Trùng Sinh: Dọn Sạch Nhà Tra Nam Rồi Tống Hắn Vào Tù - Chương 282

Cập nhật lúc: 06/04/2026 21:03

Lý Xuân Hoa rót một cốc nước đưa cho Phó Đông Dương: “He he, hôm nay thật sự cảm ơn cháu quá.”

Phó Đông Dương nhận lấy cốc nước, cười nói: “Cháu cảm ơn dì. Dì ơi, dì khách sáo quá rồi.”

Khuôn mặt Lý Xuân Hoa cười tươi như hoa, nhiệt tình nói: “Lại đây lại đây, ngồi xuống đi! Ây da, lâu lắm rồi dì không gặp cháu, dạo này cháu thế nào?”

Phó Đông Dương nghe lời ngồi xuống đối diện Lý Xuân Hoa, trả lời: “Dạo này sắp Tết rồi, cũng khá bận ạ. Hôm nay cháu cũng được nghỉ rồi, chiều nay sẽ bắt xe về quê.”

“Về Kinh Đô à? Ây da, xa thế cháu về kiểu gì?”

“Cháu lên thành phố đi máy bay ạ.”

Lý Xuân Hoa và Phó Đông Dương nói chuyện vô cùng rôm rả, Tống Kiến Thiết kéo kéo tay áo Tống Kiến Hoa: “Anh hai, anh quen người đàn ông này à?”

“Quen, anh ấy sống đối diện nhà chị ba.”

“Anh ấy làm nghề gì vậy?”

“Làm việc ở ủy ban huyện.”

“Sao mẹ lại thân thiết với anh ấy thế?”

“Mẹ lên tìm chị ba thì quen anh ấy.”

“Anh ấy có quan hệ gì với chị ba?”

“Còn có thể là quan hệ gì nữa? Đương nhiên là quan hệ bạn bè rồi!”

“Chỉ là quan hệ bạn bè thôi sao?” Tống Kiến Thiết không tin, luôn cảm thấy quan hệ của Phó Đông Dương và chị ba rất kỳ lạ, dường như không chỉ đơn giản là bạn bè.

Tống Kiến Hoa có chút mất kiên nhẫn: “Không phải quan hệ bạn bè thì còn có thể là quan hệ gì? Trẻ con trẻ rứa, chuyện của người lớn em hỏi rõ thế làm gì?”

Tống Đại Thạch đứng sau lưng hai người, dỏng tai lên nghe bọn họ hóng hớt.

Bên này Phó Đông Dương và Lý Xuân Hoa nói chuyện cũng hòm hòm rồi, nhìn thấy Tống Đại Thạch vội vàng nói: “Đây chắc là chú Tống đúng không ạ? Cháu chào chú, cháu tên là Phó Đông Dương, cháu là hàng xóm của Tiểu Tống ạ.”

Tống Đại Thạch không quen chào hỏi người lạ cho lắm, cười hiền lành: “Chào cậu.”

Phó Đông Dương có chút áy náy: “Lần này đến vội quá, cháu cũng chưa kịp mua quà gì.”

Tống Đại Thạch vội xua tay: “Không cần quà cáp, không cần quà cáp đâu!”

Lý Xuân Hoa cười nói: “Tiểu Phó, cháu khách sáo quá! Đến nhà dì còn mang quà cáp gì chứ? Cháu ngồi chơi một lát, dì vào nấu cơm ngay đây.”

“Không cần phiền phức thế đâu ạ!” Phó Đông Dương vội vàng cản bà lại: “Dì ơi, lát nữa cháu phải lên thành phố, cháu ăn cơm trên thành phố luôn ạ.”

“Cứ ăn cơm ở nhà dì!”

Lý Xuân Hoa bày ra tư thế nhất quyết phải giữ Phó Đông Dương lại, Tống Chiêu Đệ vội nói: “Mẹ, Phó đại ca còn phải ra sân bay. Ăn cơm ở đây sợ không kịp mất.”

Lý Xuân Hoa lúc này mới thôi, tiếc nuối nói: “Tiểu Phó, lần sau đến nhà dì, dì sẽ làm món chân giò hầm cho cháu ăn.”

“Vâng ạ! Lần sau cháu nhất định phải nếm thử món chân giò hầm dì làm mới được.”

Dưới sự thúc giục của Tống Chiêu Đệ, Phó Đông Dương chào tạm biệt người nhà họ Tống rồi rời đi.

“Mẹ, chị ba và cái người họ Phó kia rốt cuộc là quan hệ gì vậy?”

Tống Chiêu Đệ và Phó Đông Dương vừa đi, Tống Kiến Thiết đã tò mò hỏi.

“Không có quan hệ gì cả, trẻ con trẻ rứa con hỏi mấy chuyện này làm gì?”

Lý Xuân Hoa bực bội trừng mắt nhìn cậu một cái, quay người lại đi vào bếp.

Tống Kiến Thiết không nhận được câu trả lời mong muốn, liền đi theo vào bếp.

“Mẹ, có phải chị ba đang hẹn hò với anh Phó không?”

Động tác của Lý Xuân Hoa khựng lại, sau đó nhìn ra ngoài cửa, lúc này mới hạ giọng nói: “Chuyện này con đừng nói ra ngoài. Chị ba con dặn rồi, chuyện này tạm thời chưa công khai, sau này mới công khai.”

Tống Kiến Thiết kinh ngạc: “Chị ba thật sự đang hẹn hò ạ?”

“Đương nhiên rồi!”

Khuôn mặt Lý Xuân Hoa cười tươi như hoa: “Cậu Tiểu Phó này khá lắm. Lần nào mẹ lên huyện thành gặp cậu ấy, cậu ấy cũng đều khách sáo với mẹ. Có lần mẹ xách một cái giỏ, trong giỏ chỉ có mấy quả trứng gà thôi, Tiểu Phó cũng đòi xách hộ mẹ, nói là leo cầu thang mệt.”

“Có lần Tiểu Phó đi công tác, lúc về còn mang quà cho mẹ nữa.”

“Cậu ấy không giống cái tên Chu Vệ Quốc kia, mắt lúc nào cũng để trên đỉnh đầu, ngay cả một cán bộ cũng chẳng phải, mà cứ tưởng mình là lãnh đạo lớn, cao cao tại thượng, người không biết còn tưởng cậu ta làm huyện trưởng cơ đấy.”

“Thái độ của Tiểu Phó rất tốt, bất kể mẹ nói gì, cậu ấy cũng đều cười tủm tỉm, còn rất kiên nhẫn nói chuyện với mẹ. Có lần Chiêu Đệ không có nhà, mẹ ngồi ở nhà cậu ấy hơn một tiếng đồng hồ. Cậu ấy công việc bận rộn như vậy, mà vẫn kiên nhẫn ngồi tiếp chuyện một bà già như mẹ.”

Lý Xuân Hoa hài lòng một trăm phần trăm về Phó Đông Dương, quen biết Tiểu Phó lâu như vậy, Tiểu Phó đối xử với bà thật sự rất tốt.

Tống Kiến Thiết nghe vậy cũng yên tâm phần nào, mẹ cậu tuy là một người phụ nữ nông thôn, nhưng khả năng nhìn người vẫn có.

“Mẹ, vậy anh ấy có biết chị ba từng ly hôn không?”

“Cậu ấy biết từ lâu rồi! Nhưng Tiểu Phó nói cậu ấy không bận tâm.”

“Vậy thì tốt! Chỉ sợ anh ấy không biết chị ba từng ly hôn, đợi đến lúc hai người bàn chuyện cưới xin, anh ấy lại đột nhiên đổi ý.”

Sau khi Tống Kiến Thiết rời đi, Tống Đại Thạch cũng lén lút đi vào bếp.

“Xuân Hoa, cậu Tiểu Phó kia thật sự đáng tin cậy chứ?”

Lý Xuân Hoa ừ một tiếng: “Đáng tin cậy. Tôi thấy Tiểu Phó thật lòng thích Chiêu Đệ.”

“Thế còn phía bố mẹ Tiểu Phó thì sao? Đã đồng ý chưa?”

“Cái này thì tôi không biết. Có thể cậu ấy vẫn chưa nói với bố mẹ đâu! Nhưng Tiểu Phó nói, chuyện hôn nhân của cậu ấy do cậu ấy tự quyết định, ý kiến của bố mẹ cậu ấy không quan trọng.”

Tống Đại Thạch có chút khiếp sợ, không cần nghe theo bố mẹ cậu ấy sao?

Thời buổi này tự do yêu đương không ít, nhưng phần lớn chuyện cưới xin của nam nữ vẫn là “lệnh của cha mẹ, lời của bà mối”, cực kỳ hiếm người có thể tự mình quyết định.

Nhưng cậu ấy có thể nói như vậy, chứng tỏ Tiểu Phó cũng là người có chủ kiến, sẽ không để mặc bố mẹ sắp đặt.

Tống Đại Thạch càng thêm hài lòng về Phó Đông Dương.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trùng Sinh: Dọn Sạch Nhà Tra Nam Rồi Tống Hắn Vào Tù - Chương 232: Chương 282 | MonkeyD