Trường Dạ Vô Ninh - 37
Cập nhật lúc: 08/07/2026 12:01
Sau chuyện đó, ta chỉ biết Lý Thừa Mục nôn ra phần lớn, nhức đầu sổ mũi rồi đau bụng vài ngày là thôi. Tiên đế cũng vì vậy mà hạ chỉ nghiêm tra thiện phòng, Khang Quý phi mới không có cơ hội ra tay nữa. Ngờ đâu, cách biệt bao năm, chuyện này lại gieo xuống mầm họa khôn lường như vậy.
"Đau bụng chỉ là cái cớ, biểu ca cố tình làm lớn chuyện để bảo vệ dì khỏi bị tính kế mà thôi." Nhắc đến long thể của Hoàng thượng, sắc mặt Vinh Quý phi trầm xuống, "Thái y viện khi đó toàn là người của Khang Quý phi, chỉ bảo biểu ca không sao, nhưng thực chất độc tính đã sớm làm tổn thương lục phủ ngũ tạng, vô phương cứu chữa. Sau khi đăng cơ, biểu ca tự biết mình chẳng còn sống được bao năm, cựu tật lại thường xuyên tái phát, chịu đủ mọi giày vò. Đặc biệt là hai năm trở lại đây, thân thể ngày một sa sút, thái y cũng bảo, nhiều nhất chỉ..."
"Nhiều nhất là bao lâu?" Giọng ta run rẩy hỏi.
"Nhiều nhất cũng chỉ được năm năm." Nàng ta ngẩng đầu nhìn ta, "Cho nên, giờ đã đến lúc huynh ấy không thể không sắp xếp sẵn đường lui cho ngươi. Ngươi hãy nghe lời biểu ca, xem đứa trẻ này như con ruột của mình đi. Năm năm, huynh ấy có thừa thời gian để ban cho ngươi một gia thế hợp tình hợp lý, dàn xếp ổn thỏa các thế lực trong ngoài cung để danh chính ngôn thuận phong ngươi làm Hoàng hậu. Đến lúc biểu ca thực sự ra đi, đứa trẻ này sẽ là Trữ quân, còn ngươi sẽ là nữ chủ nhân của thiên hạ..."
"Năm năm gì cơ chứ..." Ta lùi lại một bước, ôm lấy bụng lắc đầu liên tục, "Lừa người... đều là lừa người cả..." Đang yên đang lành, rõ ràng mọi thứ đều đang tốt đẹp, sao thoắt một cái lại chỉ còn nhiều nhất năm năm?
Ta điên cuồng lắc đầu, ta không muốn như vậy, không muốn hắn cái gì cũng giấu ta, không muốn hắn cái gì cũng vạch sẵn cho ta, không muốn hắn ngay từ đầu đã chuẩn bị sẵn cho ngày rời xa ta, ta không muốn hắn c.h.ế.t.
Phải, dù có cứng đầu không muốn thừa nhận đến đâu, dù chân tướng ta nhìn thấy có bẽ bàng thế nào, ta vẫn không cam lòng nhìn hắn c.h.ế.t.
"Ngươi bắt buộc phải làm vậy, mà ta cũng bắt buộc phải làm vậy." Vinh Quý phi ép sát vào ta, "Ta không biết mình sống vì điều gì, cũng không biết tại sao mình lại ở đây, tại sao phải bức t.ử Lâm Hựu Khanh, tiễn Phùng Quý nhân đi, tính kế Hầu Uyên Doanh, và giờ đây là bảo vệ ngươi. Nhưng ta đã sống đến nước này rồi, một đời này của ta, chỉ cần là chuyện biểu ca bảo làm, ta đều sẽ làm bằng được vì huynh ấy, bao gồm cả tâm nguyện cuối cùng này —— bảo hộ ngươi một đời trường ninh. Ta bắt buộc phải làm được vì huynh ấy, đó là ý nghĩa sống duy nhất của ta."
Ta vẫn lắc đầu: "Chắc chắn là lừa người thôi..."
Ta lúc này chẳng giống một nữ nhân hai mươi lăm tuổi chút nào. Ta bị những tai ương của thế gian chà đạp đến mức chẳng còn chút nhuệ khí nào, chỉ biết co rúm, né tránh, duy nhất không dám đối mặt với một tương lai ngày càng hoang tàn và bi t.h.ả.m.
Ta như vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, túm c.h.ặ.t lấy tay Giang Tiếu Tình: "Bảy năm trước, Thái t.ử rốt cuộc vì sao lại khởi binh, Lý Thừa Mục rốt cuộc đã làm những gì, ngươi có thể nói cho ta biết không?"
"Ta không biết." Nàng ta tàn nhẫn lắc đầu, "Nếu đó là chuyện biểu ca không muốn ngươi biết, ta nghĩ ngươi sẽ mãi mãi không bao giờ biết được đâu."
…
