Vạn Nhân Mê Nàng Khuynh Đảo Chúng Sinh [ Xuyên Nhanh ] - Chương 232
Cập nhật lúc: 08/05/2026 05:09
Hứa Tiên Sinh Cũng Có Nghe Phong Phanh Những Lời Đồn Đại Dạo Gần Đây.
Nổi cộm nhất là vụ người thừa kế hai nhà Giang, Từ vì một người phụ nữ mà thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Khác với những kẻ coi đó là trò đùa, Hứa tiên sinh từng diện kiến Vân Xu nên thừa hiểu chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra.
Đứng trước nhan sắc khuynh thành của nàng, lý trí phỏng có ích gì?
Nhưng khoan bàn đến sự hiện diện của gia chủ Kloster, chỉ tính riêng những ân oán năm xưa, việc Vân Xu chọn cách phớt lờ bọn họ đã là một thái độ vô cùng nhân từ rồi.
Nếu không phải vì gốc rễ sự nghiệp vẫn đặt ở Đông Thành, mà thế lực của ba nhà Mạc, Giang, Từ lại quá lớn, Hứa tiên sinh đã chẳng đời nào mời ba kẻ này đến dự tiệc.
Ông ta vốn tưởng Từ Nguyên Khải và Giang Văn ít nhất cũng tự biết thân biết phận, hiểu rõ sự xuất hiện của mình không được Vân Xu chào đón mà ngoan ngoãn đứng yên một chỗ. Nào ngờ hai kẻ này lại mặt dày tiến thẳng tới đây.
Nhìn gương mặt lạnh tanh, không chút cảm xúc của gia chủ Kloster, Hứa tiên sinh cảm thấy thái dương giật liên hồi.
Giang Văn cẩn trọng liếc nhìn Vân Xu, nhưng toàn bộ sự chú ý của nàng đều đặt trên người đàn ông tóc vàng, thậm chí còn chẳng thèm để mắt đến sự xuất hiện của hai người bọn họ. Trái tim hắn càng thêm chua xót.
Hắn cố gắng dời tầm mắt khỏi người nàng, lên tiếng: "Ngài Kloster, nghe nói ngài và Vân Xu đã quen biết nhau từ lâu khi ở nước ngoài?"
Vì không thể tra cứu được bất kỳ thông tin nào ở nước ngoài, Giang Văn đành phải bắt đầu thăm dò từ đối phương.
Thế nhưng, người đàn ông tóc vàng chỉ nhạt nhẽo liếc hắn một cái, ánh mắt hệt như đang nhìn một hòn đá ven đường: "Ngươi là ai?"
Cái gì?
Giang Văn đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, sắc mặt thoắt xanh thoắt trắng. Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có kẻ nào dám đối xử với hắn như vậy. Hắn đường đường là nhân vật có m.á.u mặt ở Đông Thành, vậy mà lại bị hỏi "Ngươi là ai?", lại còn ngay trước mặt người con gái hắn yêu.
Cảm giác nhục nhã từ tận đáy lòng trào dâng, khiến hắn chỉ hận không thể quay lưng bỏ đi ngay lập tức. Nhưng làm vậy chỉ càng chứng tỏ sự t.h.ả.m hại của hắn mà thôi.
Đôi mắt Vân Xu khẽ mở to, sau đó khóe môi lặng lẽ cong lên. Leonard thật là xấu xa. Rõ ràng anh ấy nắm rõ thông tin của những người này như lòng bàn tay, vậy mà lại cố tình giả vờ không quen biết.
Nàng nắm lấy bàn tay thon dài của hắn khẽ lắc lắc, đôi mắt sáng lấp lánh, vô cùng đáng yêu.
Người đàn ông tóc vàng rũ mắt, trở tay bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé, mềm mại của nàng vào lòng bàn tay to lớn của mình. Giọng nói trầm ấm, ưu nhã mang theo sự sủng nịch vô bờ: "Đừng quậy, lát về anh chơi với em."
Sự tương tác thân mật, ngọt ngào ấy khiến ngọn lửa ghen tuông trong lòng hai kẻ kia bùng cháy dữ dội.
Hứa tiên sinh đứng một bên xem mà há hốc mồm. Vốn dĩ ông ta còn lo lắng vị gia chủ này sẽ nổi trận lôi đình, không ngờ chưa đầy một phút, Giang Văn đã bị đả kích đến mức thương tích đầy mình. Ông ta thầm vuốt n.g.ự.c tự nhủ, may mà mình đã sớm dập tắt những ý niệm không an phận.
Ánh mắt Từ Nguyên Khải tối sầm lại. Đối phương hoàn toàn không nể nang tình diện. Sở hữu bối cảnh hùng hậu như vậy, làm việc đương nhiên có thể tùy tâm sở d.ụ.c. Nhưng mạnh thì mạnh thật, đây dẫu sao cũng là Đông Thành. "Ngài Kloster, tôi và Giang Văn trước kia từng quen biết Vân tiểu thư, cũng từng làm sai một số chuyện, hiện tại chúng tôi muốn bù đắp cho cô ấy."
"Trước đây cô ấy ở nước ngoài bặt vô âm tín, hiện tại tôi và bạn bè chỉ muốn quan tâm một chút đến cuộc sống của cô ấy, ngài không cần phải nhắm vào chúng tôi như vậy. Hơn nữa, với hoàn cảnh của cô ấy, không thể nào sống ẩn dật, vô danh ở nước ngoài được. Chúng tôi lo lắng cô ấy bị kẻ xấu lừa gạt nên mới lên tiếng dò hỏi."
"Lúc cô ấy mới bước vào dạ tiệc, rõ ràng là thiếu kinh nghiệm giao tiếp. Nếu trước kia ngài kiểm soát các mối quan hệ của cô ấy, không cho cô ấy tham gia các buổi tụ họp, thì quả thực quá đáng. Cô ấy là một người tự do, ngài làm vậy là không công bằng với cô ấy."
Tài ăn nói của Từ Nguyên Khải quả thực không tồi, ít nhất cũng thông minh hơn kẻ chỉ biết đ.â.m đầu vào tường như Giang Văn. Từng câu từng chữ của hắn đều tỏ vẻ suy nghĩ cho Vân Xu, cứ như thể kẻ đề nghị tống khứ Vân Xu ra nước ngoài năm xưa không phải là hắn, cứ như thể Leonard mới là kẻ phản diện ức h.i.ế.p Vân Xu vậy.
Giữa những lời lẽ đường mật ấy là sự châm ngòi ly gián thâm độc.
Vân Xu nghe mà vẻ mặt ngơ ngác. Là người trong cuộc, nàng thừa hiểu những lời Từ Nguyên Khải nói đều là bịa đặt. Ngay lúc Vân Xu định lên tiếng giải thích, người bên cạnh đã giành lời.
Leonard lạnh lùng hỏi: "Ngươi lấy tư cách gì mà đứng đây chất vấn ta?"
Đôi đồng t.ử màu xanh biển tỏa ra áp lực kinh người, tựa như ngay giây tiếp theo sẽ dìm c.h.ế.t kẻ đối diện xuống đáy biển sâu, vĩnh viễn không thể hô hấp.
Bàn tay Từ Nguyên Khải bất giác co giật, nhưng rất nhanh đã bị hắn khống chế lại: "Tôi đã nói rồi, tôi chỉ muốn bù đắp cho cô ấy."
Leonard nhếch mép: "Vậy ngươi đã làm được cái gì để bù đắp rồi? Đứng ở đây chất vấn ta sao?"
Khóe miệng Từ Nguyên Khải run rẩy, không thốt nên lời. Hắn rất muốn gào lên rằng hắn căn bản không tìm được cơ hội nào để bù đắp cho Vân Xu, thậm chí ngay cả việc gặp mặt nàng cũng là một điều xa xỉ. Nhưng nói ra những lời đó, chẳng khác nào tự tát vào mặt mình, chứng minh sự vô năng của bản thân.
Hắn đành câm nín.
"Ngươi nghĩ mình là ai?" Người đàn ông tóc vàng cao cao tại thượng đ.á.n.h giá hắn, ánh mắt vô cơ lạnh lẽo tựa như đang nhìn một vật c.h.ế.t, "Muốn ta nhắm vào ngươi, ngươi xứng sao?"
Hắn chưa từng để mắt tới mấy kẻ tép riu ở Đông Thành này, chẳng qua cũng chỉ là một lũ ngu xuẩn không biết tự lượng sức mình mà thôi.
Từ Nguyên Khải bị khí tràng cường đại của đối phương chèn ép đến mức không còn sức phản kháng. Một kẻ đã bắt đầu tiếp quản sự nghiệp gia tộc như hắn, khi đứng trước mặt người đàn ông này, lại t.h.ả.m hại chẳng khác nào một đứa trẻ tay không tấc sắt, ấu trĩ đến nực cười.
Bọn họ luôn tự xưng là thiên chi kiêu t.ử, nhưng đến giờ phút này mới cay đắng nhận ra sự nhỏ bé, hèn mọn của chính mình.
Vân Xu lên tiếng: "Tuy không biết tại sao anh lại có những suy nghĩ kỳ quái như vậy, nhưng Leonard chưa từng giam cầm tôi. Là do tôi không thích đến những nơi đông người thôi."
Nàng ở Châu Âu cũng có vòng tròn giao tiếp của riêng mình, chỉ là những người có thể gọi là bạn bè đếm trên đầu ngón tay. Thỉnh thoảng nàng cũng cùng bạn bè tham gia những buổi tụ họp nhỏ, hoặc đi du lịch đây đó. Tất nhiên, mỗi lần ra ngoài đều có vệ sĩ theo sát bảo vệ nghiêm ngặt.
