Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 598
Cập nhật lúc: 27/03/2026 20:26
“Nhưng nàng lại hoàn toàn không hay biết, tay vẫn tiếp tục dùng sức, đầu ngón tay đều bấu đến trắng bệch.”
Tư Không Công Lân cuối cùng vẫn mủi lòng.
Đầu ngón tay hắn khẽ động, cởi bỏ dây trói.
Hắn tưởng rằng sau khi tự do Lộ Tiểu Cẩn sẽ theo bản năng mà rút d.a.o ra.
Nhưng không có.
Lộ Tiểu Cẩn rất buồn ngủ.
Sau khi cởi dây thừng, nàng chỉ càng thêm dán sát vào hắn, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy eo hắn, trong miệng hung hăng lẩm bẩm:
“Của ta——”
“Người là của ta——”
Sớm muộn gì cũng g-iết lão, đưa lão xuống địa ngục!
Sau đó chìm vào giấc ngủ sâu.
Dù ngủ say, tay vẫn như sắt đ-á, ôm c.h.ặ.t lấy eo lão già không buông.
Ánh mắt Tư Không Công Lân cuối cùng cũng dịu lại, từng chút từng chút một vuốt ve mái tóc rối bù ướt nhẹp của Lộ Tiểu Cẩn.
“Thích vi sư đến mức này sao?
Hửm?”
Chương 437 Nơi phong ấn thực sự, Vô Tâm nhai
Lộ Tiểu Cẩn đương nhiên là thích Tư Không Công Lân.
Có người nói thích một người chính là lúc nào cũng sẽ nhớ tới người đó.
Lộ Tiểu Cẩn ngày nào cũng niệm cho lão già ch-ết đi, vậy sao lại không tính là một loại thích chứ?
Nhưng muốn cho lão già ch-ết đi không phải là một chuyện đơn giản.
Ba ngày tiếp theo Lộ Tiểu Cẩn không lúc nào là không tìm thời cơ đ-ánh lén.
Dùng b.úa đ-ập.
Dùng dây thừng siết.
Dùng kim đ-âm.
…
Các người đoán xem thế nào?
Chẳng có tác dụng gì cả.
Lão già tuổi cao, da dày đã đành, đầu còn cứng.
Toàn thân từ trên xuống dưới ngươi căn bản không tìm ra được một kẽ hở nào.
—— Chẳng lẽ chưa thấy lúc trước giới tu tiên vây đ-ánh lão mà cũng không đ-ánh ch-ết được lão sao?
Lộ Tiểu Cẩn giãy giụa hấp hối suốt ba ngày.
Ba ngày sau nàng có vẻ như đã cạn sạch sức lực và thủ đoạn.
“Tôn thượng, vết thương của đại sư tỷ đã kh-ỏi h-ẳn rồi ạ.”
Vết thương bị chịu ở thủy lao khôi phục rất nhanh.
Mà cái da đầu gần như bị xé nát kia cũng đã đại khái mọc lại hết rồi.
Vết thương khỏi rồi đồng nghĩa với việc nàng có thể bắt đầu lấy m-áu rồi.
Lộ Tiểu Cẩn tuy còn đang điên nhưng cũng nhận ra một tia bất an.
“Không không không, vẫn chưa khỏi.”
Nàng chỉ vào tim mình, “Chỗ này còn đau, đau lắm.”
Chờ chút!
Không đúng nha.
Nàng đều đã ch-ết rồi, tại sao còn phải sợ lấy m-áu?
Lão già này là ngay cả khi nàng đã biến thành ma cũng không chịu buông tha cho nàng nha!
Lộ Tiểu Cẩn lập tức oán khí ngút trời luôn!
A a a a a!
Nàng muốn báo thù!
Nàng muốn lão già ch-ết!
Nhưng nàng không g-iết nổi lão già.
Lúc nàng làm người g-iết không nổi, lúc làm ma vậy mà cũng g-iết không nổi.
Lộ Tiểu Cẩn lại bắt đầu bứt tóc vò đầu.
“A——!”
Hận quá!
Nàng hận quá đi mất!
Đột nhiên trong đầu Lộ Tiểu Cẩn xẹt qua một địa danh.
—— Băng động.
Trong truyền thuyết dưới băng động dường như phong ấn một con thượng cổ hung thú nào đó cho nên quanh năm cực kỳ âm hàn, trở thành cấm địa của Thiên Vân tông.
Nhưng thực ra không phải như vậy.
Nơi phong ấn thực sự là Vô Tâm nhai sau Vô Tâm phong.
Vô Tâm nhai mới là cấm địa thực sự của Thiên Vân tông.
Chỉ là rất ít người biết nơi này.
—— Đệ t.ử bình thường ngay cả Vô Tâm phong cũng không thể tiếp cận, huống hồ là biết được mật tân bực này.
Mà đám người Lộ Tiểu Cẩn sau khi vào Vô Tâm phong đều bị ra lệnh nghiêm cấm không được bước tới gần Vô Tâm nhai nửa bước.
Nói chính xác thì ngay cả bản thân Tư Không Công Lân cũng không dám tới gần Vô Tâm nhai.
Lộ Tiểu Cẩn ước tính nếu cái Thiên Vân tông này thực sự có thứ gì có thể g-iết ch-ết lão già thì có lẽ chính là ở trong Vô Tâm nhai.
Nàng phải đi!
“Buông tay ra.”
Tư Không Công Lân vỗ vỗ tay Lộ Tiểu Cẩn, cạy bàn tay đang túm c.h.ặ.t tóc của nàng ra, nắm trong tay mình, “Tiểu Cẩn, con hãy nhớ lấy, dù xảy ra chuyện gì cũng đừng làm tổn thương chính mình.”
Da đầu suýt chút nữa lại bị cào rách rồi.
Tư Không Công Lân biết vết thương của Lộ Tiểu Cẩn đã kh-ỏi h-ẳn.
ưng hắn cũng biết tinh thần Lộ Tiểu Cẩn không được ổn định cho lắm.
Ngay cả khi hắn đã ở bên nàng ba ngày rồi thì vẫn như vậy.
Nhưng nhìn chung đã tốt hơn trước rất nhiều rồi.
Ít nhất nàng hiện tại sẽ không còn tốn hết tâm tư để g-iết hắn nữa.
Lộ Tiểu Cẩn đột ngột ngẩng đầu, điên cuồng nhìn Tư Không Công Lân:
“Sư tôn, người từng nói sẽ giúp con chữa thương, là thật sao?”
“Ừ.”
“Vậy người cùng con đi Vô Tâm nhai đi?”
Lộ Tiểu Cẩn túm c.h.ặ.t lấy tay hắn, “Chúng ta đi Vô Tâm nhai, tới Vô Tâm nhai rồi có lẽ cơn đau tim của con sẽ kh-ỏi h-ẳn đấy.”
Nhắc đến ‘Vô Tâm nhai’, ánh mắt Tư Không Công Lân rõ ràng biến đổi đôi chút.
Hắn đăm chiêu nhìn Lộ Tiểu Cẩn, dường như muốn nhìn ra điều gì đó trên khuôn mặt nàng.
Nhưng chẳng có gì cả.
Chỉ có sự điên cuồng.
Nàng vẫn là một kẻ điên.
Nhưng một kẻ điên tại sao lại muốn đi Vô Tâm nhai?
Lộ Tiểu Cẩn là vì thôn phệ thần tích cho nên cảm ứng được điều gì sao?
Hay chỉ là nảy ra ý nghĩ bất chợt?
Tư Không Công Lân vươn tay, từng chút một vuốt phẳng mái tóc rối bù của Lộ Tiểu Cẩn, bâng quơ hỏi:
“Tại sao đột nhiên lại muốn đi Vô Tâm nhai?”
Lộ Tiểu Cẩn nhe răng ra, lộ ra tám chiếc răng trắng bóc:
“Đi Vô Tâm nhai ngắm cảnh.”
Lúc đẩy lão già xuống dưới chắc chắn phong cảnh sẽ đẹp lắm!
“Chúng ta cùng đi nhé, được không?”
Tư Không Công Lân từ trước đến nay luôn có cầu tất ứng với Lộ Tiểu Cẩn, nhưng lần này hắn đã từ chối.
“Không được.”
“Tại sao?”
Tư Không Công Lân vỗ vỗ đầu nàng, vẫn nhân từ vững chãi, nhìn không ra có bất kỳ điều gì không ổn:
“Tiểu Cẩn, con quên rồi sao, nơi đó là cấm địa, con không được đi.”
“Vậy sư tôn, sư tôn có thể đi không?”
“Vi sư cũng không thể.”
Đáy mắt Lộ Tiểu Cẩn bùng lên sự điên cuồng tột độ.
Nhìn xem!
Lão không dám đi!
Lão càng không dám đi thì lão càng nhất định phải đi!
