Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 367
Cập nhật lúc: 27/03/2026 10:04
“Vậy đồ nhi không sờ nữa, sư tôn cho đồ nhi l-iếm một cái được không?"
Nói đoạn, lại l-iếm quanh miệng một vòng đầy biến thái.
Mặt Tiêu Không Công Lân rốt cuộc đen như mực.
Sự thật chứng minh, giữa việc bị tạt chén trà có nước miếng và bị l-iếm vẫn có sự khác biệt bản chất.
Đây này, Lộ Tiểu Cẩn đã cho lão mở mang kiến thức rồi.
“Còn nói bừa nữa, tháo xương hàm ra."
Lộ Tiểu Cẩn không dám nói bừa nữa.
Chỉ dám l-iếm lưỡi liên tục.
Ánh mắt biến thái chưa từng rời khỏi người Tiêu Không Công Lân lấy một khắc, tầm mắt đảo qua đảo lại, sau đó dừng lại ở một chỗ nào đó vài giây, phát ra tiếng cười hì hì hì.
Càng thêm biến thái kinh tởm người khác.
Tiêu Không Công Lân:
“...
Còn thò lưỡi ra nữa, cắt bỏ."
Lộ Tiểu Cẩn chỉ đành ngậm miệng lại, chỉ dùng mắt nhìn, hì hì hì.
“Còn nhìn nữa, m.ó.c m.ắ.t ra."
Lộ Tiểu Cẩn bĩu môi, chỉ đành dời tầm mắt đi, ngồi xổm xuống, ngâm toàn bộ c-ơ th-ể trong nước bể.
Thoải mái.
Vừa mới ngâm thoải mái xong, Tiêu Không Công Lân đã đi tới bên bể, nắm lấy cổ tay nàng, rạch một nhát.
Chậu Ngưng Lãnh kịp thời hứng dưới cổ tay nàng.
“Sư tôn?"
“Để yên đó, đừng có lộn xộn."
Những ngày qua m-áu của Lộ Tiểu Cẩn đa phần đều bị lão dùng hết rồi.
M-áu để chế chế Tĩnh Tâm Đan từ lâu đã không đủ.
Nhưng trước đó Lộ Tiểu Cẩn vẫn luôn hôn mê, lão lo lắng lấy quá nhiều m-áu sẽ trực tiếp khiến nàng ch-ết đi trong lúc hôn mê, nên vẫn luôn đợi.
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc nàng tỉnh lại.
“Nhưng sư tôn, đồ nhi khó chịu..."
“Đừng sợ, nước bể này có thể dưỡng bệnh, nhịn một chút là qua thôi."
Lộ Tiểu Cẩn:
“?"
Nhịn một chút?
Lão hủ lậu kia, cho lão t.ử l-iếm mấy cái, lão cũng nhịn một chút đi!
“Tiểu Cẩn, muội chẳng phải đã nói vì vi sư cái gì cũng bằng lòng làm sao?
Chỉ là lấy m-áu khi đang mang thương tích, muội đã không bằng lòng rồi sao?"
Bằng lòng cái đầu lão ấy.
Lộ Tiểu Cẩn mắng thầm trong bụng, ngoài mặt lại phải dùng đôi mắt lấp lánh nhìn Tiêu Không Công Lân:
“Đồ nhi bằng lòng, chỉ cần sư tôn vui lòng, đồ nhi chuyện gì cũng bằng lòng làm."
Nàng không giãy giụa nữa, mà chống khuỷu tay từ suối nước nóng trồi lên, gương mặt trắng bệch vì mất m-áu ghé sát vào Tiêu Không Công Lân:
“Vậy sư tôn thì sao?
Sư tôn cũng sẽ vì đồ nhi mà làm bất cứ chuyện gì chứ?"
Nàng ghé sát quá, vừa nói chuyện hương d.ư.ợ.c nhàn nhạt đã xộc vào mũi lão.
Ấm áp, mập mờ.
Tiêu Không Công Lân thấy m-áu đã lấy hòm hòm, xóa sạch vết thương trên tay nàng, thu hồi chậu Ngưng Lãnh, vừa ngẩng đầu lên liền đối diện với gương mặt trắng bệch tan vỡ của Lộ Tiểu Cẩn, lão khựng lại một chút:
“Muội muốn cái gì?"
Lộ Tiểu Cẩn ghé sát hơn nữa, hơi thở phả ra gần như có thể lướt qua lớp lông tơ trên mặt lão.
“Muốn hôn sư tôn, có được không?"
Trong suối nước nóng hơi nóng mịt mù, không khí mập mờ tình tứ, trong một màn sương khói, cổ họng Tiêu Không Công Lân khẽ động.
Sau lưng lão tỏa ra một luồng hắc khí.
Lão lẽ ra nên đẩy Lộ Tiểu Cẩn ra.
Nhưng lão không làm vậy.
“Có được không sư tôn?"
Nàng l-iếm môi mình một cái.
Ánh mắt Tiêu Không Công Lân u tối, đưa tay ra ôm lấy eo nàng.
Lộ Tiểu Cẩn thuận thế nhào tới phía trước, đột nhiên ngượng ngùng mở miệng:
“Sư tôn, đồ nhi muốn đi vệ sinh, có được không?"
“Ừm...
Ơ?!"
Tiêu Không Công Lân lập tức tỉnh táo.
Chính xác mà nói là kinh hãi đến tỉnh cả người.
Đi...
đi vệ sinh?
Cái gì có được không?
Trong suối nước nóng?
Con người không thể, ít nhất là không nên như vậy!
“Sư tôn, có được không?"
“Không được!"
Tiêu Không Công Lân đen mặt, xách nàng lên định ném ra ngoài.
Ai ngờ lão vừa xách, Lộ Tiểu Cẩn đã như dây tơ hồng quấn c.h.ặ.t lấy eo lão.
“Sư tôn ——"
Lộ Tiểu Cẩn vừa ngâm suối nước nóng xong, toàn thân ấm áp lại ướt sũng.
Mà nước tiểu cũng ấm áp lại ướt sũng.
Tiêu Không Công Lân không phân biệt được đó là nước suối hay là nước tiểu.
Nhưng không sao, lão sẽ nghĩ theo hướng tồi tệ nhất.
Lộ Tiểu Cẩn, đi, vệ sinh, trên, người, lão?
Tiêu Không Công Lân mỉm cười.
Có người còn sống nhưng thực ra đã ch-ết rồi.
Chương 269 Không có nổ nhất, chỉ có nổ hơn
Tiêu Không Công Lân vốn tưởng rằng mình cũng được coi là một người có kiến thức.
Nhưng rõ ràng kiến thức của lão vẫn còn ít quá.
Khoảnh khắc này lão đã nghĩ rất nhiều.
Chuyện cũ lũ lượt hiện ra trong đầu lão, cuối cùng kết thành một câu nói:
“Hay là ch-ết quách đi cho rồi?”
“Sư tôn."
Lộ Tiểu Cẩn ch-ết sống bám c.h.ặ.t trên người lão, làm sao để kinh tởm Tiêu Không Công Lân, nàng hiểu rõ nhất, “Đồ nhi nhớ sư tôn rất thích tắm rửa ở đây."
“Đồ nhi càng nhớ sư tôn rất thích cái bô của đồ nhi."
Ta không có, ta không phải, đừng nói bừa.
“Thực ra đồ nhi cũng biết, sư tôn không phải thích bô, mà là thích của đồ nhi..."
Lộ Tiểu Cẩn thẹn thùng cười, “Cho nên đồ nhi quyết định đi vệ sinh ở đây."
Ồ, cái cười đó cũng chẳng thẹn thùng cho lắm.
Vừa nhe miệng ra là thấy một hàm răng trắng hở, cười một cách biến thái và lộ liễu.
“Như vậy ở đây sẽ lưu lại hơi thở của đồ nhi, lâu ngày không tan, sư tôn vừa bước vào là có thể nhớ tới đồ nhi."
Lâu, lâu ngày không tan?
Những con chữ khiến người ta run rẩy biết bao.
Lộ Tiểu Cẩn một tay siết c.h.ặ.t cổ Tiêu Không Công Lân, tay kia như chỉ điểm giang sơn vẫy loạn xạ, cười hì hì hì đủ kiểu:
“Chỗ này phải đi vệ sinh, chỗ kia cũng phải, tất cả đều phải, đồ nhi muốn khiến sư tôn bất kể ở đâu cũng đều có thể cảm nhận được sự hiện diện của đồ nhi."
“Hay là đồ nhi không về ngoại môn nữa, ở lại đây bầu bạn với sư tôn đi..."
Vừa nói vừa vặn vẹo m-ông, bắt đầu làm nũng.
“Được không mà sư tôn?"
Tiêu Không Công Lân:
“..."
Lão cứ tưởng đi vệ sinh trên người lão đã là chuyện nổ nhất rồi.
Không ngờ còn có chuyện nổ hơn.
Lão lạnh mặt, tay run rẩy, xách cổ áo Lộ Tiểu Cẩn muốn tách nàng ra.
