Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 143

Cập nhật lúc: 20/04/2026 08:01

Ba người đàn ông, mỗi người một biểu cảm khác nhau, hoặc nghiêm trọng, hoặc như đang xem kịch.

Đường Điềm vốn chỉ nghĩ đến việc phải đối mặt với ba của Phó Hi, hoàn toàn không ngờ ba người kia cũng có mặt, khiến cô căng thẳng đến mức đau đầu, hai tay nắm c.h.ặ.t đầy bất an.

“Chắc mọi người đều biết nhau nhỉ? Nghe A Hi nói, trước đây cháu từng làm giúp việc tại khu Thiên Cầm Loan?”

Đường Điềm gật đầu thừa nhận: “Bác Phó nói đúng ạ, ba vị tiên sinh đây cháu vẫn nhận ra.”

Ba Phó vẫn quan tâm đến bạn gái của con trai trước tiên, không chú ý đến sắc mặt của ba người đàn ông bên cạnh.

“Ba mẹ cháu làm việc ở đâu vậy?”

Đường Điềm vẫn rất thẳng thắn: “Họ ở quê trông một cửa hàng tiện lợi nhỏ ạ.”

Bố Phó thực ra đã biết rõ, nhưng vẫn hỏi thêm: “Có ý định khởi nghiệp gì không?”

Đường Điềm lễ phép mỉm cười, lắc đầu: “Hiện tại thì chưa ạ.”

Ba Phó thấy tính cách cô rất thật thà, không phô trương, không vẽ ra kế hoạch để được người khác coi trọng. Chí ít về mặt tính cách thì cô rất ổn, dịu dàng và biết chừng mực.

Sau vài câu trò chuyện, ông càng nhìn càng thích, thậm chí không dám tưởng tượng nếu sau này con trai ông và Đường Điềm sinh con, đứa nhỏ sẽ xinh đẹp thế nào.

Tính cách bạn gái của con trai cũng tốt, lời nói và hành động khiến người ta thoải mái, càng khiến ông hài lòng.

Suốt quá trình ba Phó hỏi chuyện, Thẩm Yến Lễ cúi mắt, vẻ mặt như đang xem kịch.

Người khiến Đường Điềm lo lắng nhất là Ôn Thiệu Hàn. Bởi vì cô từng đồng ý nhận tiền rời đi, nói sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa, vậy mà giờ lại ở bên bạn thân anh ta.

Với kiểu người thâm sâu như Ôn Thiệu Hàn, chắc chắn sẽ nghĩ nhiều.

Bên ngoài văn phòng, Phó Hi từ một văn phòng khác đẩy cửa bước ra, nhìn thấy thư ký Hà đang đứng trước cửa văn phòng của ba anh.

Anh hỏi: “Hợp đồng đưa vào trong rồi à?”

Thư ký Hà khó xử: “Tổng giám đốc Phó, ba anh bảo cô Đường đến biệt thự mang hợp đồng tới... Giờ cô ấy đang ở trong văn phòng.”

Sắc mặt Phó Hi chợt trầm xuống, anh sải bước đẩy cửa đi vào.

Không khí trong văn phòng không tệ như anh nghĩ, ngược lại bố anh còn đang cười rất tươi, Đường Điềm nghe thấy tiếng động, liền quay đầu nhìn anh.

Cô khẽ gọi: “Phó Hi.”

Phó Hi vẻ mặt khó coi ôm chầm lấy cô, Đường Điềm hoảng sợ lập tức vùng ra khỏi vòng tay anh.

Cô vội vàng thì thầm: “Bác Phó còn đang ở đây, như vậy không ổn đâu.”

Phó Hi nghe lời, đổi thành nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.

Ba Phó thấy con trai nhìn bạn gái không rời mắt, không nhịn được bật cười, lại không dám trêu chọc vì sợ con trai tức giận.

“Được rồi, ba chỉ muốn gặp mặt con dâu tương lai thôi, con căng thẳng gì chứ.”

Giọng Phó Hi cứng rắn: “Ba, chuyện này rất nghiêm túc. Sau này nếu chưa được con đồng ý, ba không được làm thế nữa.”

Sự cứng rắn của anh khiến không chỉ Ôn Thiệu Hàn, Thẩm Yến Lễ bất ngờ, ngay cả Bùi Giác cũng nhướng mày – có thể thấy anh thật sự trân trọng người phụ nữ bên cạnh.

Đường Điềm nghe anh nói chuyện như vậy với ba mình, liền vội kéo tay anh, dịu dàng khuyên: “Đừng nói với bác Phó như vậy, bác ấy chỉ muốn gặp em thôi, không có ý gì khác.”

Ba Phó càng thấy vui vẻ hơn khi chứng kiến cảnh này, cảm thấy con trai mình thật sự có mắt nhìn người.

“Không sao, mọi người đều quen rồi, cái tính khó chịu của nó không biết giống ai.”

Phó Hi mặt lạnh kéo cô rời khỏi văn phòng. Ba Phó cười nói: “Tiểu Điềm, lát nữa cùng A Hi về nhà chính một chuyến, gặp bác gái và ông nội nó nhé.”

Đường Điềm vừa bị kéo đi vừa phải quay đầu lại trả lời: “Vâng ạ, cảm ơn bác Phó.”

Phó Hi cứng rắn kéo cô vào văn phòng riêng của mình, không kìm chế mà ôm cô vào lòng.

Đường Điềm biết anh đang lo điều gì — là chuyện cô từng quyến rũ ba người kia.

“Phó Hi, em không sao.”

Phó Hi hôn nhẹ cô: “Anh không thể không có em được.”

Cô không nói gì, chỉ yên lặng ôm anh để an ủi.

Tối hôm đó, Ôn Thiệu Hàn nhắn tin cho cô, hỏi vì sao cô lại ở bên Phó Hi.

Tin nhắn ngắn gọn nhưng hàm ý rõ ràng, Đường Điềm tất nhiên hiểu rõ.

Cô đáp lại: [Chỉ là trùng hợp, anh không cần suy nghĩ nhiều.]

Một lát sau, Ôn Thiệu Hàn nhắn lại:

[Tìm lúc nào đó gặp nhau, tôi có chuyện muốn nói.]

Đường Điềm coi như không thấy, xóa tin nhắn và chặn số điện thoại của anh.

Nửa tháng sau đó, cô không còn nhận được cuộc gọi hay tin nhắn nào từ Ôn Thiệu Hàn. Nếu thật sự anh ta muốn liên lạc, thì việc bị chặn số cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Đường Điềm đoán, có lẽ anh ta không muốn phá hỏng tình bạn giữa anh và Phó Hi, định để mọi chuyện chôn vùi trong tro bụi.

Không còn tin tức gì về Ôn Thiệu Hàn nữa, Phó Hi cũng không nhắc đến tên anh, Đường Điềm rất nhanh liền quên đi chuyện đó.

Vài ngày sau, cô vừa tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, đang thoa sữa dưỡng thể thì một đôi tay vòng ra từ phía sau ôm lấy cô, lưng áp vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp phía sau.

Phó Hi hít hà mùi hương từ tóc cô, hơi thở dồn dập, bàn tay không an phận vén váy ngủ lên.

“Ngày mai có một buổi dạ hội, ba mẹ anh và cả ông nội đều sẽ có mặt, họ vẫn đang hỏi em có đi không?”

Đường Điềm hiểu rằng cứ trốn tránh mãi là điều không thực tế, sớm muộn gì cũng phải đối mặt.

Cô suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng hạ quyết tâm.

“Cùng đi thôi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.