Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 975: Rất Nhớ Anh

Cập nhật lúc: 12/04/2026 02:09

"Em không thể chịu được sự gian dối. Hai vợ chồng mình ra tay giúp anh ấy cũng chỉ vì nể mặt chú thím Hai. Em không muốn tốn công vô ích. Nếu anh ấy không biết điều, thì vợ chồng mình cũng bớt đi một bề rắc rối," Phượng Xuân nói rồi bám theo sau.

Hưng Bình vừa bước đi vừa nghe điện thoại. Hành khách lên tàu nườm nượp, chen chúc xô đẩy, Hưng Bình không hề hay biết Phượng Xuân đang bám sát phía sau.

Băng qua hai toa xe, đến khoang nối, Hưng Bình bỗng bị một người phụ nữ lao vào ôm chầm lấy. Người phụ nữ gục đầu vào n.g.ự.c anh, khóc nức nở: "Chồng ơi, chồng ơi, cuối cùng em cũng tìm được anh rồi, em nhớ anh quá!"

Hưng Bình người cứng đờ, đứng yên để vợ ôm.

"Chồng ơi, là em có lỗi với anh, em sẽ bù đắp cho anh, bù đắp cho con. Cảm ơn anh đã cho em một cơ hội. Tới Thượng Hải rồi sẽ chẳng ai biết chúng ta là ai, vợ chồng mình làm lại từ đầu. Em nhất định sẽ đối xử tốt với anh gấp trăm ngàn lần. Chồng ơi, em yêu anh lắm, em không thể sống thiếu anh!"

Vợ Hưng Bình ôm c.h.ặ.t anh, khóc lóc t.h.ả.m thiết. Mười mấy ngày qua là chuỗi ngày tăm tối nhất đời ả. Nhà đẻ từ mặt, đóng sập cửa không cho vào. Ả lang bạt kỳ hồ, đón Tết trong nhà trọ tồi tàn, tiền bạc cạn kiệt. Chạy vạy đi xin việc thì chê cực chê khổ, không kham nổi.

Ả cũng từng lân la tìm đứa con trai út của Tống Thức Ngọc, nhưng thằng nhãi ấy từ hôm xảy ra chuyện đã sợ vỡ mật, lại còn ăn bám ả. Tiền mình xài còn không đủ, ả đời nào chịu nuôi thêm một kẻ vô dụng.

Cân nhắc thiệt hơn, ả nhận ra chỉ có ở nhà họ Lý mới sung sướng, có nhà để ở, không phải nai lưng đi làm, Hưng Bình lại nhất nhất nghe lời. Tiền tuy không nhiều nhưng đủ tiêu xài. Thế nên ả ngày đêm gọi điện nỉ non, ả đi guốc trong bụng Hưng Bình, biết anh mềm lòng, chỉ cần ả xuống nước hạ mình, chắc chắn anh sẽ tha thứ, vấn đề chỉ là thời gian.

Đêm qua, đinh ninh Hưng Bình đang ở khu tái định cư, ả mò tới định dùng tình cảm gia đình để lung lạc. Nào ngờ bị vợ Hưng Tùng c.h.ử.i té tát đuổi đi, ả còn vô tình nghe được tin Hưng Bình sắp xuất ngoại và dứt tình với ả hoàn toàn.

Vợ Hưng Bình hoảng hốt tột độ, anh mà đi thì ả biết bấu víu vào đâu?

Thế là ả lại réo điện thoại suốt đêm, nhắn tin sướt mướt kể lể kỷ niệm từ thuở mới quen đến khi kết hôn sinh con. Những câu chữ não tình đã làm Hưng Bình mủi lòng. Sáng nay biết anh đi Thượng Hải, ả vội vã đuổi theo, quyết bám gót anh tới cùng trời cuối đất.

Hưng Bình tay siết c.h.ặ.t rồi lại buông thõng, cuối cùng khẽ vỗ nhẹ lưng vợ: "Tới Thượng Hải, Phượng Xuân sẽ thu xếp công việc cho anh, tới lúc đó vợ chồng mình sẽ làm lại từ đầu."

Vợ Hưng Bình mở cờ trong bụng, thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn chồng, anh xin Phượng Xuân cho em một việc làm luôn nhé, hai vợ chồng cùng làm, mau ch.óng đón con qua đây."

Hưng Bình im lặng một lúc: "Đừng để Phượng Xuân biết em cũng theo ra đây. Anh sẽ đưa em ít tiền, tới Thượng Hải em tìm thuê nhà trước, ổn thỏa rồi anh sẽ tới tìm em."

"Vâng chồng, em ở một mình sợ lắm, anh tới sớm với em nhé." Vợ Hưng Bình biết ngay mà, mò về là quyết định sáng suốt nhất. Chẳng phải động tay động chân gì, lại được quay về cuộc sống vô lo vô nghĩ.

Hưng Bình gật đầu: "Em cứ đợi ở đây, anh quay lại chỗ ngồi đã."

"Chồng ơi, lát nữa anh lại ra thăm em nhé?" Ánh mắt ả long lanh, ngấn lệ van nài.

Hưng Bình vừa gật đầu quay lại, thì chạm ngay ánh mắt sắc lạnh, nụ cười nửa miệng mỉa mai của Phượng Xuân đang đứng dựa lưng ở lối đi.

Hưng Bình...

Phượng Xuân hừ lạnh một tiếng rồi quay gót. Hưng Bình cuống cuồng chạy theo, vợ anh thấy đã bị lộ tẩy thì việc gì phải giấu giếm, cũng lẽo đẽo bám đuôi.

Trở lại chỗ ngồi, Phượng Xuân khoanh tay trước n.g.ự.c, vắt chéo chân, nhìn Hưng Bình với khuôn mặt đỏ lựng.

"Anh Bình, chuyến Thượng Hải này e là không cần anh phải đi cùng chúng em nữa rồi. Tàu sắp chuyển bánh, anh mau thu xếp hành lý xuống ga đi."

Mặt Hưng Bình nóng ran như bị lửa táp: "Phượng Xuân, anh vẫn muốn theo hai người tới Thượng Hải."

Phượng Xuân đáp rành rọt: "Tại sao thím Hai nhờ em đưa anh đi, anh biết rõ mà. Cớ sự đã thế này, anh theo bọn em cũng chẳng ích gì. Em đưa anh đi, giúp đỡ anh, là nể mặt chú thím Hai chứ không phải vì bản thân anh."

Hưng Bình xoa xoa mặt: "Phượng Xuân, anh biết làm vậy là hèn hạ, nhưng anh ngoài băm rồi mà sự nghiệp vẫn trắng tay, lại còn đứa con nhỏ. Cô ấy đã hối cải, nể tình con cái, anh muốn cho cô ấy một cơ hội, để con anh có một mái ấm trọn vẹn."

Phượng Xuân: "Anh Bình, anh không cần phân bua với em. Mỗi người có một con đường riêng, anh đã chọn thì phải chấp nhận đ.á.n.h đổi. Anh liệu mà cân nhắc, tính khí chú thím Hai ra sao anh rõ nhất, anh không thể bắt cá hai tay được đâu."

Hưng Bình: "Anh biết, ba mẹ anh thà từ mặt anh chứ không cho cô ấy bước chân vào nhà. Nên anh mới tính đưa cô ấy vào Thượng Hải. Phượng Xuân, nể tình anh em họ hàng, em giúp anh lần này đi, chỉ cần xin cho anh một công việc là được."

Phượng Xuân bật cười: "Tìm việc thì thiếu gì chỗ ở Bắc Kinh, cần gì phải lặn lội tới tận Thượng Hải. Bất cứ ai cũng có thể vào Thượng Hải, nhưng em sẽ không giúp anh. Tình nghĩa anh em họ hàng cũng chỉ xoay quanh chú Hai mà thôi."

"Phượng Xuân, con người ai chẳng có lúc sai lầm, bản thân cô năm xưa cô đã quên rồi sao? Bác Cả từng từ mặt cô, sau này chẳng phải cũng cưu mang giúp đỡ cô, cô mới có cơ ngơi như ngày nay. Hãy biết khoan dung độ lượng, dẫu sao cũng là người một nhà," Vợ Hưng Bình thấy Phượng Xuân ra vẻ trịch thượng, lên mặt dạy đời như với trẻ ranh thì không nhịn được mà lên tiếng. Mang tiếng là thứ đàn bà không biết liêm sỉ mà còn mặt mũi đi dạy dỗ người khác.

Phượng Xuân liếc mắt nhìn vợ Hưng Bình như nhìn đống rác rưởi. Trước mặt Trương Đào mà dám lôi mấy chuyện quá khứ ra, người đàn bà này đúng là một bụng toàn nước đục ngầu. "Tôi không có thứ họ hàng dơ dáy như cô. Qua lại mờ ám với anh rể họ chưa đủ, lại còn tòm tem với cả con trai người ta... Khụ khụ, phải, tôi từng sai lầm, nhưng đó là lúc trai chưa vợ gái chưa chồng, tôi chưa từng làm chuyện gì băng hoại đạo đức, bôi tro trát trấu vào gia môn. Trương Đào, anh thấy em nói đúng không?"

Trương Đào mỉm cười gật đầu: "Mọi chuyện trong quá khứ của vợ tôi, tôi đều thấu tận tâm can, cô ấy chưa bao giờ giấu giếm tôi điều gì. Là tôi chủ động theo đuổi cô ấy. Vợ tôi là người phụ nữ xuất chúng, lấy được cô ấy là diễm phúc của đời tôi. Cô không cần úp mở bóng gió để chia rẽ tình cảm vợ chồng tôi. Thượng Hải đất rộng người đông, ai muốn đi thì đi. Cô chú dĩ nhiên có thể đi, nhưng vợ chồng tôi tuyệt đối sẽ không dang tay giúp đỡ."

Hành khách xung quanh ánh mắt như radar, săi soi vợ Hưng Bình từ đầu đến chân. Tuy không quen biết nhau nhưng họ truyền đi những thông điệp ngầm bằng ánh mắt. Có phải đúng như lời cô kia nói không, qua lại mờ ám với anh rể họ, lại còn vơ vét cả hai cha con, chậc chậc...

"Ai băng hoại đạo đức? Cô đừng lăng nhục người khác. Tôi đã ly hôn, hiện tại tôi là người độc thân." Vợ Hưng Bình cảm nhận được sự ghét bỏ từ mọi người xung quanh, trừng mắt nhìn Phượng Xuân và Trương Đào.

Phượng Xuân bĩu môi: "Đúng là cô ly hôn rồi, nhưng ly hôn rồi là được quyền lén lút với anh rể họ à? Đó không phải là băng hoại đạo đức thì là gì? Bị chị cả tôi bắt tận tay day tận trán trong chăn, hai phút sau lại bị tóm dính trong phòng con trai người ta, thế không phải là băng hoại đạo đức à? Những vết nhơ trên người cô, bà con lối xóm ai mà chẳng tường tận. Tôi nói vậy là còn nể mặt cô lắm rồi đấy."

"Ồ ồ!" Những người xung quanh ồ lên kinh ngạc. Chuyện này quả là giật gân, sao xóm họ không có màn kịch hay thế này nhỉ, nghĩ thôi đã thấy hấp dẫn rồi!

Một vài gã đàn ông buông ánh nhìn đầy d.ụ.c vọng về phía vợ Hưng Bình.

"Cô nói láo, cô dám ăn nói xằng bậy, tôi xé nát miệng cô!" Vợ Hưng Bình giơ nanh múa vuốt lao về phía Phượng Xuân.

Trương Đào lập tức tiến lên che chắn cho vợ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 956: Chương 975: Rất Nhớ Anh | MonkeyD