Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 1129: Thuê Người Nấu Cơm

Cập nhật lúc: 12/04/2026 19:55

Lão Nhị biếu trưởng thôn một tút t.h.u.ố.c: "Trưởng thôn Lưu, mùa đông sắp đến rồi, củi đun bên nhà anh Cả cháu cạn sạch rồi, tụi cháu muốn mua thêm một ít."

Thấy tút t.h.u.ố.c, trưởng thôn cười tươi như hoa: "Chút củi rác thì mua bán gì. Nhà chú còn cả đống lõi ngô khô không xài hết, mai chú cho người chở hai xe qua cho anh cháu. Mùa đông thì phải mua thêm ít than mới đủ ấm, đun cũng lâu tàn."

"Bọn cháu là người vùng khác đến, chẳng biết mua than ở đâu cho tốt." Lão Nhị lại châm cho trưởng thôn điếu t.h.u.ố.c.

"Vài bữa nữa nhà chú đ.á.n.h xe đi chở than, chú sẽ lấy dư ra một tấn cho anh cháu." Trưởng thôn cũng dễ tính, thấy Lão Nhị lễ phép nên vui vẻ nhận lời.

"Vậy cháu cảm ơn chú nhiều. Nếu tiện, chú lấy cho anh cháu khoảng ba tấn nhé." Lão Nhị nghĩ bụng, Lý Hưng Quốc ngày đêm ru rú trong phòng gõ máy tính, chắc chắn sẽ tốn than lắm, nên nhờ trưởng thôn mua dư dả chút.

"Được thôi, mình gom chung lại mua một mẻ cho rẻ." Trưởng thôn gật đầu đồng ý.

Lão Nhị nán lại trò chuyện thêm vài câu rồi chuẩn bị xin phép ra về.

Trưởng thôn tiễn Lão Nhị ra đến tận cửa.

"Trưởng thôn ơi, sức khỏe anh Cả cháu không được tốt lắm, tự nấu nướng cũng hơi bất tiện. Trong làng mình có nhà nào rảnh rỗi, nhận nấu giúp anh cháu hai bữa cơm một ngày không ạ?"

Trưởng thôn... Đàn ông sức dài vai rộng mà không tự nấu nổi bữa cơm? Thế ở nhà cả ngày làm cái quái gì?

Nghĩ vậy nhưng miệng vẫn hỏi: "Có đấy, cháu định trả công bao nhiêu?"

Lão Nhị nhẩm tính: "Một ngàn tệ một tháng, nấu hai bữa trưa và tối. Sẵn tiện giặt giũ quần áo, dọn dẹp nhà cửa luôn. Anh ấy ở một mình, cũng chẳng có nhiều việc nhà để làm."

Số tiền này tuy không lớn, nhưng công việc cũng nhẹ nhàng, người lớn tuổi chút vẫn có thể kham nổi.

Trưởng thôn: "Trong làng có mấy chị phụ nữ nấu ăn cũng khéo lắm, để chú đi hỏi thử xem ai nhận việc này."

Lão Nhị dặn dò thêm: "Chú tìm người nào lớn tuổi một chút nhé. Anh Cả cháu ở một mình, người trẻ ra vào e là thiên hạ lại lời ra tiếng vào."

"Chú em chu đáo thật đấy. Để chú tìm xem, có ai phù hợp chú sẽ bảo họ qua gặp anh cháu."

Sau khi bàn bạc xong với trưởng thôn, Lão Nhị ghé qua nhà báo cho Lý Hưng Quốc một tiếng rồi mới rời đi.

Nhìn quanh hai gian phòng nhỏ, Lý Hưng Quốc thầm nghĩ: Dù là lầu son gác tía cũng chẳng bằng túp lều tranh của mình. Ở đây, tâm hồn ông mới tìm được sự bình yên thực sự.

Nhóm lửa sưởi ấm căn phòng, Lý Hưng Quốc ngồi vào bàn gõ phím. Ông lại chìm đắm trong thế giới tiểu thuyết của riêng mình. So với thực tại trớ trêu, ông thà sống một đời trong tiểu thuyết còn hơn.

"Lý Hưng Quốc! Lý Hưng Quốc có nhà không?"

Đang mải mê gõ phím, Lý Hưng Quốc giật mình bởi tiếng gọi. Nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đang buông những vạt nắng cuối ngày. Trời đã về chiều.

"Hưng Quốc à, có nhà không đấy?" Khuôn mặt trưởng thôn ló ra từ ô cửa sổ.

"Trưởng thôn đấy à, mời ông vào nhà!" Lý Hưng Quốc sực tỉnh, vội vàng ra mở cửa.

"Sáng nay em trai cậu có nhờ tôi tìm người nấu cơm cho cậu. Tôi đã tìm được một người rồi đây, cậu ra xem thử có ưng ý không?" Trưởng thôn không vào nhà mà chỉ tay về phía người phụ nữ đang đứng giữa sân.

Lý Hưng Quốc bước ra sân. Dưới ráng chiều tà, một người phụ nữ trạc tuổi ba mươi, vóc dáng nhỏ nhắn, gầy gò, làn da xanh xao nhợt nhạt đang đứng đó. Gương mặt cô toát lên vẻ hiền lành, chất phác. Dắt tay cô là một bé gái khoảng sáu bảy tuổi. Thấy Lý Hưng Quốc bước ra, cô bé rụt rè nhìn ông với đôi mắt to tròn, ươn ướt.

"Hưng Quốc à, đây là Lưu Kiến Tú, người làng mình. Còn Kiến Tú, đây là cậu Hưng Quốc, đến làng mình để tịnh dưỡng," Trưởng thôn lên tiếng giới thiệu.

Lý Hưng Quốc nhíu mày: "Trưởng thôn à, em trai tôi chắc cũng đã thưa rõ với ông rồi chứ. Tôi muốn tìm một người lớn tuổi một chút, cho tiện việc ra vào."

Trưởng thôn cười gượng: "Dân làng tôi bản chất thật thà, chất phác, không ai rảnh rỗi đi thêu dệt chuyện thị phi đâu."

Lý Hưng Quốc nhìn trưởng thôn với ánh mắt dò xét. Dưới gốc cây liễu cổ thụ giữa làng, mấy bà thím buôn chuyện buôn dưa lê bán dưa chuột, đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Bất kể ai bước qua cái làng này cũng đều trở thành đề tài đàm tiếu của họ. Ngay cả ông, một kẻ ru rú trong nhà, cũng không tránh khỏi việc bị họ thêu dệt thành những câu chuyện hoang đường. Tưởng ông không biết chắc.

"Trưởng thôn à, không phải tôi không muốn giúp đỡ, nhưng hoàn cảnh của tôi thực sự không tiện bề cho lắm."

Khuôn mặt trưởng thôn gượng gạo cố nặn ra một nụ cười: "Hưng Quốc à, tôi nói thật với cậu, Kiến Tú là cháu ruột của tôi. Đầu năm nay, chồng nó không may qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông. Mẹ góa con côi bơ vơ, tiền bồi thường thì bị nhà chồng ẵm trọn, rồi thẳng tay đuổi hai mẹ con ra khỏi nhà. Anh trai và chị dâu tôi cũng đã mất từ lâu. Hai mẹ con không có hộ khẩu ở làng này, cũng chẳng có mảnh đất cắm dùi, cuộc sống vô cùng chật vật. Đang lúc cậu cần người làm, tôi mới mạn phép đưa Kiến Tú qua đây kiếm đồng ra đồng vào. Nếu không, hai mẹ con nó sống sao nổi. Cậu cứ yên tâm, Kiến Tú là đứa đàng hoàng, cam đoan làng xóm sẽ không có một lời xì xầm nào đâu."

Lý Hưng Quốc vẫn giữ thái độ hoài nghi. Miệng lưỡi thế gian làm sao mà bịt lại được.

"Trưởng thôn à, không phải tôi không thương cảm cho hoàn cảnh của cô ấy, nhưng sự thực là rất bất tiện."

"Ngày nào tôi cũng dắt theo cháu bé, tuyệt đối không ai nói ra nói vào đâu. Tôi chăm chỉ làm việc lắm, thật đấy! Mẹ con tôi đang rất cần tiền, xin ông thương tình giúp đỡ mẹ con tôi với." Lưu Kiến Tú xoa xoa hai bàn tay vào nhau, khẩn khoản cầu xin.

Lý Hưng Quốc nhìn về phía trưởng thôn, ý muốn từ chối vẫn chưa hề lung lay.

Trưởng thôn rút một điếu t.h.u.ố.c ra châm lửa rít một hơi, không dám nhìn thẳng vào mắt Lý Hưng Quốc.

Lưu Kiến Tú nhanh nhẹn bước vào nhà, ôm gọn đống quần áo bẩn của Lý Hưng Quốc mang ra ngoài, cho vào chậu rồi mang ra giếng nước. Cô hì hục giặt giũ không ngơi tay.

Lý Hưng Quốc toan ngăn lại nhưng bị trưởng thôn kéo áo: "Hưng Quốc, cậu cứ để con bé thử xem sao. Nếu không ưng ý thì bảo nó về cũng được."

Cô bé con cũng lon ton chạy ra phụ mẹ giặt giũ. Tiết trời đầu đông rét buốt, đôi bàn tay nhỏ bé của cô bé lạnh cóng, đỏ ửng cả lên.

Lý Hưng Quốc... Ông biết nói gì bây giờ.

Lưu Kiến Tú thoăn thoắt hoàn thành công việc. Quần áo của Lý Hưng Quốc cũng không đến nỗi quá dơ, cô giặt sạch sẽ rồi đem phơi giữa sân. Cô bé con cũng lẽo đẽo theo sau phụ giúp mẹ.

Lý Hưng Quốc c.ắ.n môi, vẫn muốn kiên quyết từ chối.

Phơi xong đống quần áo, Lưu Kiến Tú lại tất tả đi gom củi. Cô bé con ôm hai thanh củi nhỏ tí xíu lon ton chạy theo mẹ, trông vừa buồn cười lại vừa thương cảm.

"Bác ơi, để tôi đi nấu cơm cho bác." Lưu Kiến Tú chẳng cần chờ sự đồng ý của Lý Hưng Quốc, cứ thế lầm lũi vào bếp nhóm lửa.

Cô bé con quệt vội giọt nước mũi: "Bác ơi, cháu đi nấu cơm cho bác ăn nhé. Cháu nấu ngon lắm đấy."

Ánh mắt cô bé rụt rè, e dè như một chú thỏ con, nơm nớp lo sợ sẽ bị từ chối, vội vàng chạy te te theo sau mẹ.

Lý Hưng Quốc hướng ánh nhìn về phía trưởng thôn: "Tôi không phải không rủ lòng thương cho hai mẹ con họ, nhưng quả thực là tình thế không tiện cho lắm."

"Kiến Tú mới ngoài ba mươi, cậu thì đã sang ngưỡng ngũ tuần rồi. Có gì mà không tiện chứ? Khó nghe một chút, nếu cậu lập gia đình sớm, con gái cậu có khi cũng ngang ngửa tuổi Kiến Tú rồi. Kiến Tú có thể làm con gái cậu đấy. Ai lại đi rỗi hơi bịa chuyện thị phi. Hơn nữa, còn có cháu bé ở đây. Tay nghề nấu nướng của Kiến Tú cũng khá lắm, cậu nếm thử xem sao." Trưởng thôn cố gắng thuyết phục. Cô cháu gái tội nghiệp, thân cô thế cô, lại phải gồng gánh thêm đứa con nhỏ, cũng chẳng thể đi làm xa. Tìm được công việc ở ngay trong làng, trưởng thôn nhất quyết phải xin cho bằng được.

Lý Hưng Quốc... Ngẫm lại, tuổi của ông quả thực cũng đáng làm cha người ta rồi.

Lưu Kiến Tú làm việc nhanh nhẹn, thoăn thoắt. Chẳng mấy chốc, mùi thức ăn thơm lừng đã bay ra từ gian bếp.

Trưởng thôn khịt khịt mũi: "Thơm quá đi mất."

Lý Hưng Quốc: "Trưởng thôn, mời ông vào dùng bữa."

Trưởng thôn không chút ngần ngại nhận lời. Mục đích chính của ông là để Lý Hưng Quốc tiếp xúc nhiều hơn với Lưu Kiến Tú, từ đó sẽ đồng ý nhận cô vào làm.

Bữa ăn do Lưu Kiến Tú chuẩn bị là món mì sợi cán tay, dùng kèm với nước sốt thịt băm đậm đà. Đĩa rau ăn kèm có dưa chuột thái sợi, củ cải bào và hành lá xắt mỏng.

Món ăn tuy dân dã, bình dị nhưng lại vô cùng hấp dẫn và bắt mắt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Thập Niên 80: Bà Lão Vứt Bỏ Con Cái - Chương 1110: Chương 1129: Thuê Người Nấu Cơm | MonkeyD