Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 229
Cập nhật lúc: 27/03/2026 09:07
“Ai ngờ bây giờ vất vả lắm mới tìm thấy huynh, huynh lại quên muội rồi sao?"
Nói một cách chắc như đinh đóng cột, làm cho Lý Dương cũng không biết phải làm sao.
Tuy rằng hắn chẳng có chút ký ức nào về việc mắc nợ ơn cứu mạng.
Cũng hầu như chưa từng rời khỏi Linh Kiếm Tông.
Thậm chí rất ít khi tiếp xúc với người ngoài.
Nhưng cô nương này nói chuyện vô cùng chân thành.
Lại còn nắm rõ lai lịch của hắn như lòng bàn tay.
Chẳng lẽ trước đây hắn thật sự bị thương được cứu, nhưng không cẩn thận nên đã quên mất rồi sao?
Lý Dương mím mím môi, lập tức chắp tay:
“Trước tiên đa tạ đạo hữu đã cứu mạng, chỉ là đại khái lúc đó đầu óc ta bị thương đôi chút, không cẩn thận quên mất đạo hữu, mong đạo hữu đừng để bụng."
Quên hay không không quan trọng.
Bởi vì chuyện này vốn dĩ cũng chẳng hề xảy ra.
Nhưng!
Tu sĩ ấy mà, ngày ngày bị thương chẳng phải là chuyện quá đỗi bình thường sao?
Nàng tùy tiện nói bừa, kiểu gì cũng có cái khớp được với nhau.
Cho dù là không khớp được, thì đó cũng là chuyện của ba năm trước rồi, tu sĩ đa phần đều coi thường phàm nhân, cho dù thật sự có ơn cứu mạng gì đó, hắn cũng chẳng thể nào ghi nhớ nổi.
Cho nên hắn sẽ lập tức thừa nhận, Lộ Tiểu Cẩn chẳng thấy ngạc nhiên chút nào.
“Không để bụng, không để bụng."
Lộ Tiểu Cẩn lau đi giọt nước mắt không hề tồn tại, “Thực ra muội tìm huynh, cũng không phải để bắt huynh báo ơn, muội biết mà, huynh tu Vô Tình đạo, không có lương tâm cũng là chuyện bình thường."
Lý Dương:
“?"
Đạo hữu, ngươi có lịch sự không vậy?
“Tuy rằng huynh quên ơn phụ nghĩa, nhưng nhìn thấy huynh vẫn bình an vô sự, muội cũng yên tâm rồi."
Vừa nói, nàng lại lau lau nước mắt.
Nụ cười của Lý Dương gần như sắp không giữ nổi nữa.
Cái miệng nàng độc địa như thế, chắc hẳn trước đây thường xuyên bị ăn đòn nhỉ?
Có thể sống đến bây giờ cũng thật chẳng dễ dàng gì.
“Đạo hữu an tâm, ta đã không sao rồi."
Lúc này, con Tuyết Lang bên cạnh thấy Lý Dương nửa ngày không ra tay, dường như không có ý cứu người, cũng lười chẳng muốn đợi thêm nữa.
Nó há to cái mồm m-áu định c.ắ.n đứt đầu Cử Thiền.
“Gầm ——!"
Cái mồm bên này vừa mới há ra, cái đầu đã bị một hòn đ-á to bằng bàn tay ném trúng.
Sức tấn công không lớn, nhưng tính sỉ nhục lại cực kỳ cao.
Tuyết Lang nổi giận.
“Gầm ——!"
Nó quay đầu lại mới phát hiện ra, người ném nó, không phải là vị tu sĩ Trúc Cơ bát giai kia.
Mà là cái đồ bỏ đi Luyện Khí tầng một nọ.
Đồ bỏ đi đó không những ném nó, mà còn xoay vần hòn đ-á trong tay, trông còn hung ác hơn cả nó:
“Đâu ra cái con sói thối tha này, dám ở trước mặt bà cô đây làm hại người sao?
Cho ngươi mặt mũi quá rồi phải không?"
Tuyết Lang:
“?"
Nàng ta trông có vẻ như, hoàn toàn chẳng sợ c-ái ch-ết vậy.
Đến Tuyết Lang cũng phải ngẩn ra một lúc.
Nó chắc chắn, hẳn là, có lẽ, là có thể một cái tát vỗ ch-ết cái con nhãi ranh này chứ nhỉ?
Nàng ta rốt cuộc đang hống hách cái gì thế không biết?
Lộ Tiểu Cẩn rất hống hách.
Siêu cấp hống hách.
Chỉ thẳng vào mũi Tuyết Lang mà mắng:
“Chẳng qua cũng chỉ là một con Tuyết Lang nhị phẩm, ta tưởng là cái thứ gì cơ, không phải ta khoe khoang đâu, người anh em bên cạnh ta đây, chỉ cần một nắm đ-ấm thôi là có thể đ-ánh ch-ết ngươi rồi!"
Tuyết Lang nhìn về phía Lý Dương.
Lý Dương nhìn về phía Tuyết Lang.
Im lặng.
Sự im lặng ch-ết ch.óc.
Lộ Tiểu Cẩn nhìn cái đầu người lủng lẳng dưới cổ Tuyết Lang, nhắm mắt lại.
Đầu người, lại là đầu người.
Rốt cuộc lấy đâu ra nhiều tu sĩ bị quái vật nuốt chửng như vậy chứ!
Nàng mở mắt ra, vẫn hống hách như cũ:
“Người anh em của ta đã nói rồi, huynh ấy nhìn ngươi ngứa mắt lâu lắm rồi!"
“Hôm nay, ngươi đã đến đây rồi, thì đừng hòng mà rời đi nữa!"
“Nội đan của ngươi, huynh ấy lấy chắc rồi!"
“Thần tiên cũng không giữ nổi đâu, huynh ấy nói thế đấy!"
Lý Dương:
“?"
Ta không có, ta không làm thế, đừng nói bậy bạ.
Đây là Tuyết Lang nhị phẩm trung kỳ đó!
Mà hắn chẳng qua cũng chỉ là Trúc Cơ bát giai.
Có thể thắng, nhưng không thắng được nhiều đâu.
Nếu Tuyết Lang bộc phát, hắn chưa chắc đã hái được quả ngọt gì.
Nếu là tự hắn cứu người, nhất định sẽ không đối đầu trực diện, mà sẽ tìm cách xua đuổi Tuyết Lang đi.
—— Bí cảnh đầy rẫy nguy hiểm, có thể không bị thương thì cố gắng đừng để bị thương.
Nhưng bây giờ bị Lộ Tiểu Cẩn nói như vậy, hắn đến tư cách từ chối chiến đấu cũng chẳng còn nữa.
Chỉ có thể xông lên đối đầu trực diện.
Trong nhất thời, mặt hắn xanh mét cả lại.
Nhưng nể tình đối phương là ân nhân của mình, hắn nhẫn nhịn lại nhẫn nhịn, mới không quay tay tát nàng cho vài cái.
“Sói huynh, sự tình không phải như vậy..."
Lý Dương định giải thích.
Nhưng lời còn chưa dứt, đã bị Lộ Tiểu Cẩn ngắt ngang:
“Nghe thấy chưa?
Người anh em của ta nói rồi, ngươi ở trước mặt huynh ấy, đến cái rắm cũng chẳng bằng!"
Lý Dương:
“?"
Thật sự.
Chỉ cần vị đạo hữu này nói ít đi vài câu, hắn đã có thể sống yên ổn rồi.
Tuyết Lang không biết nói, nhưng nó nghe hiểu được.
Phẫn nộ!
Cực kỳ phẫn nộ!
Lông tóc đều dựng ngược cả lên rồi.
“Gầm ——!"
Nó cũng chẳng thèm quan tâm đến Cử Thiền nữa, phát điên lao về phía Lý Dương.
“Keng keng keng ——"
Móng vuốt và đao kiếm va chạm, phát ra những tiếng đinh tai nhức óc.
Đ-ánh nh-au túi bụi, kẻ tám lạng người nửa cân.
Lý Dương:
“Sói huynh, ngươi nghe ta nói..."
“Gầm ——!"
Nói cái rắm ấy!
Lý Dương:
“..."
Ngày tháng này, thật sự là chẳng dễ dàng gì dù chỉ một chút.
Nhưng hắn không biết.
Gặp phải Lộ Tiểu Cẩn, những ngày khổ cực của hắn vẫn còn ở phía sau cơ!
Chương 168 Trà ngôn trà ngữ, Ma tôn hiện thân
Bên này, Lý Dương và Tuyết Lang đang kịch chiến hăng say.
Lộ Tiểu Cẩn thì nhanh ch.óng lao về phía Cử Thiền.
“Sư tỷ!"
Từ xa đã thấy Cử Thiền bị thương rất nặng.
Nhìn gần lại càng nặng hơn.
Khắp người đều là vết c.ắ.n, bắp chân cũng bị vặn gãy rồi, trên mặt đất kéo theo một vệt m-áu rất dài.
“Ta không sao."
Cử Thiền uống một viên nhất phẩm Chỉ Huyết Đan, khuôn mặt trắng bệch nhưng vẫn an ủi Lộ Tiểu Cẩn, “Sư muội, đừng lo lắng, đều là vết thương nhỏ thôi."
Vết thương ngoài da trên người nàng đang khôi phục nhanh ch.óng bằng mắt thường có thể thấy được.
Lộ Tiểu Cẩn vừa đỡ nàng ngồi dậy, Cử Thiền đã khom lưng, vươn tay nắm lấy bắp chân, dùng lực bẻ một cái.
