Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 987: Rất Xứng Đôi

Cập nhật lúc: 12/04/2026 02:11

Người dẫn chương trình hạ micro xuống: "Bác trai à, chương trình đến đây là kết thúc. Ở khâu hậu kỳ có lẽ chúng cháu vẫn cần bác hỗ trợ thêm đôi chút ạ."

Chu Trường Thuận mà biết mình bị "chơi vây", chắc chắn hắn sẽ l.ồ.ng lộn lên và tìm đến đài truyền hình làm cho ra nhẽ.

Quan lão gia trợn trừng mắt: "Cậu cắt ghép bừa bãi làm tôi bị cả nước c.h.ử.i rủa, thế mà còn mong tôi hợp tác á?"

Người dẫn chương trình cười gượng gạo: "Bác thông cảm, mọi chuyện đều cần phải có nút thắt rồi mới dần dần tháo gỡ chứ. Cháu đảm bảo tập này lên sóng xong, không ai dám c.h.ử.i bác nữa đâu, mọi người sẽ đổ xô vào ca ngợi tấm lòng nhân hậu, trọn nghĩa trọn tình của bác cho xem."

Quan lão gia hừ mũi vẻ đắc ý: "Là do tôi diễn quá xuất thần thôi."

Người dẫn chương trình: "..." Bác diễn xuất thần cỡ nào mà không có bàn tay ma thuật của chúng cháu cắt ghép thì cũng công cốc thôi.

Sau khi để lại địa chỉ cho người dẫn chương trình, Quan lão gia cùng Lý Mãn Thương và Tiểu Vũ rời khỏi phòng công chứng.

"Căn nhà đó giờ là của chúng ta thật sao? Đầu óc tên Chu Trường Thuận kia bị sét đ.á.n.h hay sao vậy?" Lý Mãn Thương vò đầu bứt tai, không tài nào hiểu nổi cớ sự. Trên đời này sao lại có kẻ tự nguyện nộp mình cho người ta lừa cơ chứ.

Quan lão gia rung đùi đắc ý, vẻ mặt phởn phơ: "Sơn nhân tự có diệu kế. Anh cứ an tâm đi dạy học đi."

Tiểu Vũ khẽ bịt miệng cười khúc khích: "Ba ơi, là do người dẫn chương trình kia thao túng tâm lý đấy ạ."

Quan lão gia lườm yêu cháu gái: "Con bé này, chưa gì đã phản thầy rồi, chưa gì đã đứng về phe 'ngoại bang'."

Lý Mãn Thương bật cười sảng khoái: "Cô con gái vàng ngọc của tôi mà lị, đương nhiên là phải bênh vực tôi rồi. Tôi đã bảo mà, ông bị chúng nó qua mặt bao nhiêu năm, đâu thể đùng một cái thông minh đột xuất được."

Quan lão gia bực bội gắt: "Anh thì biết cái quái gì mà phán bừa. Đầu óc anh cũng chứa rặt một mớ hỗn độn, làm lây cả cái tật ngốc nghếch sang cháu gái tôi rồi kìa."

"Hứ, không có tôi thì cái mạng già của ông đã tiêu tùng lâu rồi." Lý Mãn Thương liếc xéo ông lão.

Quan lão gia nghẹn họng: "..." Vụ này sẽ là vết nhơ theo ông đến hết đời.

Ba người về đến nhà, Cát đại gia, Tằng Lai Hỉ và mọi người đều đang ở đó. Bầu không khí trong phòng có chút trầm lắng.

Chị Lưu ngồi trên sofa, đôi mắt đỏ hoe. Ngô Tri Thu và Đại Loa ngồi hai bên an ủi.

Quan lão gia nheo đôi mắt già nua: "Tiểu Lưu đến đấy à, lâu rồi không gặp cô."

Từ dạo đưa nhạc phụ của con trai về nhà, chị Lưu cứ ngồi thẫn thờ ở nhà như người mất hồn. Hôm nay, Đại Loa gọi điện bảo chị sang chơi vì mấy người hàng xóm cũ lâu lắm mới có dịp tụ tập đông đủ, chỉ thiếu mỗi chị.

Lòng chị Lưu đang chất chứa bao uẩn khúc, nghe vậy liền lau vội nước mắt rồi bắt xe tới.

Thấy tâm trạng chị Lưu không được ổn, Ngô Tri Thu mới gặng hỏi đôi lời. Coi những người hàng xóm cũ này như người nhà, chị Lưu trút bầu tâm sự, khóc nức nở vùi đầu vào vai Ngô Tri Thu.

Ai mà ngờ được tên Tào Quân lại có thể giở trò tồi tệ đến thế. Hắn coi mẹ đẻ mình là cái thá gì chứ?

Ép mẹ mình lấy bố vợ, lại còn là một ông lão bị liệt? Hắn vắt óc kiểu gì mà nghĩ ra được cái ý tưởng bệnh hoạn này? Thà hắn cứ nói huỵch toẹt là không chăm sóc nổi, bảo mẹ đến làm bảo mẫu cho ông ta nghe còn lọt tai hơn.

Đúng lúc đó thì Quan lão gia và Lý Mãn Thương về tới.

Chị Lưu gạt nước mắt, nghẹn ngào hỏi: "Chú Quan, hôm qua cháu thấy chú lên tivi. Hôm nay cháu định sang xem tình hình chú thế nào. Mọi việc bên đó chú giải quyết êm xuôi cả rồi chứ ạ?"

"Xong xuôi cả rồi, viên mãn lắm. Tự dưng vớ bẫm được một căn nhà." Quan lão gia cười hắc hắc.

Cụ ông mở to mắt kinh ngạc: "Tặng cho ông thật à?"

"Đã đứng tên con trai ông rồi, còn giả sao được." Quan lão gia đắc ý khoe.

Cụ ông trề môi: "Gã họ Chu đó bị ông bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú à?"

Quan lão gia vỗ n.g.ự.c: "Ông nói lạ! Với cái đầu óc này của ông thì việc gài bẫy hắn ta chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Hắn ta chỉ có nước chịu trận thôi."

Cụ ông bĩu môi: "Thôi bớt bốc phét đi, nổ to quá coi chừng vỡ bóng."

"Mãn Thương, mau đưa sổ đỏ ra cho cha anh xem, để ông ấy tận mắt chứng kiến sự thật. Cứ làm như mười mấy năm nay tôi tốn cơm tốn gạo vô ích không bằng." Quan lão gia vênh mặt đắc thắng.

"Tiểu Vũ à, kể cho ông nội nghe đầu đuôi câu chuyện xem nào." Cụ ông làm sao mà tin lời lẻo mép của Quan lão gia được. Gã họ Chu đâu có ngu đến mức đó. Mọi chuyện vỡ lở cả rồi, làm sao hắn lại ngoan ngoãn dâng nhà cho lão Quan.

Quan lão gia ho khan một tiếng, ra hiệu cho Tiểu Vũ lựa lời mà nói, chủ yếu là phải tâng bốc ông một chút.

"Khát nước à? Uống ngụm đi cho nuốt trôi cục nghẹn." Cụ ông đẩy tách trà to bự chảng về phía Quan lão gia.

Mọi người không nhịn được che miệng cười tủm tỉm.

Tiểu Vũ mỉm cười, tóm tắt lại toàn bộ sự việc.

Cụ ông lườm Quan lão gia một cái. Ông thừa biết lão già này mười mấy năm qua chẳng làm nên trò trống gì. Nếu không nhờ có anh chàng dẫn chương trình kia, khoản tiền đền bù nhân khẩu khéo còn bị tên họ Chu c.ắ.n xén một nửa.

Quan lão gia cười gượng gạo: "Nếu không nhờ kỹ năng diễn xuất xuất thần của tôi, gã họ Chu làm sao sập bẫy dễ dàng thế được."

Cụ ông bĩu môi: "Ông tự đi mà bố trí người ở cái nhà đó đi. Tên họ Chu kia đâu dễ gì mà dọn đi. Sau này biết mình bị lừa, hắn ta nhất định sẽ tìm ông gây rắc rối, thậm chí là kiện ông ra tòa cho xem."

"Tìm tôi á? Tìm kiểu gì? Kiện thì cứ kiện, tôi sợ gì. Tôi đâu có kề d.a.o vào cổ ép hắn ký. Mọi chuyện đều là tự nguyện, lại có cả công chứng rõ ràng. Có nuốt lời cũng vô dụng. Đã là người trưởng thành, dám chơi dám chịu. Nếu tôi thua, tôi mất cả mạng già này. Hắn ta chỉ mất có tí tài sản, còn rẻ chán." Quan lão gia vẫn chưa hết bực dọc.

Cụ ông lắc đầu ngao ngán: "Chu Trường Thuận mà biết mình bị lừa, chắc chắn sống không bằng c.h.ế.t."

"Cô Lưu bị sao thế kia?" Nhìn đôi mắt sưng húp như quả đào của chị Lưu, Quan lão gia tò mò hỏi.

Đại Loa vốn tính bộp chộp, liền kể tuốt tuột chuyện của Tào Quân.

Quan lão gia chép miệng thở dài. Cái thằng nghịch t.ử này còn khốn nạn hơn cả Chu Trường Thuận. Tên họ Chu tính toán để lừa ông mà còn phải bỏ ra mười mấy năm trời. Đằng này, thằng con trai ruột lại nhẫn tâm lợi dụng tình mẫu t.ử để trục lợi mà chẳng màng đến cảm nhận của mẹ mình.

Đôi mắt Quan lão gia chợt lóe lên một ý nghĩ: "Hay là vầy đi Tiểu Lưu, cô về ở với tôi cho có bầu có bạn?"

Tất thảy những người có mặt trong phòng đều ngoáy ngoáy lỗ tai, tưởng mình nghe nhầm. Vừa nãy họ vừa nghe thấy chuyện gì vậy?

Khuôn mặt chị Lưu đỏ bừng như quả gấc: "Chú Quan, chú đang nói nhăng nói cuội gì thế?"

Quan lão gia cười hề hề: "Gọi chú làm gì, tôi cũng lớn hơn cô bao nhiêu tuổi đâu. Tôi nói nghiêm túc đấy. Cô gả cho tôi, tôi sẽ che chở cho cô!"

Đại Loa ngậm c.h.ặ.t cái miệng đang há hốc: "Chú Quan, chú đừng có đùa. Chuyện này không đem ra làm trò cười được đâu."

Càng nghĩ, Quan lão gia càng thấy đây là một ý tưởng tuyệt vời: "Ai thèm lấy chuyện này ra làm trò đùa. Tôi nói thật lòng. Hai chúng ta đều đang phòng không gối chiếc, lại còn biết rõ nguồn cơn gốc rễ của nhau. Có tôi chống lưng, thằng nghịch t.ử nhà cô đố dám giở trò. Tôi cho nó bay ghế luôn."

"Chú Quan, chú đừng nói gở. Tuổi tác tôi cũng đã cao, chẳng còn thiết tha gì việc đi bước nữa đâu." Mặt chị Lưu vẫn đỏ gay gắt, nóng bừng bừng. Lão Quan ăn nói bỗ bã thế này, sau này cô còn mặt mũi nào mà đến đây nữa.

Người nhà họ Lý đưa mắt nhìn chị Lưu, rồi lại quay sang nhìn Quan lão gia.

"Lão Quan, ông không nói đùa thật chứ?" Cụ bà lên tiếng. Quan lão gia tuy có hơi bỗ bã, nhưng chưa bao giờ mang mấy chuyện tày đình này ra làm trò đùa.

"Tôi nói thật mà. Cô ấy lủi thủi một mình, tôi cũng vò võ cô đơn. Tuy tuổi tác tôi có hơi cứng một chút, nhưng nếu chú tâm bồi bổ thì sống thêm chục năm nữa cũng chẳng thành vấn đề. Hai ta dọn về chung sống để lúc tuổi già sức yếu có người hủ hỉ.

Thằng con trai cô dám giở trò xấc xược, chẳng phải vì thấy cô thân cô thế cô hay sao? Đời người phụ nữ thật lắm truân chuyên, đến nhân gian tựa như khách trọ, ở nhà mẹ đẻ vài năm, sang nhà chồng nương nhờ dăm tháng, cuối đời lại cậy nhờ con trai.

Thằng nghịch t.ử nhà cô không phải đang lấy việc phụng dưỡng cô ra để o ép cô sao? Nếu tôi lỡ ra đi trước, tôi sẽ để lại cho cô một khoản tiền phòng thân dưỡng lão, đảm bảo con cháu tôi sẽ lo liệu chu toàn cho cô đến lúc nhắm mắt xuôi tay." Quan lão gia thu lại vẻ bông đùa, đổi giọng nghiêm túc.

Nước mắt chị Lưu tuôn trào, gục đầu vào vai Ngô Tri Thu khóc nức nở. Từng câu từng chữ của Quan lão gia như cứa vào tâm can chị. Ông ấy như thể thấu hiểu cả cuộc đời chị. Một đời mạnh mẽ kiên cường, vì sao lại không dám thẳng thừng từ mặt đứa con trai bất hiếu? Chẳng phải vì tuổi già sức yếu vẫn phải cậy nhờ vào nó sao?

Những người phụ nữ có mặt ở đó đều lặng lẽ ngẫm ngợi về những lời Quan lão gia vừa thốt ra, sao mà nghe giống như đang nói về chính cuộc đời họ đến vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 968: Chương 987: Rất Xứng Đôi | MonkeyD