần như diệt tộc này không.
Cả Hải Thành cũng chỉ có một mình cô là nhân ngư.
Vì Như Thu không biết gì cả, nên trong thời gian đầu chung sống, hai người đã gây ra không ít chuyện dở khóc dở cười. Để không cho người khác nhận ra sự kỳ lạ của Như Thu, Cố Tu Thành chỉ có thể cầm tay chỉ việc, dạy cô đủ mọi kiến thức và kỹ năng của con người.
Dần dần, cách thức chung sống của hai người cũng thay đổi.
Cho đến hôm nay.
Như Thu nhìn người đàn ông ngồi trên chiếc sofa khác, lo lắng hỏi: “A Thành, gần đây anh có gặp phải chuyện gì phiền lòng không? Có chuyện gì em có thể giúp được không?”
Luôn được Cố Tu Thành giúp đỡ, cô cảm thấy có chút áy náy.
Dù ban đầu không hiểu các quy tắc xã hội của con người, nhưng sau một thời gian sống trên đất liền, cô đã biết rằng sự giúp đỡ là qua lại. Cố Tu Thành đã ra tay giúp đỡ khi cô mờ mịt vô định, vậy khi anh gặp khó khăn, cô cũng nên tìm cách, giúp được chút nào hay chút đó.
Vẻ mặt Như Thu rất chân thành, chân thành đến mức khiến người ta không nỡ lòng.
Cố Tu Thành mím môi, cuối cùng lựa chọn im lặng. Anh không thể nói rằng mình đang suy nghĩ có nên dùng trái tim nhân ngư để chữa trị cho cô bạn thanh mai hay không.
Nhân ngư không phải là con người, anh dùng trái tim của nó để chữa trị cho cô bạn thanh mai, không hề có chút áy náy nào. Bản thân anh vốn là một người bạc bẽo, trực tiếp xem nhân ngư như một con chuột bạch.
Đó là suy nghĩ ban đầu của Cố Tu Thành, nhưng theo thời gian chung sống với Như Thu, nội tâm anh cũng âm thầm xuất hiện biến hóa.
Như Thu tin tưởng anh vô điều kiện, sẽ vì niềm vui của anh mà vui, vì nỗi buồn của anh mà buồn. Đôi mắt hạnh ấy chứa đầy hình bóng của anh. Anh thật sự muốn moi t.i.m cô, để làm t.h.u.ố.c cho cô bạn thanh mai sao?
Cô cũng có suy nghĩ, có hỉ nộ ái ố như con người, có thể trò chuyện với anh, sẽ quan tâm đến anh.
Nhưng tình hình của cô bạn thanh mai ngày càng tệ hơn. Cố Tu Thành thật sự không nỡ nhìn gương mặt tiều tụy dần của người con gái mà anh luôn nâng niu trong lòng bàn tay.
Cô ấy luôn cười để trấn an anh, và mỗi lần cô ấy trấn an, Cố Tu Thành lại càng thêm khó chịu.
Trên mặt Như Thu thoáng hiện một tia mất mát, A Thành vẫn có rất nhiều chuyện không muốn nói cho cô biết.
Tuy Cố Tu Thành đối xử với cô rất tốt, giúp cô gần như không gặp khó khăn gì trong việc thích nghi với cuộc sống của con người, nhưng đôi khi cô cảm thấy giữa mình và anh có một khoảng cách rất xa.
Giống như bây giờ, cô biết anh là một tổng tài rất lợi hại, nhưng không biết anh lợi hại đến mức nào. Cố Tu Thành hiểu rõ cô như lòng bàn tay, nhưng cô lại hoàn toàn không biết gì về anh.
Cố Tu Thành nhận ra cảm xúc của cô, liền an ủi: “Em đừng nghĩ nhiều, chỉ là một vài vấn đề trong công việc thôi, sẽ sớm giải quyết được. Anh chỉ không muốn em phải cùng anh phiền lòng.”
Như Thu nghe anh nói, nỗi ưu tư tan biến, lòng ngọt ngào, A Thành luôn suy nghĩ cho cô.
Trên gương mặt xinh đẹp của cô bất giác lộ ra nụ cười, cô lén liếc nhìn anh, còn mang theo vài phần e thẹn.
Hành động mà Như Thu cho là kín đáo lại bị Cố Tu Thành nhìn thấy rõ ràng, cảm xúc phức tạp trong lòng anh càng lúc càng nhiều.
Cố Tu Thành luôn tỏ ra vô cùng chu đáo trước mặt Như Thu, nhưng đó không phải là tính cách thật của anh. Đó là vì trong cuốn sách giới thiệu chi tiết về nhân ngư, có ghi rằng trái tim nhân ngư chỉ có thể được lấy ra bằng một con d.a.o đặc biệt.
Mà con d.a.o đó tạm thời đang ở trong tay một nhà sưu tập ở nước ngoài. Nhà sưu tập này tính tình cổ quái, Cố Tu Thành đã nhiều lần đến cửa xin mua hoặc trao đổi, nhưng đều bị từ chối. Anh chỉ có thể tiếp tục kiên trì với đối phương.
Trong thời gian này, Như Thu tuyệt đối không thể rời đi. Cô là nhân ngư, một khi trở về với biển cả, anh sẽ không có cách nào tìm được cô, và cô bạn thanh mai của anh chỉ có con đường c.h.ế.t.
Cô bạn thanh mai đối với anh rất quan trọng, Cố Tu Thành quyết không cho phép chuyện như vậy xảy ra.
Vì vậy, anh cố tình che giấu bản tính của mình, ngụy trang thành một người tốt, giữ Như Thu ở bên cạnh, tận tâm chăm sóc cô. Và nàng nhân ngư đơn thuần này cũng đúng như anh nghĩ, đã nhanh ch.óng thích anh.
Tình yêu là phương pháp dễ dàng nhất để giữ chân một người, và nó áp dụng cho bất kỳ sinh vật nào có cảm xúc.
Cố Tu Thành nghĩ, nếu thật sự phải lựa chọn giữa Như Thu và cô bạn thanh mai, anh cuối cùng sẽ chọn cô bạn thanh mai. Đó mới là người anh thích từ nhỏ, là người anh muốn che chở cả đời.
Cố Tu Thành khẽ né tránh đôi mắt chứa đựng vô số lời muốn nói kia, đè nén mọi tâm tư. Anh tự nhủ, việc cần làm ở giai đoạn này là giữ cô lại, những chuyện khác để sau hãy tính.
“Đợi vài ngày nữa, anh sẽ đưa em ra ngoài nhà hàng ăn cơm.”
