Trọng Sinh Thập Niên 90: Hành Trình Vươn Tới Vinh Quang Của Bà Chủ Trọ - Chương 298: Hối Hận Xanh Ruột

Cập nhật lúc: 06/04/2026 13:05

Ông bà Thẩm Văn Đức không mấy ngạc nhiên trước việc Lâm Triết về nhà, bởi con gái đã báo trước từ sớm.

Cô ngồi chơi trong sân nhà họ Thẩm chừng nửa tiếng rồi lại thong dong tản bộ về. Khi đi ngang qua căn nhà cổ, thấy bóng dáng phía trước có vẻ quen mắt, Thẩm Hiểu Quân liền cất tiếng gọi: "Lý Thục Phân?"

Người phía trước ngoảnh lại, không phải Lý Thục Phân thì còn ai vào đây.

"Ôi, Hiểu Quân, chị đang đi đâu đây?"

Thẩm Hiểu Quân cười đáp: "Tôi đi dạo chút thôi. Sao cô lại ra đây?"

Nhà mới của Lý Thục Phân mua ở tuốt mạn Thành Bắc, tối mịt thế này chẳng có lý do gì lại đi dạo vòng vèo xuống tận Thành Nam.

Nghe hỏi đến chuyện này, Lý Thục Phân liền thở dài sườn sượt: "Thì lại chuyện nhà cửa đó chị. Khu nhà mình sắp bị dỡ bỏ rồi. Căn nhà đó trước đây tôi lỡ bán cho người ta mất rồi... Hôm nay rảnh rỗi nên qua xem sao, tiện trò chuyện với mấy bà con hàng xóm cũ, lại ăn chực một bữa cơm bên nhà bả..."

Nói rồi cô lại thở dài sườn sượt: "Giờ nghĩ lại tôi chỉ muốn đập đầu vào tường, vẫn là chị có tầm nhìn xa trông rộng. Dù đã mua nhà chỗ khác mà căn nhà này chị vẫn giữ lại. Chị không biết đâu, ông Vương nhà tôi ngày nào cũng lôi tôi ra mắng, bảo tại ngày trước tôi nằng nặc đòi bán. Nhưng nếu không bán thì căn nhà đó chẳng phải thành chỗ ở chùa cho mấy người họ hàng nhà ổng lên phố tìm việc hay sao."

Nói đến đây, cô trĩu môi: "Ổng trách tôi, tôi còn trách ổng kìa!"

Dù ai đúng ai sai thì tóm lại là hối hận xanh ruột.

Lý Thục Phân than vãn, lải nhải thêm một lúc lâu rồi mới chịu rời đi.

Lâm Triết khoác tay Thẩm Hiểu Quân: "Vẫn là vợ anh nhìn xa trông rộng. Cả hai căn nhà đều là do em mua, sao mắt nhìn của em lại tinh đời thế nhỉ? Nhà có vợ hiền thì thịnh vượng ba đời, vừa có tiền vừa có thời gian, đời mới tiêu d.a.o làm sao!"

Lời tâng bốc này nghe êm tai thật đấy.

Thẩm Hiểu Quân nở nụ cười nửa miệng, liếc anh một cái sắc lẹm: "Giờ thì khen em tinh đời rồi à? Hồi em mua nhà, anh đã nói gì quên rồi sao? Có cần em nhắc lại không? Hồi đó anh còn giận dỗi vì em mang tiền đi mua nhà chứ không cho anh hai của anh mượn đấy!"

Lâm Triết cau mày: "Có chuyện này sao? Sao anh chẳng nhớ gì nhỉ?"

Thẩm Hiểu Quân hừ nhẹ: "Anh làm người vĩ đại quá nên não cá vàng chứ sao!"

Lâm Triết chỉ biết cười khan. Anh đâu có quên, mà là anh không dám nhớ thì đúng hơn. Nếu thú nhận là nhớ, có khi bị vợ cằn nhằn cả đời.

"Nếu lúc đó mà cho anh hai của anh mượn tiền, thì nhà cửa đừng hòng có. Không lên thành phố được, em cũng chẳng mua được cổ phiếu, đương nhiên không kiếm được tiền, cũng không mua được đất đai gì sất. Mấy chuyện đầu tư mua nhà kinh doanh gì gì đó, anh đừng có mơ! Càng đừng nói đến chuyện đền bù giải tỏa như bây giờ. Đến lúc đó, người đứng đây thở dài hối hận không phải là Lý Thục Phân, mà là anh đấy."

Bị vợ vạch mặt, Lâm Triết đỏ bừng cả hai má, vuốt vuốt ch.óp mũi, thầm thở dài trong lòng: Than ôi! Dù có nhớ hay không thì số phận vẫn là bị cằn nhằn cả đời thôi!

...

Ngày 1 tháng 10, đám cưới Triệu Nhã.

Ngay từ hôm trước, ông bà cụ Lâm đã lên thành phố, tá túc tại nhà Thẩm Hiểu Quân.

Đi cùng còn có Lâm Tự và hai chị em Lâm Lan, Lâm Ninh. Nhà Lâm Như chắc chắn là không đủ chỗ cho chừng này người ở. Hơn nữa, vì kiêng kỵ theo quan niệm của người lớn tuổi – ngày rước dâu thì cô dâu là lớn nhất, phải tránh mặt để khỏi xui xẻo – nên Tôn Tuệ cũng được đưa đến ở cùng.

Bước vào phòng dành cho khách, Tôn Tuệ tặc lưỡi xuýt xoa: "Nếu không đi ké ba mẹ, chắc đời mình chẳng bao giờ được ở trong nhà của chú út. Các người xem, căn nhà này được trang hoàng lộng lẫy chưa kìa."

Lâm Tự mất kiên nhẫn: "Cô bớt nói vài câu đi được không, nghe nhức cả đầu!"

Tôn Tuệ ưỡn bụng: "Anh chê phiền thì đừng bắt tôi đẻ con trai cho anh nữa! Tôi m.a.n.g t.h.a.i mệt mỏi còn chưa kêu phiền, anh lại đi chê. Nói vài câu cũng không được, có giỏi thì anh ly hôn tôi đi!"

Liếc nhìn cái bụng bầu của vợ, Lâm Tự đành nuốt cục tức vào trong: "Thôi thôi, tôi mới nói một câu mà cô đã cãi lại hai câu. Mang t.h.a.i con trai nên tính khí lớn thế. Thế cô đói chưa?"

Thấy chồng nhún nhường, Tôn Tuệ xoa xoa bụng, mỉm cười đắc ý: "Cũng hơi đói rồi. Hay anh bảo vợ chú út nấu cho tôi bát nước đường trứng gà lót dạ đi."

Lâm Tự đứng dậy bước ra ngoài: "Tìm thím ấy làm gì? Mình làm sao sai bảo được thím ấy."

Ra đến cửa, Lâm Tự đứng vươn cổ gọi: "Mẹ ơi, Tôn Tuệ đói rồi, mẹ nấu cho cô ấy bát nước đường trứng gà đi."

Trương Tư Mẫn nghe thấy liền đi ra, ánh mắt liếc về phía nhà chính: "Muốn ăn mấy quả?"

Trong phòng, Tôn Tuệ vỗn vã đáp lời: "Bốn quả ạ!"

"Đợi lát, mẹ đi nấu cho." Nói xong, bà liền rẽ vào bếp.

Nhà bếp này bà không rành, vốn định lên tiếng lớn một chút để Hiểu Quân nghe thấy thì thể nào cô cũng ra giúp. Ai ngờ bà đứng trong bếp một lúc lâu mà vẫn chẳng thấy con dâu út ra.

Trương Tư Mẫn đành phải mở tủ lạnh tự mò mẫm. Dãy trứng gà nằm ngay ngăn hông tủ, bà lấy ra bốn quả, rồi lại tìm đường đỏ. Hũ đường bằng thủy tinh cũng được cất trong tủ lạnh, bà vừa nhìn đã thấy ngay.

Nhưng cái bếp ga thì bà chịu, đành gọi Lâm Tự vào bật bếp hộ rồi mới bắt đầu đun nước.

Trương Tư Mẫn ngẫm nghĩ một lát, đặt mấy quả trứng xuống rồi bước ra cửa gọi: "Tiểu Vi ơi. Tụi con có muốn ăn nước đường trứng gà không?"

Từ cửa sổ trên lầu nhà Tây, Tiểu Vi thò đầu ra: "Nội ơi tụi con không đói, trong nhà có bánh quy rồi, đói tụi con sẽ tự lấy bánh ăn."

"Ừ, thế thôi vậy."

Thẩm Hiểu Quân nằm trên giường đọc sách. Cô nghe thấy tiếng động bên ngoài nhưng không có ý định ra, chỉ khẽ huých chân vào người Lâm Triết: "Anh không ra phụ à?"

Lâm Triết vẫn nằm im ru, ngáp một cái dài: "Không ra, đồ đạc có sẵn trong tủ lạnh, để họ tự lo đi! Mẹ không biết bật bếp thì hai vợ chồng anh hai không biết bật chắc? Có phải cụt tay đâu, chỉ giỏi sai vặt người khác. Anh việc gì phải lon ton chạy ra để họ sai khiến?"

Thẩm Hiểu Quân mỉm cười không nói gì, tiếp tục đọc sách.

Bốn quả trứng và một bát nước đường, Tôn Tuệ chỉ loáng một cái đã ăn sạch bách, vuốt bụng ợ một tiếng rõ to!

Cô ta đưa bát cho Lâm Tự: "Anh qua bảo chú út lấy cho em ít bánh quy để sẵn. Em sợ nửa đêm lại đói bụng. Từ ngày m.a.n.g t.h.a.i con trai, nửa đêm em hay bị đói lắm. Ở chỗ chị cả em cũng mua bánh quy rồi mà lúc đi lại quên mang theo."

Lâm Tự nghe xong lại đi tìm mẹ.

"Muốn ăn bánh quy à?"

"Vâng, cô ấy mau đói lắm." Lâm Tự tiện tay ném cái bát vào bồn rửa mà không thèm cọ, quăng lại một câu rồi chắp tay sau lưng chuồn thẳng về phòng.

Trương Tư Mẫn vừa rửa xong cái nồi, lau dọn kệ bếp, lại phải tiện tay rửa nốt cái bát trong bồn.

Bà lau tay bước ra, đi về phía nhà chính: "Út ơi!"

Lúc này thì Lâm Triết không thể giả điếc được nữa, đành mở cửa phòng bước ra, dụi dụi mắt làm bộ như vừa ngái ngủ: "Sao vậy mẹ?"

"Trong nhà có bánh quy không? Lấy cho mẹ một ít, chị dâu hai của con đang mang bầu hai người, mẹ sợ nửa đêm nó lại đói."

Lâm Triết chỉ tay về phía ngăn kéo dưới bàn trà: "Trong ngăn kéo đó ạ, mẹ tự lấy nhé. Con phải ngủ sớm, mai còn phải dậy sớm qua bên đó. Mẹ cũng nghỉ ngơi sớm đi."

Trương Tư Mẫn gật đầu: "Mẹ đem bánh qua cho anh chị rồi về ngủ ngay."

Lâm Triết ừ một tiếng, đứng ở cửa vọng lên lầu dặn dò: "Tiểu Vi, đưa các em đi ngủ sớm đi, nếu mai không dậy nổi là ba không đợi đâu đấy."

"Con biết rồi! Đi thôi, Lâm Lan đừng xem nữa..." Tiếp theo là tiếng lạch cạch xuống lầu, "Tụi con đi ngủ ngay đây, chúc ba ngủ ngon!"

"Ngủ ngon..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Thập Niên 90: Hành Trình Vươn Tới Vinh Quang Của Bà Chủ Trọ - Chương 248: Chương 298: Hối Hận Xanh Ruột | MonkeyD