Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 278
Cập nhật lúc: 27/03/2026 09:14
“Suốt quãng đường đi tới đây, nàng lảo đảo lắc lư, mấy lần suýt chút nữa thì ngã xuống.”
Sao có thể không choáng váng cho được?
Nhưng nàng vẫn cố nén không bước xuống khỏi đầu rắn.
—— Khó khăn lắm mới được ra oai một lần.
—— Phải ra oai thật hoành tráng!
Thật sự đã ra oai một trận lớn.
Suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo.
Nàng vừa choáng váng lảo đảo, tay liền theo bản năng vươn ra phía trước, tay lắc tới lắc lui lên xuống trái phải để giữ thăng bằng cho chính mình.
Cái này làm con rắn nhỏ quay mòng mòng luôn.
—— Một mạch nôn tới ba lần.
Thế là trong mắt người khác, người áo đen uy phong lẫm liệt lúc này đang trượt chân một cách vô cùng chật vật trên đầu rắn.
Chân đau đến mức nàng suýt nữa thì tạ thế ngay tại chỗ.
“G-iết ——!"
Giọng nói của Lộ Tiểu Cẩn là cố tình đè thấp xuống.
Có vài phần thô kệch.
Âm thanh không lớn nhưng cực kỳ uy h.i.ế.p.
Lệnh vừa ban xuống, bầy thú đồng loạt xông ra.
Trực tiếp bao vây trọn vẹn đám ma tu.
Đám ma tu không còn vẻ ngang tàng như lúc trước nữa.
Từng tên mặt mày biến sắc.
“Chạy mau!
Mau chạy đi!"
Đám đông tản ra điên cuồng chạy trốn.
Các đệ t.ử Thiên Vân Tông cũng chạy theo nhưng bọn họ rất nhanh phát hiện ra linh thú chỉ đuổi theo ma tu.
Hơn nữa sau khi bắt được ma tu, bọn chúng cũng không hạ thủ đoạn ch-ết người, chỉ trở tay tát một cái cho người ta nửa mê nửa tỉnh, sau đó đào linh căn của bọn chúng ra rồi ném vào miệng ăn sạch.
Có một tên tính một tên.
Chỉ thương không vong.
“A ——!"
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vì bị đào linh căn vang lên liên tiếp.
So với nỗi đau xác thịt do mất đi linh căn, bọn chúng càng sợ hãi việc sau khi mất đi linh căn sẽ bị người ta báo thù.
Ma tu, có một tên tính một tên đều là phường ác độc.
Mất đi linh căn sau này sẽ gặp phải chuyện gì, bọn chúng hiểu rõ hơn ai hết.
Cho nên hoảng hốt, sợ hãi, tuyệt vọng...
Sống như vậy còn không bằng ch-ết đi cho xong!
Nhưng linh thú không hạ thủ đoạn ch-ết người với bọn chúng, bọn chúng lại căn bản không dám cầm d.a.o tự sát.
Chỉ có thể nằm trên đất rên rỉ, ngày càng tuyệt vọng.
“Những linh thú này dường như chỉ truy sát ma tu thôi?"
“Người áo đen đó lẽ nào tới để giúp chúng ta?"
“Làm sao có thể chứ!
Vừa nãy chính nàng ta đã hủy hoại linh căn của Quân sư huynh mà."
“Nhưng trông có vẻ như không có ác ý gì với chúng ta."
…
Các đệ t.ử nơm nớp lo sợ canh giữ trận pháp, một bước không dám rời đi.
Thỉnh thoảng dùng khóe mắt liếc nhìn Lộ Tiểu Cẩn một cái.
“Nhiều linh thú cao giai như vậy đều là do một mình nàng ta điều khiển sao?"
“Vậy nàng ta ít nhất cũng phải là tu sĩ Nguyên Anh kỳ chứ, mạnh quá đi!"
“Nguyên Anh kỳ có thể ngự thất phẩm linh thú sao?
Nàng ta ít nhất cũng phải là Hóa Thần kỳ."
“Lẽ nào là trưởng lão của Ngự Thú Tông?
Nhưng một tu sĩ cao giai như nàng ta làm sao vào được Đại Hoang Bí Cảnh chứ?"
…
Không ai có thể nói rõ được ngọn ngành.
Chỉ là nhao nhao cảnh giác phòng bị nhìn Lộ Tiểu Cẩn.
Mà Lộ Tiểu Cẩn đang bị phòng bị kia chân đã đau đến mức bắt đầu run rẩy rồi.
“Cái đó tỷ ơi, ở trên cao gió lớn hay là để đệ để tỷ xuống trước nha?"
Cự mãng thân thiết nói.
Mẹ nó chứ, ở trên đầu lão t.ử run lẩy bẩy, phúc khí đều bị nàng ta run sạch rồi!
Ngươi đã nói đứng không vững thì trèo cao như vậy làm cái gì!
Mẹ nó chứ ¥%&……%……¥……
“Ừm."
Âm cuối còn chưa dứt, Lộ Tiểu Cẩn đã được cự mãng đặt lại mặt đất.
Giây phút chân chạm đất chân vẫn đau nhưng may mắn là không run nữa.
Lưng cũng thẳng lên không ít.
“Ta đi giúp bọn họ một tay."
Cự mãng nói, “Một đám phế vật, đào cái linh căn mà cũng chậm chạp như vậy."
Nó mà lên thì một chiêu ít nhất đào được năm cái!
Nhìn đám linh thú kia từng con phế vật kìa, trì hoãn lâu như vậy còn có muốn về ăn cơm tối không hả!
Lộ Tiểu Cẩn gật đầu:
“Đừng g-iết người."
Từng chịu sự giáo d.ụ.c hiện đại nên dù thế nào nàng cũng không thể xem nhẹ mạng người được.
Tuy nhiên ma tu ác độc, sau khi bị đào mất linh căn chưa chắc đã nhẹ nhàng hơn c-ái ch-ết đâu.
“Biết rồi mà."
Đồ thánh mẫu ch-ết tiệt!
Cự mãng ngẩng đầu gia nhập vào thế trận nghiền ép.
Ai ngờ đúng lúc này Ma Tôn không biết làm thế nào mà thế mà tránh được bầy thú, phi tốc lao về phía Lộ Tiểu Cẩn.
“Thuần Tịnh Chi Thể!"
Kẻ có thể vào Đại Hoang Bí Cảnh chỉ có thể là tu sĩ dưới Kim Đan kỳ.
Ngự thú sư Hóa Thần kỳ căn bản không thể xuất hiện ở đây được.
Cho nên người áo đen có thể ngự thất phẩm linh thú này chỉ có thể là Thuần Tịnh Chi Thể!
Lần này hắn nhất định phải biết Thuần Tịnh Chi Thể là ai mới được!
Thấy Ma Tôn ngày càng gần, Lộ Tiểu Cẩn quả đoạn lôi cung tiễn từ trong túi trữ vật ra, bôi m-áu của mình lên, giương cung, nhắm thẳng vào sợi tơ con rối trong đan điền của Ma Tôn, dứt khoát b-ắn tiễn.
“Vèo ——!"
Ma Tôn tránh cực nhanh nhưng vẫn bị mũi tên b-ắn trúng cánh tay.
Trên tên có m-áu của Lộ Tiểu Cẩn.
Ma Tôn liếc nhìn mũi tên, khóe môi nhếch lên.
“Quả nhiên là Thuần Tịnh Chi Thể."
Thấy một tiễn không thành, Lộ Tiểu Cẩn lại rút ra một mũi tên nữa, giương cung, nhắm b-ắn.
Ngày càng gần.
Lộ Tiểu Cẩn hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại tâm thần.
Mọi thứ trong không gian trước mắt dường như trong khoảnh khắc này đều trở nên chậm chạp.
Sợi tơ con rối trong mắt nàng được phóng đại vô hạn.
“Vèo ——!"
Một tiễn b-ắn trúng!
Sợi tơ con rối, đứt!
Lúc đó Ma Tôn chỉ cách nàng chưa đầy một mét.
Chính vì cách quá gần nên Ma Tôn hầu như chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy đôi mắt quen thuộc của Lộ Tiểu Cẩn.
Cho dù nàng có bọc kín mít toàn thân, cho dù vóc dáng trông chỗ nào chỗ nấy đều không giống nhưng đôi mắt thì không lừa được người.
Cho nên Thuần Tịnh Chi Thể chính là Lộ Tiểu Cẩn?
Ma Tôn sững người tại chỗ.
Lời của Giang Ý Nồng như ma âm lọt vào tai:
“Nếu người đó là Lộ Tiểu Cẩn thì sao?"
Lúc đó hắn cảm thấy bất kể ai là Thuần Tịnh Chi Thể hắn đều sẽ đối xử bình đẳng.
Có phải Lộ Tiểu Cẩn hay không cũng vậy thôi.
