Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 667: Thương Hiệu Ngô Tri Thu
Cập nhật lúc: 10/04/2026 00:11
Phượng Lan thu tiền ở bên ngoài, Lão Tam phụ giúp lấy đồ: “Cửa hàng nhỏ quá, mau mở rộng ra đi.”
“Bé tí thế này còn bận không xuể đây này, lớn hơn nữa bố mẹ càng không làm xuể.” Phượng Lan cười nói.
“Chị cả, chị mau tìm một đối tượng đi, cửa hàng này giao cho hai người làm cho xong, đỡ để năm nào ăn Tết cũng không được yên ổn.” Cửa hàng t.h.u.ố.c lá rượu bia năm nào cũng phải mở đến hai mươi chín, ba mươi mới đóng cửa, trong nhà chẳng trông cậy được gì vào hai ông bà già này.
“Cửa hàng kiếm tiền thế này giao cho chị, mày không xót à.” Phượng Lan trêu đùa.
“Ây da, chị cả, em trai chị là người keo kiệt thế sao. Hơn nữa, cửa hàng em cũng không có quyền quyết định, chỉ là sướng cái miệng thôi.” Lão Tam cũng khá tự biết mình, dám tăm tia tài sản của bố mẹ, g.i.ế.c không tha!
Hai cậu con trai đến phụ giúp, Ngô Tri Thu dẫn Tiểu Vũ và Mãn Mãn về nhà, trong nhà còn phải mua chút đồ Tết.
Bây giờ điều kiện trong thôn tốt rồi, không cần mang lương thực chính về nữa. Đồ ăn vặt cho bọn trẻ, quần áo các thứ, phải mua một ít.
Ngô Tri Thu trước tiên dẫn hai cô cháu gái đi ăn một bữa Gà Mỹ. Hôm đó bà đã nhìn ra, hai cô cháu gái đều thèm thuồng.
Hai cô cháu gái rất vui, lúc nhìn thấy bảng giá, đều cảm thấy rùng mình, cái này cũng đắt quá rồi.
Ngô Tri Thu rẹt rẹt rẹt gọi ba combo, cola, khoai tây chiên các thứ đều gọi một lượt, tổng cộng tốn gần một trăm đồng.
“Mẹ, đắt quá, chúng ta gọi ít thôi.” Tiểu Vũ xót tiền.
“Mẹ đâu phải không có tiền, đáng ăn thì ăn, đáng tiết kiệm thì tiết kiệm.”
Gà rán rất ngon, cola cũng ngon, ngay cả củ khoai tây mà bà cụ nói cũng đặc biệt ngon, hai cô cháu gái ăn vô cùng vui vẻ.
Ngô Tri Thu nhai gà rán trong miệng, tính toán những gì mình học được ở kiếp trước.
Ăn xong, Ngô Tri Thu đi mua cho mỗi người trong nhà một bộ quần áo mới, áo sơ mi mới, tất mới, từ đầu đến chân toàn là đồ mới.
Trong tay xách không nổi nữa, ngày mai lại đến mua thêm chút đồ ăn vặt.
Về đến nhà, Tiểu Vũ và Mãn Mãn vào phòng tháo vỏ chăn, vỏ chăn nhà họ vẫn chưa giặt.
Ngô Tri Thu đem hai con gà Lão Nhị mang về làm thịt, lườn gà, đùi gà, cánh gà đều lọc riêng ra. Nghĩ ngợi một lúc lại ra ngoài mua mười cân dầu đậu phộng, tinh bột ngô và hai chai sữa bò.
Khía hai đường trên đùi gà, lườn gà thái thành dải dày, ướp với muối, đường, tỏi băm, sữa bò, đậy l.ồ.ng bàn lên.
Gà rán quan trọng nhất chính là lớp bột tẩm bên ngoài, đây là chìa khóa tạo độ giòn rụm.
Ngô Tri Thu chuẩn bị ba lớp bột tẩm. Lớp thứ nhất là bột mì số 8 (bột mì ít gluten), lớp thứ hai là bột ướt, trứng gà đ.á.n.h tan, lớp thứ ba là bột mì, tinh bột ngô, bột nở, còn cho thêm cả bột khoai lang hạt to.
Ngô Tri Thu thấy có bánh bao thừa, lại xé bánh bao thành vụn. Nhìn những thứ mình chuẩn bị, nhớ lại một chút, hình như không thiếu gì. Thịt gà đó ngâm bằng nước ép kiwi thì càng ngon, nhưng bà không thấy có bán, đành thôi vậy.
Thịt gà còn phải ướp một lúc, Ngô Tri Thu đem phần xương gà còn lại đi ninh, tự mình bắt đầu nhào bột. Bà định làm thử mì gói, kiếp trước chưa từng làm.
Mì gói chủ yếu là sợi mì phải dai và nhỏ. Ngô Tri Thu nhào chút bột mì, thêm chút muối, lại đập một quả trứng gà vào, bắt đầu nhào bột cán thật mỏng, thái thành sợi nhỏ. Ngô Tri Thu hì hục nửa ngày cũng không tạo được độ xoăn của mì gói, dứt khoát thả hết vào dầu chiên. Chiên xong dùng muôi thủng vớt ra thì lại dính vào nhau, thành một vắt mì.
Ngô Tri Thu rất kích động, bà đúng là thiên tài mà, dễ dàng thế này đã làm thành mì gói rồi!
Cho vắt mì vào nước luộc gà nấu một lúc, mặt Ngô Tri Thu xị xuống, vắt mì nát bét, không có lấy một sợi nào nguyên vẹn.
Ngô Tri Thu chống nạnh, có phải bột mì không đủ độ dai không. Bà lại ra ngoài mua bột mì số 11 (bột mì nhiều gluten), về làm lại một lần nữa, vẫn nát bét.
Ngô Tri Thu… Không đơn giản như bà nghĩ.
Mãn Mãn thò đầu vào bếp nhìn: “Bà ngoại, bà bận rộn gì thế.”
“Bà tính thử xem có tự làm được mì gói không, nhưng làm hai lần đều không thành công.” Ngô Tri Thu bất lực xòe tay, nhà máy thực phẩm chưa thành lập đã sập tiệm rồi.
Mãn Mãn đảo tròn mắt: “Bà ngoại, hay là cháu đi mua hai gói mì gói, bà xem người ta dùng nguyên liệu gì, rồi bà nghiên cứu tiếp?”
Ngô Tri Thu vỗ đùi cái đét, đúng rồi, xem bảng thành phần của người ta, rồi bà nghiên cứu tiếp.
Mãn Mãn rất nhanh đã mua về hai gói mì gói, Tiểu Vũ cũng qua đây, ba cái đầu chụm vào nhau xem bảng thành phần.
Ba thành phần đầu tiên là bột mì, dầu cọ, muối ăn, những thứ này Ngô Tri Thu đều cho rồi.
Phía sau là phụ gia thực phẩm, natri cacbonat, TBHQ...
Ngô Tri Thu xem không hiểu: “Đây là cái thứ gì.”
“Mẹ, natri cacbonat chính là kiềm.” Tiểu Vũ nói, lúc học hóa học bọn họ đều đã học qua.
“TBHQ là chất chống oxy hóa, cái này là chất chống đông vón...” Hai cô cháu gái sợ nói sai, còn lấy sách ra đối chiếu từng cái một.
Những chất phụ gia, chất bảo quản phía sau Ngô Tri Thu không có, cũng không biết đi đâu mua, quyết định cho chút kiềm vào thử trước.
Ngô Tri Thu lại bắt đầu thử một lần nữa. Cho nhiều kiềm quá, màu sắc sợi mì không đẹp, mùi vị hơi chát, nhưng nấu lên đã thành hình rồi.
Vậy là hướng đi đúng rồi. Ngô Tri Thu lại nghiên cứu thêm vài lần, cuối cùng đến lần nấu thứ tám, sợi mì ngoài việc hơi to một chút, nhưng đã thành hình, màu sắc cũng rất đẹp.
Tiểu Vũ nếm thử một miếng: “Mẹ, ngon hơn cả đồ mua, rất thơm!”
Mãn Mãn cũng vội vàng nếm thử một miếng: “Bà ngoại, ngon lắm, vừa dai vừa trơn, nấu bằng nước luộc gà, ngon hơn cả mì gói mua!”
Hai cô cháu gái đ.á.n.h giá rất cao.
Ngô Tri Thu tự mình cũng ăn hai miếng, khẩu vị so với đời sau thì vẫn hơi nhạt, nhưng tóm lại là đã làm ra được rồi.
“Ôi mẹ ơi, bên ngoài trời tối đen rồi, cơm vẫn chưa nấu.” Ngô Tri Thu vỗ đùi, ba người mải nghiên cứu mà quên cả thời gian.
“Bà ngoại, cho ông ngoại cháu nếm thử mì gói thương hiệu Ngô Tri Thu đi.” Khó khăn lắm mới nghiên cứu ra được, chẳng phải nên khoe khoang một chút sao.
“Cháu nhào bột, bà chỉ đạo cháu là được.” Tiểu Vũ thấy Ngô Tri Thu bận rộn cả buổi chiều, vội vàng tiếp nhận công việc.
“Vậy bà chiên gà, các cháu làm mì gói.” Ngô Tri Thu nhớ ra mình đã ướp thịt gà nửa ngày rồi.
Tiểu Vũ…
Mãn Mãn… Khả năng hành động của bà ngoại đúng là!
Gà rán Ngô Tri Thu có kinh nghiệm từ kiếp trước, chiên rất thuận lợi, trong đại tạp viện rất nhanh đã bay ra mùi thơm.
Ngô Tri Thu chiên gà viên trước, gà viên vàng ươm, nhìn đã thấy giòn rụm. Mãn Mãn và Tiểu Vũ không màng nóng, vội vàng bỏ một miếng vào miệng, lập tức giơ ngón tay cái lên: “Mẹ, ngon! Ngon quá! Ngon hơn cả Gà Mỹ ăn trưa nay!”
Ngô Tri Thu cũng nếm thử một miếng, ngon thì có ngon, nhưng không thơm bằng Gà Mỹ, thịt cũng hơi bở, chắc là do ít gia vị, gà quá già.
Bà nhớ đến con gà mọc tám cái cánh ở đời sau.
Bạch Kiều Kiều ở sân trước bước đôi chân ngắn cũnn cỡn bám vào cửa ngửi mùi thơm, làm Ngô Tri Thu buồn cười.
“Lại đây, Kiều Kiều, bà nội cho cháu cái đùi gà to này.”
Bạch Kiều Kiều xoa xoa cái bụng nhỏ: “Không cần đâu ạ, cháu ăn no rồi.”
“Ăn no rồi, sao còn chảy nước miếng thế?” Tiểu Vũ trêu chọc cô bé.
“Kiều Kiều, Kiều Kiều.” Bạch Tiền Trình gọi ở sân trước.
Tiểu Vũ: “Ở đây này, Kiều Kiều đang ở nhà em.”
Bạch Tiền Trình cười bước tới: “Con mèo nhỏ tham ăn nhà anh chắc chắn là ngửi thấy mùi thơm nên mò sang đây.”
“Bố ơi, con không xin đâu.” Bạch Kiều Kiều mắt dán c.h.ặ.t vào cái đùi gà to.
“Hơi nóng đấy, mang về cho Kiều Kiều ăn đi.” Ngô Tri Thu đưa cái bát đựng đùi gà cho Bạch Tiền Trình, lại gắp thêm không ít gà viên vào, đầy ắp một bát.
Bạch Tiền Trình: “Bác gái, trẻ con sao ăn được nhiều thế này, lấy một cái đùi gà là được rồi.”
“Bác vừa học làm, cho Tưởng Phân nếm thử luôn.” Trẻ con trong sân chỉ có Bạch Kiều Kiều là nhỏ nhất, mọi người đều rất thích đứa trẻ này.
“Kiều Kiều, cảm ơn bà nội Ngô đi.”
“Cảm ơn bà nội Ngô ạ.”
Hai bố con bưng bát đi về.
