Tú Sắc Điền Viên - Chương 96.2: Lại Một Mùa Trung Thu (2)

Cập nhật lúc: 26/04/2026 13:50

Hà thị không nhịn được cười đ.á.n.h nhẹ vào người nàng:

"Con nha đầu tinh quái này."

Hổ T.ử l.i.ế.m quả nho Lý Vi đưa đến miệng, dường như chưa đã thèm, hai tay nhỏ quơ quơ muốn bắt lấy quả nho nhét vào miệng. Dáng vẻ tham ăn của bé khiến mấy nương con đều bật cười.

Hà thị đón lấy quả nho từ tay Lý Vi, bỏ vào bát dùng thìa dầm nát rồi bón từng chút một cho Hổ Tử. Lý Vi thấy đệ đệ ăn ngon lành, chợt nhớ đến chuyện trồng nho hồi trước.

Hồi nhỏ nhà nàng có một cây nho mọc lên từ hạt, năm đầu chỉ lớn thành cây con, năm thứ hai bắt đầu ra quả đến năm thứ ba đã leo kín hơn nửa giàn. Tuy không chăm sóc mấy nhưng một vụ cũng thu hoạch được hơn năm mươi cân nho. Nàng bèn cười bảo với Xuân Lan:

"Nhị tỷ, Tam tỷ, chúng ta thu hạt quả hôm nay lại, trồng cạnh vườn rau, sau này để dành cho Hổ T.ử ăn nhé."

Xuân Lan cười gật đầu:

"Được. Quả Niên ca nhi mang về to lắm, biết đâu trồng ra cũng to như thế."

Lúc này trong sân có tiếng người gọi. Lý Vi chạy ra vén rèm thì thấy Xuân Phong xách giỏ đứng trong sân, trong giỏ là những quả lê vàng óng.

Vùng đất thôn Lý gia trồng nhiều lê nhất. Cứ đến Trung thu, nhà nào có nhi t.ử là chạy khắp bờ sông hái lê dại. Cũng có cây mọc ở bờ ruộng nhà ai thì tính là của nhà nấy.

Lý Vi biết bờ ruộng nhà Lý lão nhị có mấy cây lê, mọi năm Hứa thị cứ đến thu là canh chừng mấy cây đó rồi hái quả đem bán, ngay cả hai cây ở sân nhà cũ bao năm nay các nàng cũng chẳng được ăn mấy lần.

Xuân Phong nhìn Lý Vi cười nói:

"Lê Hoa, cây lê ở nhà cũ hôm nay hái quả, nương ta bảo mang sang cho mấy muội muội đây."

Hà thị trong nhà nghe thấy, bế Hổ T.ử ra nhà chính cười bảo Lý Vi ra nhận rồi gọi Xuân Lan:

"Lấy mấy cái bánh trung thu Niên ca nhi gửi về cho Xuân Phong mang về cho Liên Hoa ăn."

Xuân Lan vâng dạ, ra khỏi nhà chính xách giỏ lê vào tây phòng, đổ lê ra rồi lại bỏ vào đó mấy cái bánh trung thu, hai quả táo, hai quả lựu. Nhìn đống nho, lại nhìn Lý Vi rồi cười cười không lấy sau đó xách giỏ ra khỏi tây phòng.

Cả nhà tiễn Xuân Phong ra khỏi cổng, Xuân Liễu mới lẩm bẩm:

"Nhị thẩm lại định giở trò gì đây?"

Hà thị vừa đi vào nhà vừa nói:

"Mặc kệ bà ta muốn làm gì, chuyện quá đáng thì ta không đồng ý là được."

Xuân Phong đi chưa được bao lâu thì Vương Hỉ Mai cũng xách giỏ bế tiểu Mẫu Đơn sang. Lý Vi lúc này mới vỡ lẽ, hóa ra vừa rồi Xuân Phong đến là học theo nhà Lý lão tam, tôn trọng cha nàng nên sang biếu quà lễ tết.

Chập tối Lý Hải Hâm về bảo đã bàn bạc xong với các bậc trưởng bối, rằm tháng Tám lúc cúng tổ tiên sẽ thuận tiện làm thủ tục xóa tên Niên ca nhi khỏi gia phả.

Nữ nhi không có tư cách tham gia cúng tổ, Lý Vi cũng lười tìm hiểu chi tiết, dù sao chuyện này cuối cùng cũng qua rồi.

Chập tối mười bốn tháng Tám, Ngô Húc cùng một người biểu ca đến thăm nhà thê t.ử tương lai. Phong tục bên Lý gia thôn là chàng rể mới đính hôn chưa cưới đều đến nhà thê t.ử tương lai vào ngày mười bốn tháng Tám, hơn nữa đa phần là đi vào chập tối hoặc buổi tối. Lý Vi thấy phong tục này vừa lạ vừa thú vị.

Lúc hai người đến, mặt mũi đều lấm lem tro đen, mặt Ngô Húc càng đen nhẻm chỉ còn thấy lòng trắng mắt và hàm răng trắng bóc khi cười.

Mấy tỷ muội che miệng cười. Biểu ca của Ngô Húc cười nói:

"Vừa vào thôn các cô đã bị mấy thằng nhóc xông lên bôi nhọ nồi còn có mấy thẩm nương cũng đến góp vui nữa."

Hà thị cười bảo Xuân Lan, Xuân Liễu múc nước cho họ rửa mặt:

"Húc ca nhi nuôi cá, ra ra vào vào, trong thôn không ít người biết mặt nó đâu."

Xuân Hạnh liếc nhìn mấy cái giỏ quà lễ của họ, hỏi:

"Các huynh mang gà bị người ta xin mất mấy con?"

Biểu ca Ngô Húc vừa rửa mặt vừa cười:

"May mà nhị di ta chuẩn bị nhiều, tổng cộng mười hai con gà, trên đường bị họ xin mất bốn con đấy."

Rồi chỉ vào Ngô Húc nói:

"Nếu theo ý nó mang tám con thì lúc này đúng là xấu hổ không dám vào nhà."

Ngô Húc xoa tay ngượng ngùng nói:

"Con... con không biết còn có quy củ này."

Lý Hải Hâm xua tay cười:

"Ở đây có phong tục như vậy, chia cho người khác ăn cũng là điều vui mừng. Còn thừa bao nhiêu cũng được mà không thừa con nào cũng chẳng sao."

Trong nhà đã sớm chuẩn bị tiệc đón chàng rể mới hôm nay. Một lát sau Lý lão nhị, Lý lão tam và Xuân Phong đều sang vào nhà tiếp khách chính hôm nay - Ngô Húc và biểu ca của hắn.

Lý Vi và các tỷ tỷ vội vào bếp bưng rượu và thức ăn lên.

Hà thị ở tây phòng nhìn quà lễ Ngô Húc mang đến, vừa cười vừa than với Xuân Lan:

"Nương đã bảo Húc ca nhi là đứa trẻ thật thà mà. Lễ ăn hỏi nhỏ con chịu thiệt, lần này thì không thiệt nữa nhé."

Xuân Lan cười, đưa tay thu dọn đồ đạc:

"Cha nương đối tốt với huynh ấy như vậy, huynh ấy chuẩn bị lễ hậu hĩnh đến thăm cha nương chẳng phải cũng là lẽ thường tình sao?"

Lý Vi cũng cười ha hả. Ở nông thôn do giao thông và cuộc sống quá bình lặng nên dần dà hình thành tính hay so bì của dân làng. Ngày thường so bì gia cảnh mùa màng, đến ngày tết thì người lớn trong nhà so bì quà cáp con rể biếu, các cô nương chưa xuất giá thì so bì xem nhà trượng phu tương lai cho bao nhiêu lễ vật, chuẩn bị bao nhiêu đồ.

Hôm nay số quà Ngô Húc mang đến còn hậu hĩnh hơn cả lúc đại tỷ về lại mặt, càng nhiều gấp đôi so với quà hai chàng rể mới của nhị cô, tam cô mang về thăm nhà hồi đó.

Nàng mừng cho nhị tỷ cũng mừng cho Ngô Húc. Số tiền này là do chính hắn kiếm được, chắc hẳn lưng cũng thẳng hơn nhiều.

--

Trung thu qua đi chưa được mấy ngày, người của Hạ phủ lại đến. Lý Hải Hâm không nói nhiều với họ chỉ bảo chuyện đã xong xuôi, tên Niên ca nhi đã được xóa khỏi gia phả Lý gia, nếu họ không tin thì dẫn họ đi xem.

Người nọ dường như hơi ngạc nhiên, cân nhắc một lúc rồi bảo muốn đi xem tận mắt.

Lý Hải Hâm mặt đen sì dẫn người ra sân trước. Chừng nửa canh giờ sau ông quay lại bảo người Hạ phủ đã đi rồi.

Rồi lại vào phòng ngồi hờn dỗi.

Hà thị lúc này đang bận rộn chuẩn bị của hồi môn cho Xuân Lan nên cũng chẳng có thời gian mà giận dỗi.

Hồi Xuân Đào xuất giá, của hồi môn trong nhà chỉ có ít vải vóc, tủ quần áo, giường chiếu... Lúc đó Đồng Duy An gửi đến không ít đồ tốt, phần lớn đều thêm vào cho Xuân Đào, tiền mặt thì không nhiều, chỉ cho nàng năm quan tiền dằn đáy hòm.

Giờ kinh tế khá giả, gia cảnh Ngô Húc lại không tốt lắm, Hà thị luôn có tâm lý muốn bù đắp. Ngoài ba mươi quan tiền chuẩn bị từ đầu, bà lại lấy thêm số vải vóc Hạ phủ đưa mấy lần trước, tổng cộng tám súc. Bà để lại cho Xuân Liễu, Xuân Hạnh và Lý Vi mỗi người một súc may áo còn lại năm súc cho Xuân Lan tất. Bà lại gọi Lý Vi vào, đọc cho Lý Vi ghi chép, từ kim chỉ, rèm cửa, màn giường, chăn đệm, đến đồ nội thất, bàn trang điểm... liệt kê ra một danh sách dài dằng dặc.

Lý Vi ghi xong đưa cho Hà thị xem. Hà thị thấy chữ viết của nàng thanh tú đẹp đẽ thì khen ngợi:

"Cuối cùng cũng không uổng công học chữ với Niên ca nhi, lúc này xem như phát huy tác dụng lớn rồi."

Lý Vi cười hì hì hỏi Hà thị:

"Nương, sắm sửa chỗ này hết bao nhiêu tiền?"

Hà thị đ.á.n.h nhẹ nàng một cái:

"Không phải việc con lo thì đừng lo."

Nói rồi đứng dậy sang nhà chính bàn bạc với Lý Hải Hâm.

Hai người bàn bạc hơn nửa buổi, bổ sung thêm một số thứ, Hà thị liền đi tìm Vương Hỉ Mai.

Vương Hỉ Mai nghe xong liền cười:

"Lễ ăn hỏi lớn của Xuân Lan còn chưa làm mà đại tẩu đã vội vàng thế."

Hà thị xua tay cười:

"Ban đầu ta tính sau vụ thu hoạch làm lễ ăn hỏi lớn, định ngày Xuân Lan xuất giá sang năm sau. Nhưng nghĩ lại ở giữa còn kẹp cái Tết lại tốn thêm gần một quan tiền quà tết. Nhà mình cũng không thiếu ăn, cũng chẳng thiếu quà tết của nó. Nên ta định để Xuân Lan xuất giá trước Tết luôn."

Vương Hỉ Mai che miệng cười:

"Có nhà cố tình đính hôn sớm, cho nữ nhi về xuất giá muộn là để kiếm chác quà cáp mấy dịp lễ tết trong năm của chàng rể đấy."

Hà thị thở dài nói:

"Chúng ta giờ đâu có thiếu miếng ăn của nó. Để chúng nó tiết kiệm tiền sớm tu sửa nhà cửa, dựng căn nhà mới là đứng đắn nhất."

Vương Hỉ Mai cũng gật đầu.

Hà thị liệt kê xong danh sách của hồi môn cho Xuân Lan liền cho người đ.á.n.h tiếng với nương Ngô Húc, bảo sớm xem ngày tốt.

Ngô Húc từ sau Trung thu, ngoài những ngày có phiên chợ đi bán cá, ngày thường nếu xoay xở được cũng đi chợ Ngói. Qua lại nhiều hắn quen một người bán cá lâu năm trên trấn. Người đó thấy Ngô Húc chở cá vừa nhiều vừa tươi nên bàn với hắn bảo mang cá đến sạp của mình, hắn bán giúp, thu mua với giá mười sáu văn một cân.

Giá này thấp hơn tự bán bốn văn một cân. Ngô Húc không tự quyết định mà về bàn với Lý Hải Hâm. Lý Hải Hâm thấy cách này được, tự bán tuy kiếm được nhiều hơn nhưng vất vả quá. Chi bằng giao cho người khác bán còn mình chuyên tâm chăm sóc ao cá thì hơn.

--

Hết chương 96.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tú Sắc Điền Viên - Chương 173: Chương 96.2: Lại Một Mùa Trung Thu (2) | MonkeyD