Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 433: Đuổi Về Quê
Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:33
Lưu Thúy Hoa đã vì bọn họ mà hi sinh không ít. Trông nom cháu chắt, lo lót công việc, mở quán cho làm ăn, còn mua cả nhà cửa. Tuy nói là cho con trai, nhưng con dâu chẳng phải cũng là người được hưởng lợi đó sao?
Vậy mà cho bao nhiêu cũng không biết đường thỏa mãn, chẳng màng ghi nhận công lao, thì thôi tước sạch sành sanh cho rảnh nợ!
Lão Tam xốc nách em trai Tú Lan ném tọt ra ngoài, rồi trừng mắt chĩa ánh nhìn về phía mẹ Tú Lan.
Mẹ Tú Lan chỉ thẳng tay vào mặt con gái: "Mày mà không ly hôn thì từ rày coi như không có cái nhà mẹ đẻ này! Sau này có bị ăn h.i.ế.p đến c.h.ế.t cũng đừng hòng vác mặt về!"
"Mẹ ơi, con nhất quyết không ly hôn, mẹ đừng ép con nữa!" Tú Lan cương quyết giữ vững lập trường.
Mẹ Tú Lan giậm chân bình bịch, tức giận bỏ đi. Con nhỏ cứng đầu cứng cổ! Có nghề trong tay mà sợ đói à, nhà họ Lý không biết điều thì việc gì phải đ.â.m đầu vào một thân cây mà chịu c.h.ế.t.
Tự thuê một mặt bằng khác mở quán làm ăn riêng cũng đâu có khó.
Đợi người nhà đẻ Tú Lan đi khuất, quán ăn mới chìm vào yên tĩnh.
Tú Lan ngồi phịch dưới đất khóc lóc ỉ ôi, Lý Hưng Hổ cúi gằm mặt không nói năng gì, lẳng lặng đặt cọc tiền lên bàn trước mặt Lưu Thúy Hoa.
"Cọc tiền này tao lấy một nửa. Tụi mày làm lụng vất vả, phần còn lại coi như tiền công. Bắt đầu từ hôm nay, Tú Lan, mày khăn gói về quê, quán này không cần mày nữa, con cái mày tự lo liệu lấy."
Tú Lan ngẩng phắt đầu lên, không dám tin vào tai mình. Cô cứ ngỡ Lưu Thúy Hoa làm ầm lên chỉ vì tiền, lấy được tiền rồi là xong chuyện.
"Mẹ ơi, con đang làm ăn suôn sẻ, sao lại không cho con làm nữa?"
"Mày làm ăn suôn sẻ lắm sao? Lúc trước theo dì Lưu học nghề mày đã hứa hẹn thế nào? Giờ thạo nghề rồi tưởng mình đủ lông đủ cánh rồi phải không?"
Tú Lan nghẹn lời, hóa ra là chuyện này. Chuyện cô và em trai bàn mưu tính kế hất cẳng dì Lưu đã lọt đến tai nhà chồng, hèn chi bà mẹ chồng nửa năm trời không thấy bóng dáng nay lại đột ngột xuất hiện.
Cô định thanh minh rằng mình làm vậy là vì vun vén cho gia đình, nhưng số tiền cô kiếm được nào có nộp về nhà đồng nào. Lúc đầu cô định cắt hợp đồng với hai lao động thời vụ là Triệu Na và vợ Đức Hiền, thế chân bằng người nhà đẻ. Sau mẹ cô gieo vào đầu ý định tự mở quán riêng cho khỏe, chia năm xẻ bảy với người ngoài làm gì. Bà già đó một ngày có làm được mấy hột đâu. Ban đầu cô phản đối, nhưng nghe nhiều thành quen, cô cũng bắt đầu tị nạnh rằng dì Lưu làm ít mà đòi chia đều.
"Mày muốn nâng đỡ nhà đẻ cũng được, nhưng phải dựa vào sức lực của chính mình. Tự mở được quán tao còn nể mặt, khen mày giỏi giang. Mày có biết cái quán này làm sao mở được không? Là do bác Cả bác Gái xót nhà mình đông con nghèo khó nên mới dang tay giúp đỡ. Nếu không phải con dâu nhà tao, mày có phúc phần đó sao? Hồi đó dì Lưu tự làm thì cùng lắm trả mày mười đồng một tháng là kịch kim, mày dựa vào cái gì mà đòi chia đôi lợi nhuận? Sống ở đời phải biết ơn nghĩa, biết điểm dừng!"
Lý Mãn Đồn nhìn đứa con trai và cô con dâu không nên nết, nghiêm khắc dạy dỗ. Mới phất lên được một thời gian ngắn đã quên sạch gốc rác cội nguồn.
"Bố, mẹ, tụi con sai rồi, con xin lỗi bố mẹ." Lý Hưng Hổ hối hận tột cùng. Anh không ngờ vợ mình lại sinh tâm tư như vậy, tất cả là lỗi của anh.
"Hãy nhớ lời ông nội dặn, làm gì cũng phải động não suy nghĩ, đừng có mang cái thói tủn mủn tiểu nông ra mà hành xử." Lý Mãn Đồn thở dài, lời ông cụ cấm có sai. Nếu muốn tách ra làm riêng, về nhà bàn bạc đàng hoàng không được sao? Ông đâu phải loại người không mong con cái thành đạt, cớ sao phải làm ầm lên cho khó mặt nhau thế này.
Lưu Thúy Hoa... Tách ra làm riêng cũng đừng hòng mang tiền về nuôi nhà đẻ. Nhà mình còn đang gánh hai khoản nợ đầm đìa kia kìa.
Tú Lan im thin thít, ánh mắt van lơn nhìn Lý Hưng Hổ. Cô không muốn về quê chút nào! Ở đây mỗi ngày hái ra tiền, lại không đến nỗi quần quật như ở nhà, dù bắt nộp lại phân nửa cô cũng cam lòng.
"Sửa soạn đồ đạc đi, tao đưa mày về."
"Bố, mẹ, cho con ở lại đây đi. Con chừa rồi, thật sự con không dám nữa đâu."
Lưu Thúy Hoa bĩu môi: "Về đi, ở đây không ai cần mày."
Tưởng bà thích chôn chân ở đây lắm chắc? Ở nhà còn bao nhiêu việc phải lo, nấm mọc đầy rẫy, lại còn phải tất bật làm nhà kính, bà bận tối mày tối mặt. May mà vụ thu hoạch vừa xong, nếu không dạy dỗ con dâu một bài học, nó lại tưởng cái quán này thiếu nó là không hoạt động nổi.
Tú Lan khóc ngất, bị Lý Hưng Hổ xốc nách lôi về quê.
Lý Mãn Đồn và Lưu Thúy Hoa bắt tay vào dọn dẹp quán xá. Nguyên liệu hôm nay đã chuẩn bị xong, không thể bỏ phí, phải làm ra thành phẩm bán hết.
Bạch thiếu gia thấy hết kịch để xem, ngáp ngắn ngáp dài: "Chú Hai, thím Hai, cháu đi đây, buồn ngủ quá."
Lý Mãn Đồn... Lúc hóng chuyện, lúc đ.á.n.h lộn thì sung sức lắm cơ mà.
Lão Tam bị cào xước mặt cổ đỏ ửng đau rát, Lưu Thúy Hoa bị thương còn nặng hơn: "Thím Hai, cháu đi mua ít t.h.u.ố.c bôi. Ai mà biết móng tay cái bà già đó có độc hay không."
Lưu Thúy Hoa... "Cháu về gọi dì Lưu ra đây, thím không rành mấy việc này." Bà nhìn đống nguyên liệu ngổn ngang mà mù tịt, chẳng biết làm món gì với món gì.
"Thím Hai ơi, tụi cháu đến rồi đây." Triệu Na thò đầu từ ngoài cửa ngó vào. Cô và vợ Đức Hiền đến từ sớm, thấy thím Hai đang tả xung hữu đột nên không tiện xông vào.
"Ái chà, hai đứa đến đúng lúc lắm. Mau bắt tay vào làm thôi, nhiều nhân thế này thím chẳng biết làm loại bánh nào."
Triệu Na và vợ Đức Hiền xắn tay áo lao vào làm. Lão Tam chạy tót về nhà. Trời còn sớm, Ngô Tri Thu ăn sáng xong vẫn chưa đi làm.
Thấy Lão Tam vác mặt đầy sẹo về: "Đánh nhau rồi à?"
"Mẹ chị Tú Lan xù lông nhím, thế là choảng nhau."
"Có bị thiệt không?"
"Thiệt to rồi mẹ ơi. Mẹ nhìn mặt con bị cào này, lỡ để lại sẹo thì tính sao?"
Ngô Tri Thu... "Nói vào việc chính xem nào!"
Thấy mẹ nổi nóng, Lão Tam vội vã kể lại ngọn ngành sự việc.
"Tú Lan chắc bị mẹ nó xúi giục rồi." Mấy cô gái đi lấy chồng nào thoát khỏi sự thao túng của gia đình mẹ đẻ. Tú Lan vẫn còn phải học hỏi nhiều.
"Chú Hai nói đúng. Dù có tách ra làm riêng cũng không nên làm rùm beng lên, có chuyện gì cứ bình tĩnh mà bàn bạc. Con thấy hợp lý lắm."
Lý Mãn Đồn... Câu này là của ông nội dặn, ông ấy trích dẫn lại thôi.
Ngô Tri Thu gật gù. Bắc Kinh rộng lớn thế này, đợi khi nào rủng rỉnh tiền bạc, muốn ra riêng tự kinh doanh cũng là chuyện bình thường. Có gì không thể ngồi xuống nói chuyện cho đàng hoàng. Làm ăn chung đâu nhất thiết phải dính c.h.ặ.t lấy nhau cả đời.
Ngô Tri Thu đi báo lại với Lưu đại tỷ: "Chị Lưu à, em dâu em bắt Tú Lan về quê để rèn giũa lại tính nết. Từ nay về sau, quán xá vẫn hoạt động bình thường, như cũ nhé."
Lưu đại tỷ gật đầu: "Được rồi, chị sẽ qua đó ngay. Ở nhà cũng chẳng có việc gì làm."
Bà cũng không nói thêm mấy lời sáo rỗng. Sau chuyện này, tình cảm cũng khó mà qua lại tự nhiên như xưa, cứ coi như người dưng nước lã đi.
Lý Mãn Đồn ngồi lại quán một lát rồi quay về quê xử lý việc đồng áng. Hưng Hổ trở lại quán vào chiều muộn, phụ giúp một tay, sợ Lưu Thúy Hoa xoay xở không kịp.
Lưu Thúy Hoa nhìn vẻ khép nép dè dặt của con trai, thở dài: "Nếu vợ con biết điều tu chí lại, qua Tết mẹ cho nó trở lên."
"Mẹ ơi, cứ để cô ấy ở nhà đi. Việc nhà cũng cần người làm, tụi nhỏ cũng nhớ mẹ." Hưng Hổ cúi gằm mặt dọn dẹp.
"Vợ chồng cứ xa cách mãi cũng không ổn. Chuyện lần này coi như một bài học nhớ đời cho con. Vợ con nhẹ dạ cả tin, con phải là người làm chủ gia đình, đừng có cạy miệng cũng không nói được nửa lời. Đàn bà con gái hay nhớ thương nhà đẻ, mẹ cũng hiểu. Nhưng tuyệt đối không được để họ can thiệp vào cuộc sống vợ chồng, nếu không gia đình khó mà êm ấm được."
Giọng Hưng Hổ nghẹn ngào: "Mẹ, con biết rồi ạ."
Con cái lớn cả rồi, đều có suy nghĩ riêng. Nếu không phải chuyện tày trời, Lưu Thúy Hoa cũng không muốn nhúng tay vào.
"Hưng Viễn sắp kết hôn rồi. Con là anh cả, làm gương tốt cho các em noi theo. Học hỏi tấm gương của bác Cả con kìa." Lý Mãn Thương và Lý Mãn Đồn luôn thuận hòa vui vẻ. Dù bà có cằn nhằn gì, Lý Mãn Đồn vẫn một mực bảo vệ hình ảnh người anh trai. Anh cả sống khấm khá, nay cũng hết lòng dìu dắt các em.
