Trùng Sinh Thập Niên 80: Sau Khi Ly Hôn Được Quân Thiếu Cưng Chiều Lên Tận Trời - Chương 104: Tri Thức Là Sức Mạnh
Cập nhật lúc: 02/04/2026 15:15
Tạ Vân Thư chớp chớp mắt, thái độ vô cùng tốt: "Đại ca, cơm hộp của chúng em vị rất ngon, ăn xong ai cũng phát đại tài, ăn liền ba ngày là cổ phiếu tăng vùn vụt!"
Chà, con bé này dẻo miệng thật đấy! Người đến mua cổ phiếu ai mà chẳng mong cổ phiếu tăng vùn vụt? Tranh mua được cổ phiếu chưa là gì, đợi nó tăng trần rồi bán ra mới gọi là kiếm tiền! Một mã cổ phiếu gặp vận may có thể kiếm vài trăm, nghĩ như vậy thì cơm hộp một đồng năm hào đúng là không hề đắt...
Dù sao mọi người cũng chẳng phải ngày nào cũng ăn, chỉ điên cuồng mỗi đoạn thời gian trước Tết này thôi. Chờ đến khi hai mã cổ phiếu phát hành này bán hết, trước cửa trung tâm chứng khoán cũng chẳng còn bao nhiêu người nữa. Tiền cơm hộp một đồng năm hào này vốn dĩ là tiền kiếm chớp nhoáng.
Anh đại ca cười khà khà: "Cô bé này đúng là người làm kinh doanh, sáng bán bánh bao thì rẻ, trưa cơm hộp giá lại cao, cái miệng thì dẻo như kẹo, cô kiếm tiền là đúng rồi!"
Tạ Vân Thư cười với anh ta: "Vậy ăn ngon rồi ngày mai nhớ lại đến nhé!"
Anh đại ca "chậc" một tiếng, rồi rút trong n.g.ự.c ra một cây b.út máy viết một dãy số lên hộp cơm: "Tôi mở công ty ngoại thương, sau Tết cần tuyển nhân viên kinh doanh. Nếu em hứng thú thì liên lạc với tôi, chỉ cần bán được hàng, lương chắc chắn không thiếu cho em đâu!"
Con bé này miệng ngọt lại gan dạ, nhìn là biết ngay người làm sale giỏi!
Tạ Vân Thư không từ chối ngay, cô chân thành mỉm cười: "Được ạ, chờ sau này có cơ hội em sẽ đi làm giàu cùng anh!"
Đúng là biết ăn nói, anh đại ca ăn no thỏa mãn lại chen chúc vào bên trong trung tâm giao dịch chứng khoán.
Tạ Vân Thư ghi lại dãy số điện thoại đó, tâm trạng tốt hơn hẳn. Triết gia từng nói tri thức là sức mạnh, cô ở hiệu sách Tân Hoa không hề đọc sách phí công. Trong đó có một cuốn kinh tế học viết rằng độc quyền tạo ra lợi nhuận cao. Bánh bao rẻ vì có cạnh tranh, những người này có khi sáng đã ăn hoặc dọc đường tùy tiện mua gì đó lót dạ, cô mà định giá cao thì họ hoàn toàn có thể tìm thứ thay thế, không mua cũng chẳng sao.
Nhưng cơm hộp buổi trưa thì khác, chỉ có mình cô bán cơm, không ăn thì phải đi chỗ khác mua, họ có nỡ lãng phí thời gian đó không? Có thịt có rau, sáng ăn không đủ trưa sẽ đói, gắng đến hai ba giờ chiều chắc chắn chịu không nổi. Dù sao thì việc chen lấn xếp hàng cũng chỉ trong vài ngày nay, giá cả tất nhiên có thể định cao lên.
Trong sách nói, cái này gọi là độc quyền!
Cơm bán gần hết, Tạ Minh Thành, cái máy tính di động, cười khúc khích: "Chị, hôm nay chúng ta bán được một trăm đồng, lợi nhuận ít nhất cũng phải sáu mươi mấy đồng, mai chúng ta làm nhiều thêm chút nữa không?"
Cứ bán kiểu này, đến Tết chẳng phải kiếm được mấy trăm đồng sao?
Tạ Vân Thư lại lắc đầu: "Ngày mai làm ít đi thì có, giá vẫn thế, chỉ làm ba mươi phần thôi."
"Á?" Tạ Minh Thành không hiểu nổi, cậu đặt thùng giữ nhiệt lên xe ba bánh thắc mắc: "Tại sao vậy? Trung tâm chứng khoán chỉ còn hai ngày nữa là đóng cửa rồi..."
Tạ Vân Thư lườm cậu một cái: "Lòng người không đáy như con rắn muốn nuốt voi, cậu không thấy ông chủ quán cơm đối diện cứ ngó nghiêng ở cửa mấy lần rồi sao? Tin tôi đi, ngày mai bên ngoài này ít nhất sẽ có ba bốn nhà cùng bán cơm cho xem!"
Việc làm ăn ngon như thế này, người khác cũng không phải là đồ ngốc, họ không biết đường ra đây bán sao? Ngày đầu là chưa kịp phản ứng, ngày thứ hai chắc là đã bắt đầu chuẩn bị, ngày thứ ba chắc chắn phải đến tranh giành mối làm ăn! Đối thủ cạnh tranh tới rồi, thì phải đấu giá, người ta chỉ vài hào là ăn no bụng, ai mà lại đi mua cơm hộp một đồng năm hào?
Thật lòng mà nói, Tạ Vân Thư nghi ngờ ngày mai làm ba mươi phần chưa chắc đã bán hết. Vì thế ngày mai cô bán nốt ngày cuối, kiếm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Dù sao thì tiền kiếm nhanh chẳng bền vững, mà việc làm ăn ổn định thì lợi nhuận chắc chắn sẽ không bao giờ quá cao.
Tạ Minh Thành cau cặp lông mày thanh tú lại: "Em cứ tưởng việc này làm được mấy ngày chứ."
"Kiếm tiền đâu có dễ thế?" Tạ Vân Thư bật chế độ "chị cả", nhân cơ hội giáo d.ụ.c cậu: "Thế nên cậu phải học hành cho giỏi, đỗ đại học tốt thì mới kiếm được nhiều tiền."
Tạ Minh Thành cười phá lên: "Chị, chị đừng nói nữa, nói như mấy bà lão ấy!"
Tạ Vân Thư vả cho một cái: "Ngứa da rồi phải không?"
Hai chị em cười đùa đi về nhà. Tạ Vân Thư trong lòng đang tính toán, thằng nhóc khờ này mặc cái áo bông rách mà vẫn dám đi trả lại áo mới. Vừa hay mấy ngày nay kiếm được chút tiền có thể mua cho nó một chiếc áo khoác phao, như vậy cũng tốt, ai cũng có áo mới mặc thì trong lòng cũng không ai cảm thấy áy náy hay khó chịu.
Cửa nhà không đóng, Lý Phân Lan đang ngồi trên ghế đun nước, đối diện còn có một người phụ nữ trạc tuổi bà, mặc đồ giản dị, tóc vàng khô khốc, đang khép nép túm lấy góc áo: "Chị, thế thì mùng hai mình cùng về nhé?"
Lý Phân Lan rót một cốc nước cho bà ấy: "Về lại chẳng biết có chuyện gì nữa đây."
Tạ Vân Thư tháo khăn quàng cổ, cười chào hỏi: "Dì, sao dì có thời gian qua đây thế ạ?"
Lý Đào Hồng nhìn thấy Tạ Vân Thư, dịu dàng mỉm cười: "Vân Thư cũng ở đây à, cháu tự về thôi sao? Tri Hành không theo cùng à?"
Sắc mặt Lý Phân Lan và Tạ Minh Thành cùng lúc trở nên khó coi. Tạ Vân Thư lại điềm tĩnh cười với dì: "Dì à, vài ngày trước cháu và Lục Tri Hành ly hôn rồi ạ, công việc ở ** xưởng cũng mất luôn, giờ cháu đang bán cơm hộp ở công trường đấy ạ!"
Lý Đào Hồng chấn động đứng bật dậy: "Cháu nói cái gì cơ?"
Lý Phân Lan nắm lấy tay em gái kéo bà ấy ngồi xuống: "Đúng là ly hôn rồi, Lục Tri Hành ở ngoài có người đàn bà khác, cuộc sống không tiếp tục được thì tất nhiên phải ly hôn. Còn về công việc, lương tháng cũng chẳng cao là mấy, lại vất vả, Vân Thư bây giờ bán cơm hộp cũng tốt lắm."
Lời này nghe thì nhẹ bẫng, nhưng Lý Đào Hồng nghe xong mà kinh hãi. Công việc ở ** xưởng là công nhân chính thức, bao nhiêu người đi cửa sau quà cáp cũng không vào nổi, Vân Thư nói bỏ là bỏ?
Im lặng một lát, bà mới mím môi lên tiếng: "Mẹ chắc vẫn chưa biết đâu nhỉ, bà mà biết được thì..."
Sắc mặt Lý Phân Lan trắng bệch, cũng không nói gì thêm. Với cái tính cách của mẹ, biết tin Vân Thư bỏ việc thì không c.h.ử.i rủa họ đến c.h.ế.t mới là lạ. Lúc trước khi cha già đi, công việc ở ** xưởng là bà đã liều mạng mới giành giật được cho Vân Thư đấy, vì chuyện này mẹ bà còn tát bà mấy cái đau điếng.
Tạ Vân Thư sắc mặt không đổi: "Dì, công việc ở ** xưởng là do cha cháu để lại, mất hay còn cũng không liên quan gì đến bà ngoại ạ."
Lời thì nói thế, nhưng mà...
Lý Đào Hồng uống một ngụm nước, chỉ biết thở dài: "Mùng hai về nhà, chuyện này tốt nhất vẫn chưa nên nhắc đến."
Lý Phân Lan gật đầu. Ngay cả khi em gái không nói, bà cũng đoán được gần hết. Lần nào mẹ bảo họ về nhà mà chẳng phải vì chuyện của cậu em trai? Nếu không thì lũ con gái đi lấy chồng như bát nước hắt đi này, lấy đâu ra tư cách mà tùy tiện về nhà mẹ đẻ?
Bà là chị cả trong nhà, Lý Đào Hồng là thứ hai, dưới còn có một cậu em trai, cha mẹ thì luôn thiên vị. Từ nhỏ đến lớn, bà và Đào Hồng giống như nửa người hầu của em trai, việc nhà chị em họ làm, việc đồng áng cũng chị em họ làm, thậm chí em trai khóc mà họ cũng bị ăn tát.
Sau này kết hôn rồi, bà mới biết hóa ra gia đình không phải như vậy, con gái con trai đều là m.á.u mủ của cha mẹ. Nhưng cha mẹ có tệ thế nào, bà cũng chẳng có cái cốt cách ấy mà phản kháng, ai bảo chữ "Hiếu" đè c.h.ế.t người chứ?
Mỗi lần về nhà mẹ đẻ, mang đồ về ít hơn là bị c.h.ử.i, may mà cha già nhà bà là người không hay so đo, người nhà mẹ đẻ có tệ bạc thế nào, ông ấy về cũng không hề sắc mặt khó chịu với bà.
Vài năm trước cha già gặp nạn, nhà chồng tới tranh tiền bồi thường, nhà mẹ đẻ tới tranh suất công việc, nếu không phải bà nghiến răng lấy sợi dây thừng buộc vào xà nhà, thì tiền bạc và công việc đều mất sạch! Cha già không còn, bà phải bảo vệ cái nhà này!
Sau đó nhà chồng cắt đứt quan hệ, bảo rằng không có cháu gái cháu trai Tạ Vân Thư và Tạ Minh Thành này. Bên nhà mẹ đẻ cũng tát bà mấy cái, công việc mới cuối cùng thuộc về tay Vân Thư. Từ đó về sau, có mấy năm bà không hề về nhà. Sau này Vân Thư và Lục Tri Hành kết hôn, bên đó nhận được tin tức, mới tới gửi mấy đồng bạc, nói là người một nhà sau này vẫn phải hòa thuận.
Thật ra trong lòng bà biết rõ, đó là vì thấy Vân Thư leo lên cành cao, muốn tới chiếm chút lợi lộc. Bà có muốn cắt đứt liên lạc với nhà mẹ đẻ lắm chứ, nhưng chỉ có cha mẹ bỏ con, làm gì có con cái nào mặc kệ cha mẹ, người đời chọc vào xương sống cũng đủ khiến bà không ngẩng đầu lên nổi.
Giờ Vân Thư và Lục Tri Hành ly hôn rồi, công việc ở ** xưởng cũng mất rồi, bên nhà mẹ đẻ không biết sẽ nói ra những lời khó nghe đến mức nào đây!
