Trùng Sinh Thập Niên 80: Sau Khi Ly Hôn Được Quân Thiếu Cưng Chiều Lên Tận Trời - Chương 132: Hay Là Để Tôi Dẫn Hạo Tử Về?
Cập nhật lúc: 02/04/2026 15:18
Xuân ở Hải Thành dường như đến sớm hơn Kinh Bắc. Mới sau Tết mà cành cây đã lấp ló những chồi non xanh biếc, chỉ chờ trời ấm hơn là đơm hoa.
Thẩm Tô Bạch làm việc rất tập trung, sau khi sắp xếp xong tài liệu trên tay, anh nhanh ch.óng rời văn phòng để họp. Cấp trên nắm bắt tiến độ công việc rất gắt gao, tốc độ thi công nhanh dễ xảy ra sai sót. Anh đã chịu trách nhiệm về an toàn, thì không thể để xảy ra bất cứ sự cố nào. Hai cuộc họp liên tiếp xong xuôi thì trời đã tối mịt.
Điền Hạo lững thững đi tới, khoác tay lên vai Thẩm Tô Bạch: "Anh Thẩm, dì Liên đã gọi điện tới tận văn phòng tôi rồi. Tết nay anh không về, cơn giận này tôi đoán dì ấy khó mà nguôi được trong một sớm một chiều."
Thẩm Tô Bạch ừ một tiếng: "Tôi biết rồi."
"Chậc, anh không phải đang trốn xem mắt đấy chứ? Tôi nghe nói cô Lâm Lâm ở đại viện chúng ta đã từ Mỹ về rồi..."
Điền Hạo vuốt ve cằm, gương mặt điển trai lộ ra vẻ đê tiện: "Nếu anh không dẫn cô gái nào về nhà, thì dì Tô chắc chắn sẽ bắt anh ghép đôi với vị đại tiểu thư này thôi."
Thẩm Tô Bạch sải bước dài tiến về phía trước, đến cửa văn phòng Điền Hạo thì dừng lại, quay đầu nhìn Điền Hạo với ánh mắt kỳ lạ: "Dẫn cô gái về?"
Điền Hạo bị anh nhìn đến sởn gai ốc: "Chứ sao nữa, lẽ nào dẫn đàn ông về?"
Thẩm Tô Bạch nhìn cậu một lượt từ đầu xuống chân, chậm rãi nở nụ cười khiến Điền Hạo lạnh sống lưng: "Hạo Tử, cậu cũng xem như là huynh đệ lớn lên cùng tôi."
Lông tơ trên cổ Điền Hạo dựng đứng cả lên. Lần trước cậu từng nói anh Thẩm đây vừa lạnh vừa cứng, nhưng nếu lúc nào đó anh Thẩm nhìn bạn cười dịu dàng, thì ngày xui xẻo của bạn không còn xa nữa đâu.
Vậy nên, anh Thẩm rốt cuộc định làm gì cậu?
"Anh, anh cần tôi giúp gì thì cứ nói thẳng, đừng cười như vậy." Điền Hạo xoa cổ, mở cửa văn phòng: "Tôi biết rồi, bảo tôi giúp cản dì Liên đúng không? Yên tâm đi, cô Lâm Lâm kia tôi cũng chẳng ưa, ngày nào cũng ngẩng cao cổ hệt như con ngỗng ông tôi nuôi. Anh dù tìm thì cũng phải tìm cho tôi một chị dâu dịu dàng như nước..."
Thẩm Tô Bạch nhìn cậu ôn hòa: "Quả nhiên là huynh đệ lớn lên cùng nhau, hiểu tôi đến vậy."
Điền Hạo càng thấy có gì đó không ổn, nhưng vẫn chỉ vào điện thoại: "Tôi nghe dì Liên hỏa khí cũng lớn lắm đấy, anh vẫn nên gọi điện về nhà trước đi."
Thẩm Tô Bạch ngồi xuống: "Cậu ra ngoài trước đi, tôi gọi điện về nhà."
Cậu nào dám nghe lén anh Thẩm gọi điện về chịu phạt đâu! Điền Hạo sờ sờ mũi, rút lui ra ngoài, còn chu đáo đóng cửa văn phòng lại.
Kinh Bắc.
Tô Thanh Liên đang ngồi dưới lầu nhà mình hậm hực. Trong cả cái đại viện này, có nhà nào mà con trai hai mươi bảy tuổi đầu rồi vẫn chưa từng yêu đương không? Bà đâu có đòi hỏi gì cao ở con dâu, chỉ cần gia thế bình thường, người ngay thẳng t.ử tế là được.
Thế mà giờ ra nông nỗi này, bà chỉ vừa nhắc chuyện Lâm Lâm về ăn Tết, bảo hai đứa nhân tiện gặp nhau ôn lại chuyện cũ, vậy mà thằng con này cúp máy không về nhà luôn! Được, giỏi lắm, đúng là kiểu người có vợ quên mẹ, thằng con út nhà bà còn chưa có vợ mà đã quên luôn mẹ nó rồi!
Đợi mãi mới có điện thoại của Thẩm Tô Bạch, Tô Thanh Liên lập tức nổi đóa: "Thẩm Tô Bạch, lão nương nói rõ cho con biết, trong ba tháng mà không dẫn được cô nương nào về nhà thì đừng có mà vác mặt về nữa!"
Thẩm Tô Bạch rất bình thản: "Mẹ, Tết này con không về thật ạ."
Thằng con thối này, Tô Thanh Liên thấy như muốn lên cơn đau tim vì tức, bà đập bàn thùm thụp: "Con còn dám nói! Con có biết con bé Lâm Lâm đợi con bao lâu không? Tết đến nhà ta mấy lần liền, chỉ thiếu nước ngồi tàu hỏa tới tận Hải Thành tìm con thôi đấy! Cái vẻ mặt thất vọng của con bé làm mẹ nhìn mà thấy xót xa! Cô nương như thế mà con còn không ưng, con còn muốn tìm kiểu gì nữa hả?"
Thẩm Tô Bạch khẽ thở dài: "Mẹ, chẳng phải con đã nói là con không có hứng thú với con gái sao?"
"Không hứng thú?" Giọng Tô Thanh Liên lại cao v.út lên: "Không hứng thú với con gái, chẳng lẽ con lại hứng thú với đàn ông à? Con bớt lấp l.i.ế.m với mẹ đi!"
Không ngờ đầu dây bên kia lại im bặt...
Tô Thanh Liên nhíu mày: "Nói đi chứ, đừng có giả câm! Hôm nay cho mẹ câu trả lời chắc chắn, rốt cuộc khi nào về? Người ta Lâm Lâm còn đang ngóng con đấy. Nếu con không thích nó thì tự tìm người khác cũng được, tóm lại là phải dẫn được người về cho mẹ!"
Thẩm Tô Bạch tay trái cầm điện thoại, tay phải cầm b.út máy cúi đầu viết gì đó vào sổ tay, tiện miệng đáp: "Hay là, con dẫn Điền Hạo về nhé?"
Tô Thanh Liên suýt nữa thì ném cả cái điện thoại: "Thẩm Tô Bạch!"
Thẩm Tô Bạch day day ấn đường, giọng hơi bất lực: "Mẹ, là mẹ bảo con dẫn người về mà..."
Tô Thanh Liên muốn tức c.h.ế.t với đứa con nghịch t.ử này. Bà bảo dẫn cô nương về, nó lại mang thằng Hạo về, chẳng lẽ thằng Hạo là đàn bà chắc? Hai mươi bảy tuổi đầu, con nhà người ta đã chạy lon ton cả rồi, anh cả nó lúc kết hôn cũng chỉ mới hai mươi!
"Bớt nói nhảm đi, ngày nào con cũng ở cùng Điền Hạo, sao không học nó cách tiếp cận con gái hả?" Tô Thanh Liên nghiến răng, hận không thể chui qua dây điện thoại sang bên kia mà cho thằng con hỗn láo một trận.
Thẩm Tô Bạch suy nghĩ kỹ một chút: "Sau khi đến Hải Thành, ngày nào con cũng ở cùng Hạo, chưa thấy nó tiếp xúc với cô nương nào cả. Mẹ, không nói nữa, tí nữa con còn phải đi ăn tối với Hạo."
Nói xong câu này, Tô Thanh Liên cảm thấy có chỗ nào đó không ổn nhưng lại chẳng nói ra được. Theo hiểu biết của bà về con trai, nó tính tình giống lão Thẩm, là loại thích làm bộ thâm trầm. Hơn nữa, dù là bạn bè thân thiết đến mấy cũng không bao giờ dính lấy nhau như hình với bóng suốt ngày, vậy nên nó thân với Điền Hạo đến mức này từ bao giờ?
Bà chợt nhớ ra đứa con út này quả thực chưa từng yêu đương, cũng không thấy nó đặc biệt quan tâm tới cô gái nào. Như con bé Lâm Lâm ở đại viện, người đẹp như thế, lại là du học sinh về nước, gia thế lại tốt, không biết bao nhiêu chàng trai theo đuổi.
Quan trọng là Lâm Lâm từ nhỏ đã lẽo đẽo theo sau nó, thế mà bao nhiêu năm nay, Tô Bạch đã bao giờ nhìn thẳng Lâm Lâm lấy một cái chưa? Ngoài mấy người chiến hữu trong quân đội ra, nó chẳng có mấy bạn bè, tiếp xúc với ai cũng giữ khoảng cách. Có phải con trai bà đang đi lại với thằng Điền Hạo gần gũi quá mức không?
Đã chạy tới Hải Thành cùng công tác không nói, giờ hai thằng đàn ông còn ngày nào cũng dính lấy nhau, lại còn ăn cơm cùng nhau mỗi ngày?
Nghĩ đến đây, Tô Thanh Liên cảm thấy cả người không ổn: "Thẩm Tô Bạch, con tránh xa Điền Hạo ra cho mẹ!"
Trên cuốn sổ trước mặt Thẩm Tô Bạch ghi mấy tên sách, đều là sách về kiến trúc, dưới cùng ghi thời gian khai giảng lớp học ban đêm của Đại học Hải Thành. Anh vừa làm việc riêng vừa đối phó với mẹ: "Mẹ, Hạo rất tốt, mẹ không cần lo lắng đâu."
Tô Thanh Liên: "..."
Sao nghe càng lúc càng thấy sai sai nhỉ? Đây đâu phải chuyện thằng Điền Hạo tốt hay không?
Đầu dây bên kia, Thẩm Tô Bạch lại bồi thêm một câu: "Mẹ, không nói nữa, con với Hạo ra ngoài một lát."
Điện thoại bị cúp, Tô Thanh Liên ngồi đờ đẫn trên ghế sofa một lúc lâu. Bà vò đầu, tự nhủ trong lòng, chắc là mình nghĩ nhiều rồi.
Có lẽ Tô Bạch chỉ dồn tâm trí vào công việc, tạm thời chưa nghĩ tới chuyện đại sự đời người thôi. Thôi bỏ đi, chuyện này đâu có gấp được. Thà để nó độc thân thêm vài tháng nữa còn hơn là bắt nó dẫn thằng Hạo về...
