Trùng Sinh Thập Niên 80: Sau Khi Ly Hôn Được Quân Thiếu Cưng Chiều Lên Tận Trời - Chương 120: Anh Ấy Dường Như Nên Tới
Cập nhật lúc: 02/04/2026 15:16
Lục Tri Hành nhớ tới lời của Tạ Vân Thư, anh biết cô luôn là kiểu miệng cứng lòng mềm. Tuy cô phải chịu bao nhiêu tổn thương vì Tân Nguyệt, nhưng cũng không hề trút giận lên đứa trẻ. Nếu như năm đó anh không vì sự nghiệp mà chọn có con với cô sớm như vậy thì tốt biết bao?
Hối hận không chỉ một lần, Lục Tri Hành nắm tay Tiểu Vỹ đi ra ngoài.
Lục Tuyết Đình bị thái độ của anh mình làm cho tức c.h.ế.t, cũng chẳng còn muốn ăn nữa: "Tạ Vân Thư rốt cuộc có điểm nào tốt? Chị Tân Nguyệt mới đáng thương, nuôi đứa trẻ này đúng là sói mắt trắng, em đã ép hỏi bao nhiêu ngày nay, Tiểu Vỹ ranh con này cứng đầu không nói lấy một lời, ở cùng Tạ Vân Thư có một ngày mà đã bị dạy hư rồi!"
Lục Kiến Thiết quay người vào thư phòng, Trình Ngọc Hương thực sự không muốn giải thích với con gái mình về chuyện Chu Tân Nguyệt ngược đãi trẻ con nữa. Dẫu sao điều bà quan tâm từ đầu đến cuối không phải là việc Tiểu Vỹ bị ngược đãi, mà là việc Chu Tân Nguyệt làm đã gây liên lụy tới nhà họ Lục.
Trên bàn ăn trống trơn trong chớp mắt, bát cơm Tiểu Vỹ ăn vẫn còn dư lại hơn một nửa, chẳng có ai quan tâm tối nay thằng bé đã ăn no hay chưa, ngay cả Lục Tri Hành cũng đang chìm đắm trong cảm xúc của chính mình mà không hề nhận ra.
Trên đường trở về, Lục Tri Hành đột nhiên nhớ ra liền hỏi: "Tiểu Vỹ, hôm đó sao cháu lại nghĩ đến chuyện đi tìm Vân Thư?"
Tiểu Vỹ rất ít khi nói chuyện, có đôi khi Lục Tri Hành còn tưởng thằng bé không biết nói, nhưng lần này Tiểu Vỹ lại thốt ra hai từ: "Mẹ."
Sắc mặt Lục Tri Hành trầm xuống: "Mẹ cháu đ.á.n.h cháu như thế, cháu vẫn còn nhớ bà ấy à?"
Tiểu Vỹ lắc đầu: "Không phải mẹ."
Lục Tri Hành không hiểu ý của thằng bé, để Tiểu Vỹ ngồi sau xe đạp, đạp xe chạy về hướng nhà tập thể lúc nào không hay. Dù cô không muốn gặp anh, nhưng anh muốn được nhìn thấy cô.
Nhưng vì quá sợ ánh mắt ghét bỏ của Tạ Vân Thư, Lục Tri Hành chỉ dừng xe ngoài ngõ, nhìn ngọn đèn đường không mấy sáng sủa của khu nhà tập thể từ xa.
Trên ngón tay vẫn đeo chiếc nhẫn Tạ Vân Thư tặng, lúc mới cưới anh chê đeo phiền phức vì làm phẫu thuật bắt buộc phải tháo ra. Nhưng bây giờ anh lại luôn đeo nó, mới phát hiện chỉ cần tháo ra cất đi thì chẳng có gì là phiền phức cả.
Đang chìm đắm trong suy nghĩ, Lục Tri Hành không phát hiện ra, Tiểu Vỹ ngồi phía sau vừa nhìn thấy khu nhà tập thể là mắt đã sáng lên, thằng bé nhảy xuống xe, chạy thẳng vào trong.
Lục Tri Hành nhíu mày gọi: "Tiểu Vỹ! Cháu đi đâu đấy?"
Anh vừa định đuổi theo nhưng lại dừng bước. Tiểu Vỹ dường như rất thích Vân Thư, mà Vân Thư cũng sẽ mềm lòng với thằng bé. Vậy nên anh có thể mượn Tiểu Vỹ để gặp cô, nói chuyện bình thản với cô một câu hay không?
Lợi dụng một đứa trẻ có lẽ hơi hèn hạ, nhưng Lục Tri Hành không kìm lòng được mà nghĩ như vậy.
Tạ Vân Thư vừa ăn cơm xong, cô đang tựa vào đèn bàn để đọc sách. Lý thuyết cơ bản về kiến trúc đã tự học xong, giờ cô đổi sang quyển sách về các trường hợp thiết kế kiến trúc thế giới. Sách rất dày và có nhiều kiến thức khiến người ta mê mẩn.
Tạ Minh Thành đương nhiên cũng đang học, gần đến ngày thi đại học dù tự tin nhưng cậu áp lực cũng lớn hơn nhiều. Một tờ giấy nháp dày đặc những con số và ký hiệu ở cả hai mặt. Đề thi và bài tập năm 86 cũng rất quý giá, không chỉ khó mua mà giá còn cao, để thực hiện chiến thuật biển bài tập, cậu đã tự chép tay rất nhiều đề từ thầy cô.
Hai chị em cùng học, Lý Phân Lan cũng không nhàn rỗi, bà nhận công việc đan áo len, xong một chiếc được trả hai đồng tiền công. Dù đan một cái áo mất mấy ngày nhưng bà làm rất hăng say, Tạ Vân Thư khuyên cũng không nghe, đành mặc kệ bà làm.
Cô biết mẹ chỉ muốn làm hết khả năng để giảm bớt gánh nặng cho cô, nếu công việc có thể mang lại sự an ủi về tinh thần thì cũng không thể gọi là vất vả.
Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, Lý Phân Lan đặt áo len xuống: "Có phải con bé Thúy Bình tới không, hôm qua nó còn bảo mẹ nói giúp nó, bảo tối muốn qua xem tivi."
Tạ Vân Thư không ngẩng đầu: "Không được, tối nay Minh Thành phải học bài."
Lý Phân Lan lại bỗng im bặt, rồi vội vàng gọi đứa trẻ ngoài cửa vào: "Ôi chao! Sao thằng bé lại qua đây, bị đ.á.n.h hay bị đói rồi?"
Tiểu Vỹ lắc đầu, từ trong túi lấy ra một viên kẹo đặt vào tay Lý Phân Lan: "Cho bà."
Thằng bé vẫn nhớ lúc rời khỏi nhà Lý Phân Lan, trong túi có một viên kẹo, viên này là ngày mùng một Tết, có người tới chúc Tết nhà Lục Kiến Thiết, Trình Ngọc Hương vì thể diện nên đã dúi vào tay Tiểu Vỹ.
Một viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, thằng bé giữ tròn một tuần, lúc lấy ra vỏ kẹo đã đổi cả màu.
Tạ Vân Thư nín thở, cô lạnh mặt kéo Tiểu Vỹ lại, nhìn bộ quần áo trên người thằng bé vẫn là chiếc áo bông cũ của Lâm Tiểu Hổ hôm gửi tới đồn cảnh sát là biết nhà họ Lục chẳng hề đối xử t.ử tế gì với nó.
"Có bị đ.á.n.h không?" Tạ Vân Thư hỏi một câu, cởi vài cái cúc áo trên người thằng bé ra, thấy không có vết thương mới mới thở phào một cái, rồi lại nhíu mày hỏi: "Đói bụng à? Họ không cho cháu ăn no sao?"
Tiểu Vỹ lắc đầu, ở nhà họ Lục đã là tốt lắm rồi, ít nhất người đàn bà kia không có ở đó, với thằng bé đã coi là ngày tốt lành. Còn về sự quan tâm hay ấm áp, thằng bé chưa bao giờ được tận hưởng, nên ngay cả khát khao cũng chẳng có đối tượng để tưởng tượng.
Tạ Vân Thư thở dài, đây là con của Chu Tân Nguyệt, cô thực sự không muốn mềm lòng với nó, nhưng Tiểu Vỹ lại quá dễ khiến người bình thường xót xa. Lục Tri Hành mồm miệng cứ nói thương Chu Tân Nguyệt mẹ con, nói Tiểu Vỹ đáng thương nhất, luôn bị thương hay ốm đau.
Thế mà anh ta lại đem hết sự quan tâm cho Chu Tân Nguyệt. Với Chu Tân Nguyệt, Tiểu Vỹ chỉ là công cụ để chị ta tranh sủng, còn với Lục Tri Hành, Tiểu Vỹ chỉ là cái cớ để anh ta danh chính ngôn thuận mập mờ với Chu Tân Nguyệt.
Lý Phân Lan xoa đầu Tiểu Vỹ, mở bếp đun ít nước sôi: "Ngoan, bà nấu cho cháu bát mì, còn ít canh thịt vừa khéo trộn cùng ăn luôn."
Thằng bé này nhìn là biết chưa được ăn no...
Lục Tri Hành đứng một mình ngoài khu nhà tập thể, anh hơi căng thẳng, còn chỉnh lại tóc tai và cổ áo. Anh tới tìm đứa trẻ, Vân Thư chắc sẽ không đuổi anh đi nữa chứ? Anh có thể nói lời xin lỗi với cô, rồi cầu xin cô đợi anh một chút không?
Lúc mới cưới Vân Thư, anh vốn không thích tới đây vì nơi này tăm tối ẩm thấp, ai nấy đều mang vẻ tầm thường thô lậu, người nào nhìn thấy anh cũng phải nịnh bợ cười hì hì. Thế mà giờ đây, anh lại rất muốn đi vào, ngồi trong căn phòng không thấy ánh mặt trời đó, ăn cùng Vân Thư một bữa cơm gia đình.
Trong lúc anh còn đang chần chừ ở cửa, phía sau có người cất tiếng giọng lạnh nhạt: "Phiền nhường đường."
Giọng nói này nghe hơi quen, Lục Tri Hành ngạc nhiên quay đầu lại, liền nhìn thấy người đàn ông từng đứng bên cạnh Tạ Vân Thư hôm ở cửa tòa án và đồn cảnh sát - Thẩm Tô Bạch.
Thẩm Tô Bạch dĩ nhiên không biết Lục Tri Hành ở đó, anh tới đây chỉ là tình cờ. Trong xe ba bánh máy có xăng và dầu máy, mùa đông đêm lạnh quá phải dùng đồ giữ nhiệt đậy lại, nếu không mai rất khó khởi động. Điểm này trước khi đi anh quên dặn Tạ Vân Thư nên phải tới dặn lại một câu.
Nhưng xem ra, anh tới đúng là tình cờ...
