Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 1132: Làm Nũng
Cập nhật lúc: 12/04/2026 19:56
Về đến phòng, Mạnh Thành Quang liền nhắn tin tíu tít cho Mãn Mãn mãi đến gần rạng sáng mới chìm vào giấc ngủ. Cậu ôm khư khư chiếc gối, khóe môi vẫn vương nụ cười rạng rỡ, chìm sâu vào giấc mộng an lành.
Cảm giác như vừa chợp mắt được một chốc, tiếng gõ cửa dồn dập của bà Chương Vân đã vang lên: "Tiểu Quang, dậy chưa con?"
Mạnh Thành Quang kéo chăn trùm kín mít đầu, tiếp tục say giấc nồng.
Bà Chương Vân gõ cửa hồi lâu không thấy hồi âm, đành bất lực quay xuống nhà.
"Mỹ Di à, sức khỏe ông nội cháu dạo này thế nào? Cháu về nước từ khi nào vậy?" Dưới lầu, ông cụ Mạnh đang chuyện trò rôm rả với Lục Mỹ Di.
"Cháu mới về từ hôm kia ông ạ. Ông nội cháu dạo này đi đứng cũng lảo đảo rồi, sức vóc không được tráng kiện như ông đâu." Lục Mỹ Di điệu đà đáp lời, ánh mắt lướt vội ra phía sau bà Chương Vân đang từ trên lầu bước xuống.
"Thằng Quang đêm qua thức khuya buôn chuyện với bạn gái, giờ vẫn đang ngủ nướng đấy." Bà Chương Vân tủm tỉm cười.
"À ra vậy. Hôm qua cháu có bắt gặp anh Thành Quang đi cùng một chị gái. Chị ấy trông trưởng thành hơn anh Thành Quang khá nhiều đấy ạ." Lục Mỹ Di, với vẻ ngoài của một cô nàng ngây thơ vô số tội, buột miệng thốt ra những lời nhận xét có phần ch.ói tai.
"Lớn hơn chút đỉnh thôi. Nhưng phải nói là nhà cô có phúc lớn mới rước được con bé về. Mãn Mãn nhà cô là thủ khoa kỳ thi đại học năm ấy, tốt nghiệp Đại học Khoa học Quốc phòng danh giá, hiện đang công tác tại một đơn vị cơ mật. Chứ cái thằng Quang nhà cô, từ hồi học mẫu giáo đã có bao giờ biết mùi hạng nhất là gì đâu." Bà Chương Vân cất lời khen ngợi con dâu tương lai hết lời.
"Ra thế ạ. Thảo nào cháu thấy chị ấy có vẻ nghiêm túc quá." Lục Mỹ Di cười khúc khích: "Anh Thành Quang xưa nay đâu ưa những cô nàng khô khan như vậy. Chắc là do ông nội mai mối, anh ấy không thể chối từ phải không ạ?"
Nụ cười trên môi ông cụ Mạnh chợt cứng đơ. Lời con ranh con này nói ra chẳng khác nào gán ghép ông với cái mác cổ hủ, chuyên bày trò ép duyên con cháu.
"Cái con bé này, ăn nói hồ đồ quá. Đã ngoài ba mươi rồi mà cứ cư xử như trẻ lên ba, nhảy loi choi lóc ch.óc thì còn ra thể thống gì nữa. Mỗi độ tuổi đều mang một vẻ đẹp, một phong thái riêng. Con bé kia có học thức, có chiều sâu, cử chỉ đoan trang, lịch thiệp, sao có thể gọi là khô khan được? Đó là khí chất của người có học đấy.
Cháu đừng dùng ánh mắt thuở nhỏ mà đ.á.n.h giá thằng Quang nữa. Bọn trẻ giờ lớn khôn cả rồi. Ngày bé nó nông cạn, trọng hình thức, nhưng giờ đã trưởng thành, thấu hiểu đâu mới là bến đỗ bình yên của đời mình. Con bé vừa dịu dàng, tri thức, lại cầu tiến, chính là hình mẫu lý tưởng mà nó đang tìm kiếm. Có Mãn Mãn, thằng Quang cũng có thêm động lực để phấn đấu. Tình yêu đích thực là phải biết bù trừ, nâng đỡ nhau cùng tiến bộ.
Chưa kể Mãn Mãn lại còn sở hữu nhan sắc mặn mà, hội tụ đủ mọi tinh hoa, ưu điểm, đích thị là 'con nhà người ta' trong truyền thuyết. Ông trời khéo sắp đặt, ban cho gia đình cô một nàng dâu hoàn hảo đến thế." Bà Chương Vân thao thao bất tuyệt, giọng điệu chan chứa niềm tự hào, khóe mắt ánh lên niềm vui sướng khó tả.
Ông cụ Mạnh gật gù liên hồi, đắc ý vô cùng. Cháu dâu tương lai của ông quả nhiên xuất chúng.
"Anh Thành Quang thay đổi ngoạn mục đến vậy sao ạ? Hồi bé anh ấy chỉ để mắt tới những cô nàng xinh xắn, sành điệu thôi mà." Lục Mỹ Di tỏ vẻ kinh ngạc tột độ.
"Con người ai rồi cũng phải lớn khôn. Nhìn nhận con người qua vẻ bề ngoài chỉ là sự nông cạn nhất thời. Giá trị đích thực của mỗi cá nhân không được đong đếm bằng tuổi tác hay nhan sắc, mà được đúc kết từ nhân cách, trí tuệ và bản lĩnh. Những phẩm chất này ở Mãn Mãn đều vượt xa thằng Quang nhà cô. Bởi vậy nó mới phải tốn biết bao công sức theo đuổi người ta đấy." Bà Chương Vân vốn không ưa những cô gái tính tình bốc đồng, phô trương. Lục Mỹ Di dùng tuổi tác và ngoại hình để mỉa mai Mãn Mãn, càng khiến bà thêm ác cảm. Cô ả ngoài cái mã bề ngoài ra thì chẳng được nước non gì, vậy mà còn dám lên mặt chê bai cô con dâu xuất chúng của bà.
"Dì Vân ơi, cháu lỡ lời rồi, làm dì phật lòng phải không ạ?" Lục Mỹ Di môi trề ra, nũng nịu đu bám lấy cánh tay bà Chương Vân.
Bà Chương Vân nổi hết gai ốc. Cái kiểu làm nũng của trẻ con lên ba đem gắn vào người phụ nữ xấp xỉ tuổi băm, lại còn chẳng thân thiết gì, bà thực sự nuốt không trôi.
"Làm gì có chuyện đó. Cháu khéo lo xa. Chẳng qua dì ưng bụng cô con dâu tương lai quá nên cứ thích khoe khoang thế thôi."
"Thế chị gái ấy đang làm ở cơ quan nào vậy dì?" Lục Mỹ Di tiếp tục dò hỏi.
Bà Chương Vân: "Dì đã nói là đơn vị cơ mật rồi mà, dĩ nhiên là không thể tiết lộ được. Cháu ra nước ngoài bao nhiêu năm, chẳng nhẽ đã quên béng đi cái kỷ luật sắt thép của gia đình quân nhân rồi sao?"
Lục Mỹ Di thè lưỡi: "Cháu cứ tưởng dì đang nói đùa. Vậy cháu không tò mò nữa. Anh Thành Quang vẫn chưa dậy ạ? Để cháu lên gọi anh ấy."
Lục Mỹ Di nhấp nhổm định bước lên lầu.
Bà Chương Vân nhanh tay giữ c.h.ặ.t lại: "Cái con bé này, lớn tồng ngồng rồi mà vẫn cứ như trẻ con. Cháu lên đó không tiện đâu. Đợi thằng Quang dậy, dì sẽ bảo nó liên lạc với cháu."
Lục Mỹ Di vẫn giữ nụ cười trên môi: "Dì Vân ơi, cháu coi anh Thành Quang như anh trai ruột thịt của mình vậy."
Bà Chương Vân cười gượng gạo, chuyển chủ đề sang hỏi han cuộc sống của Lục Mỹ Di ở nước ngoài.
Ông cụ Mạnh cũng chẳng màng tiếp chuyện, chắp tay sau lưng ra ngoài dạo mát.
Trời đã ngả bóng xế trưa, Lục Mỹ Di vẫn chưa có ý định ra về.
"Mỹ Di à, đến giờ cơm trưa rồi, ở lại dùng bữa với gia đình dì nhé." Bà Chương Vân mỉm cười thân thiện.
"Cháu làm phiền dì quá." Lục Mỹ Di thi thoảng lại đảo mắt về phía cầu thang, tỏ vẻ luyến tiếc.
"Không có gì đâu, cháu khách sáo làm gì. Quán ăn Quảng Đông mới mở ở ngay đầu ngõ ngon lắm. Hôm nay sẵn tiện có cháu sang chơi, hai dì cháu mình ra đó đổi gió chút nhé." Bà Chương Vân chỉnh trang lại trang phục, với lấy chiếc túi xách, chuẩn bị đưa Lục Mỹ Di ra ngoài.
Lục Mỹ Di cứ đinh ninh sẽ dùng bữa tại nhà, không ngờ lại ra ngoài ăn: "Dì không gọi anh Thành Quang đi cùng ạ?"
Bà Chương Vân: "Mặc kệ nó, chốc nữa nó lại chạy sang ăn bám bạn gái thôi, hai dì cháu mình cứ đi trước."
Lục Mỹ Di chớp chớp mắt: "Hay là dì gọi cả bạn gái anh ấy đến ăn cùng luôn?"
"Chúng mình cứ ăn thôi, kỳ đà cản mũi tụi trẻ làm gì." Cười cười nói nói, bà Chương Vân dắt tay Lục Mỹ Di ra khỏi cửa. Ý đồ của cô ả viết rành rành trên trán, bà dứt khoát không cho cô ta có cơ hội tiếp cận con trai mình.
Lục Mỹ Di... "Dì Vân ơi, anh Thành Quang đính hôn khi nào thế ạ?"
"Cháu làm sao biết được chuyện này, nhà dì có báo hỉ cho người ngoài đâu?" Bà Chương Vân vặn lại.
Lục Mỹ Di: "Dạ, hôm qua chính miệng anh Thành Quang nói với cháu ạ."
"À ra vậy. Lễ đính hôn nhà dì tổ chức ấm cúng, nội bộ gia đình thôi, không mời người ngoài." Chữ "người ngoài" thốt ra từ miệng bà Chương Vân khiến Lục Mỹ Di khó chịu ra mặt.
"Mỹ Di à, cháu cũng không còn nhỏ nữa, đã tìm được ý trung nhân nào chưa?" Bà Chương Vân lảng sang chuyện khác.
"Dạ chưa ạ, cháu chưa tìm được người nào ưng ý." Lục Mỹ Di lém lỉnh thè lưỡi.
Bà Chương Vân... Bà thực sự không thấy cô nàng này có nét nào gọi là đáng yêu cả.
Mạnh Thành Quang từ cửa sổ tầng trên nhìn thấy mẹ dắt Lục Mỹ Di rời đi, lập tức hối hả ra khỏi nhà. Cậu đã hẹn Mãn Mãn đi ăn trưa và xem phim.
Mạnh Thành Quang lái xe đến trước cổng khu dân cư, vừa lúc Mãn Mãn cũng từ bên trong bước ra.
Bốn mắt chạm nhau, cả hai khẽ ửng hồng đôi má.
Mạnh Thành Quang vội vàng xuống xe mở cửa cho Mãn Mãn, tiện tay nắn nhẹ bàn tay cô: "Có lạnh không em?"
Mãn Mãn... Cái anh chàng này, vừa mới gặp đã giở trò táy máy tay chân, hư hỏng thật!
Mạnh Thành Quang leo lên xe, ân cần giúp Mãn Mãn thắt dây an toàn, nhân lúc cô không để ý, trộm hôn nhẹ lên má cô.
Mãn Mãn... "Mạnh Thành Quang!"
"Anh xin lỗi, anh xin lỗi, anh không cố ý, anh không cố ý đâu." Mạnh Thành Quang ríu rít xin lỗi, cười hì hì.
Mãn Mãn lườm Mạnh Thành Quang một cái sắc lẹm: "Không cố ý là cố tình chứ gì?"
Mạnh Thành Quang gãi gãi đầu cười ngốc nghếch: "Thấy em là anh lại không kìm lòng được."
Mãn Mãn: "Thế những ngày trước hôm qua anh kìm nén bằng cách nào?"
Mạnh Thành Quang: "Mỗi lần không kìm được, anh lại lén nhéo đùi mình. Đùi non của anh giờ thâm tím hết cả rồi, em có muốn xem thử không?"
Mãn Mãn... "Đồ lưu manh."
Đằng nào cũng mang tiếng lưu manh rồi, Mạnh Thành Quang làm tới luôn, hôn thêm mấy cái nữa cho bõ ghét.
Lão Tam lái xe chạy ngang qua, vừa vặn chứng kiến màn mùi mẫn này.
Chép chép miệng, mùi tình yêu chua loét bốc lên nồng nặc, hứ!
