Trùng Sinh Thập Niên 80: Sau Khi Ly Hôn Được Quân Thiếu Cưng Chiều Lên Tận Trời - Chương 140: Thẩm Tô Bạch Làm Bà Mối Cho Tạ Vân Thư?

Cập nhật lúc: 02/04/2026 15:19

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, một tháng nữa khi căng tin chính thức đi vào hoạt động, nàng không dám tưởng tượng mình sẽ kiếm được bao nhiêu. Tuy nhiên đội trưởng Thẩm nói đúng, nàng không thể việc gì cũng tự làm, nếu không tiền chưa thấy đâu thì bản thân đã kiệt sức trước rồi.

Lý Phần Lan và thím Triệu ngồi trong sân rửa rau thái thịt, như vậy ngày mai mới trực tiếp xào nấu được. Bây giờ món ăn nhiều mẫu mã hơn, chắc chắn cũng bận rộn hơn trước.

Thời tiết ấm dần lên, bà lão Trương cũng bê ghế ra giúp nhặt rau. Lý Phần Lan ngại ngùng: "Bà ơi, bà cứ ngồi một bên tán chuyện với chúng cháu là được rồi."

Tinh thần bà lão Trương tốt hơn hẳn, bà cười hì hì: "Ta rảnh rỗi cũng chẳng làm gì, thà làm chút việc cho lòng nhẹ nhõm còn hơn. Hơn nữa, ta xem Vân Thư như cháu gái, giúp cháu mình thì gọi là làm việc gì chứ?"

Thím Triệu cười đùa: "Bà Trương, để Vân Thư trả lương cho bà luôn đi!"

Bà lão Trương bật cười, nếp nhăn trên mặt nở rộ như hoa: "Không cần lương, chỉ cần cháu gái thôi!"

Nhà bà lão Trương ngay sát vách nhà họ Tạ, mối quan hệ vẫn luôn rất tốt. Những năm trước khi lão Tạ mất, Lý Phần Lan không rảnh tay lo cho con, bà lão Trương thường bê bát cơm đến đưa cho chị em Tạ Vân Thư và Tạ Minh Thành.

Vì vậy bây giờ mỗi khi Tạ Vân Thư làm món gì ngon cũng đều mang sang cho bà. Những đứa trẻ ở khu nhà tập thể này hầu như đều được bà Trương nhìn lớn lên, chỉ duy có Tạ Vân Thư là bà thật lòng yêu thương như con cháu ruột thịt.

Tán gẫu trong sân một lát, bà lão Trương bưng ghế về phía nhà tập thể. Dù sao tuổi cũng cao, ngồi lâu một chút là thắt lưng không thẳng nổi. Vừa ra khỏi ngõ nhỏ, đối diện đi tới hai bà lão trạc tuổi, một người mặc áo khoác hoa vải xanh, một người mặc áo bông xám, nhìn thấy bà Trương đều bĩu môi.

"Lại đến nịnh bợ con bé Vân Thư à! Bà Trương này, bà không có con cái, cũng đừng thấy ai cũng muốn bám víu vào người ta để nhờ dưỡng lão chứ?"

"Người ta có ba thằng con trai, chỉ là chẳng đứa nào hiếu thuận cả!"

Hai bà lão chế giễu mấy câu, có chút coi thường bà Trương. Tuổi già chẳng phải là hơn thua nhau xem con cái nhà ai hiếu thuận, nhà ai đông con sao? Bà Trương là ngoại lệ ở đây, sau khi lão chồng c.h.ế.t thì sống một mình, nghe nói có con trai nhưng bao nhiêu năm nay chẳng thấy đứa nào đến cửa.

Tuổi tác thế này, cuối cùng c.h.ế.t ở đâu chắc chẳng có ai thu xác! Bà Trương thời gian gần đây qua lại thân thiết với nhà họ Tạ, nhóm các bà lão thích đặt điều sau lưng đều nói bà Trương sợ không ai lo việc hậu sự nên mới định bám víu lấy Tạ Vân Thư!

Một người không con trai, một người ly hôn không đàn ông, đúng là vừa vặn gom thành một cặp.

Bà Trương nhổ nước bọt: "Con đông cũng chưa chắc bà sống thọ thêm được hai năm đâu!"

Bà bê chiếc ghế nhỏ, mái đầu bạc trắng mắng xong liền bước những bước nhỏ về phía hành lang. Vào cửa mới thở dài một hơi, con cái gì chứ, không hiếu thuận thật sự còn chẳng bằng không có.

Bà sớm đã nhìn thấu, đời người rồi sớm muộn gì cũng phải c.h.ế.t...

Tạ Vân Thư tính sổ sách xong liền ra khỏi phòng, ghé qua nhà bà Trương đang khép hờ cửa, lấy nửa túi bánh ngọt đặt lên bàn: "Bà ơi, đây là bánh hải đường của tiệm Từ Kỷ, cháu giữ hai miếng cho bà, vừa ngọt vừa mềm ngon lắm ạ!"

Bà Trương tự nhiên không nhắc đến chuyện vừa rồi, bà cầm một miếng c.ắ.n thử: "Vân Thư, việc căng tin bận rộn thế nào rồi?"

Tạ Vân Thư ánh mắt rạng rỡ, hạ thấp giọng thần bí giơ hai ngón tay: "Bà ơi, kiếm được nhiều tiền lắm ạ! Cháu kiếm được chừng này!"

"Vậy là tốt rồi, đừng để bản thân mệt quá." Bà Trương yên tâm, bà ngồi lên chiếc ghế mây bên cạnh, thích thú đung đưa: "Còn mấy tháng nữa là Minh Thành thi rồi, buổi sáng ta luộc thêm hai quả trứng, lúc thằng bé đi học thì bảo qua đây lấy."

Tạ Vân Thư cũng chẳng từ chối, cười hì hì ghé khuôn mặt nhỏ lại: "Bà ơi, hai hôm nữa cháu cũng đi học lớp đêm, bà luộc cho cháu hai quả luôn nhé!"

Bà Trương cười véo khuôn mặt nhỏ của nàng: "Luộc, lương hưu của bà đủ để luộc trứng cho hai đứa!"

Tối nay không có việc gì, sau khi ăn cơm tối, Tạ Vân Thư lấy sách kiến trúc Thẩm Tô Bạch mang cho ra đọc. Lật đến trang sơ đồ cấu tạo, nàng đột nhiên nhớ đến bản vẽ nhìn thấy ở chỗ Lý Thắng Lợi hôm nay.

Trong sách có chương riêng về cấp thoát nước, thiết kế nhà cửa hiện nay na ná nhau, cơ sở hạ tầng lại càng gần như cùng một tiêu chuẩn, thực ra bản vẽ đó nàng nhìn hiểu rất rõ, nhưng liên quan đến thi công thực tế thì nàng không dám mạo muội tự phụ.

Nếu được đi học lớp đêm, có lẽ nàng sẽ tự tin hơn. Chỉ là nghe nói học lớp đêm cũng phải trải qua thi cử, độ khó đương nhiên cao hơn thi đại học nhiều, mục đích chính là sàng lọc học sinh phù hợp. Ít nhất học sinh nhập học phải có kiến thức cơ bản, nếu không ngay cả chữ cũng không biết mấy, đi học thì chẳng phải lãng phí tài nguyên giáo d.ụ.c sao?

Nghĩ tới đây, Tạ Vân Thư lại lấy sách giáo khoa của Tạ Minh Thành, nhất là sách Toán lớp mười, bắt đầu tự học.

Gần ngày thi đại học, trường của Minh Thành thêm tiết tự học buổi tối, do giáo viên trong trường trông coi, tối đến hơn chín giờ mới về. Tạ Vân Thư để dành cơm cho cậu trên bếp, rồi ngồi một bên ôm sách đọc nghiêm túc.

Lý Phần Lan không nghe khuyên ngăn lại đang đan áo len, lần này là đan cho con trai, thời tiết ở Kinh Bắc lạnh hơn Hải Thành, mấy món quần áo này phải chuẩn bị trước. Đối với con trai, bà ngược lại còn tự tin hơn cả đứa con gái này, tin chắc cậu nhất định sẽ thi đỗ đại học Kinh Bắc.

Đi bán cơm ở căng tin, thím Triệu và Lý Phần Lan đã thành thạo hơn nhiều.

Hôm nay Thẩm Tô Bạch dường như không bận, cùng Điền Hạo tới ăn cơm, trước khi đi liếc nhìn Tạ Vân Thư: "Bận xong tới lấy giấy giới thiệu nhé."

Điền Hạo theo anh lên lầu, cảm thấy có chỗ không đúng: "Anh Thẩm, sao đột nhiên tôi thấy anh và Vân Thư thân nhau thế? Mà giấy giới thiệu là sao vậy?"

Thẩm Tô Bạch liếc nhìn cậu ta một cái: "Ảo giác thôi, ta và cậu mới là người thân thiết hơn."

"Thật chứ?" Điền Hạo nhe hàm răng trắng cười một cái, rồi theo anh lên lầu: "Nhưng mà Vân Thư rất được các đồng chí nam trong bộ phận dự án của chúng ta hoan nghênh đó, hôm qua lúc tan tầm có mấy tiểu đệ, công khai hay lén lút đều tìm tôi để hỏi thăm..."

Tại bộ phận dự án của công trường, hầu hết nhân viên đều là nam giới, các đồng chí độc thân cũng không ít. Con người vốn là động vật thị giác, bất kể là lúc nào, ánh mắt của đàn ông cũng sẽ tự động bị thu hút bởi mỹ nhân, huống chi Tạ Vân Thư lại quả thật rất xinh đẹp.

Thẩm Tô Bạch dừng bước, anh hạ mắt nhìn xuống căng tin ở phía dưới cầu thang. Tạ Vân Thư đang đeo khẩu trang thu tiền, tóc được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán cao rộng, đôi mắt to khẽ nhướng lên, lúc cười rộ lên trông vô cùng xinh đẹp và thu hút.

Trước mặt cô là một chàng trai trẻ đang đỏ mặt, tay cầm tiền lẻ, trông vừa luống cuống lại không nhịn được mà cứ lén nhìn cô.

Anh khẽ hừ lạnh một tiếng: "Vậy chi bằng bảo bọn họ tìm ta làm cầu nối, dù sao dạo này ta và đồng chí Tạ tiếp xúc cũng khá nhiều."

"Hả?"

Điền Hạo có chút ngơ ngác, anh Thẩm vốn là người chẳng bao giờ quản chuyện bao đồng, từ khi nào lại có sở thích làm bà mai thế này? Hơn nữa bản thân anh còn chưa có vợ, vậy mà lại đi giúp người khác tìm đối tượng?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.